Giữa từng cánh môi lặng lẽ



Đừng khóc,
Ơi bông loa kèn dấu cánh môi lặng lẽ giữa ký ức không màu của em
Hương chẳng thơm vì đâu?
Không biết anh đã vuột qua buổi chiều trong em như thế nào
Có lẽ cũng lẳng lặng như sông và cô đơn như núi
Mùa đông xa rồi dù em vẫn ngàn lần lên tiếng gọi
Cứ như thể anh quay về theo gió vừa lên
Em tin những niềm tin trong em
Dù chiều nay bông loa kèn kia có rũ môi ám ảnh
Nhan sắc buồn như thể mùa đông
Hương vẫn ngân nga muôn vàn tiếng trong
Đừng khóc,
Ơi bông loa kèn rất dễ bị tổn thương
Dẫu gì thì hương vẫn cứ thơm
Giữa từng cánh môi lặng lẽ...


No comments:

Post a Comment