Anh muốn nói với em một điều rất dữ dội
Sau rất nhiều lầm lỗi đã đi qua
Đây không phải chuyện bông hoa bị bỏ quên trong quyển vở
Chuyện những dòng sông mùa mưa rủ nhau đi tìm cửa bể
Hay chuyện một mái tóc thề ngan ngát hương chanh
Đây là chuyện đã bỏ đi thuở anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
"Em như hoa quế giữa rừng
Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay"
Chuyện cô gái làng Đông
Thương mẹ thương cha đi lấy chồng làng Hạ
Làng dưới làng trên cách một dòng sông
Muốn về bên mẹ mà không có đò
Bây giờ!
Dẫu anh đi muôn nơi
Trên những vùng đất khác nhau của một vòm trời
Nơi cây phong non mùa thu trùm khăn đỏ
Mùa đông hoa tuyết trắng trời
Anh vẫn thấy lòng mình bỡ ngỡ khi em nói
"Tình yêu như thể chắp thừng
Trăm chắp nghìn nối xin đừng quên nhau"
Chẳng thể quên đâu
Nhưng tất cả bây giờ đã muộn
Cây phong non gió đàn trụi lá
Mặt đất tuyết đã bồng bềnh
Những câu hát xưa lâu ngày bỏ bẵng
Mặc dòng sông mùa nắng mùa mưa
Anh lặng lẽ nhìn lên đôi bàn tay
Xem duyên số đời mình trong những ngày còn lại
May rủi giao nhau chằng chịt đường vân
Chẳng có đường nào là đường anh gặp em
Chỉ thẳng suốt một đường cô độc
Tháng chín đi qua!
Ngấp nghé mùa thu trong mắt lá
Nghe lòng mình trở lại bình yên
Anh nhìn vào đôi mắt em
Thấy bừng sáng một miền lửa nhỏ
Ở xa, rất xa nơi tận cùng trí nhớ
Thuở anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
Để đến tận bây giờ những điều đơn giản thế
Hết nửa cuộc đời anh mới hiểu ra
Như Ý