Showing posts with label phituyếtba. Show all posts
Showing posts with label phituyếtba. Show all posts

KHI ANH ĐẾN



Dường như khi anh đến
Nắng thương thương như là
Bầu trời màu ngọc bích
Cơn mưa lùi ra xa

Dường như khi anh đến
Em chẳng biết nói cười
Cánh chim mềm gặp biển
Ngỡ ngàng giữa đầy vơi

Dường như em đã đợi
Phía bên ngoài thời gian
Mà khi điều ấy tới
Vẫn run rẩy, bàng hoàng



Hoa vông đang tàn

Biết nói gì với tờ giấy trắng
Nói rằng những bông hoa vông đỏ thắm đang tàn úa phía sân sau
Những cánh hoa hình ngọn lửa gió tháng Tư đang thổi tắt

Những câu nói ấm áp dịu dàng đã ở đâu xa
Trong khi những người thân thì ở rất gần
Hai điều đó giống như nghịch lý

Thỉnh thoảng tôi gửi tâm hồn mình lên một cánh diều
Còn công việc và nghĩa vụ của tôi vẫn ở trên mặt đất
Nơi niềm vui là vàng và nỗi buồn thì nhiều như cát

Những người bạn thân chân chất của tôi như đang sống ngoài thời gian
Họ yêu quá khứ của mình hơn những nghịch lý của thời hiện tại
Còn tôi phân thân sống cả hai thời...

Tờ giấy trắng của tôi bây giờ là màn hình máy tính
Đôi khi tôi huyễn hoặc rằng đó là một cánh diều
Nơi những lời nói thầm thì, những ý nghĩ có màu hoa vông ban sớm
Có thể cháy lên, có thể rụng êm đềm...

Dịu ngọt

Tôi học sự cần mẫn của đàn ong thợ
Sự dịu hiền, rắn rỏi của loài cây
Sự kiên nhẫn của bến bờ
Để yêu thương, chờ đợi

Biết bao ngày mệt mỏi
Biết bao đêm yếu lòng
Ngỡ như đời xua đuổi đàn ong
Muốn bẻ gãy những cây cành rắn rỏi
Ngầm đánh đắm những bến bờ nhẫn nại
Lòng tôi khắc khoải, ngập chìm...

Bao nghĩa tình đã tiếp sức cho tôi
Tiếp tục cuộc đời của con ong cần mẫn
Biết đợi chờ như dải bờ kiên nhẫn
Biết yêu thương dịu ngọt tựa loài cây...

Điều có thật



Em tin là có thật
Giọt mưa thu ngoài hiên
Dẫu nó rơi xuống đất
Chẳng thể nào nhặt lên

Em tin là có thật
Nụ hôn trong giấc mơ
Bông hoa hồng đã khóc
Hòn đá biết đợi chờ.

Cũng giống nhu anh vậy
Người đã từng hôn em
Cũng giống như em vậy
Cháy như vì sao đêm...

Em tin là có thật
Điều kỳ diệu trên đời
Nếu không làm sao sống
Cũng nỗi khổ con người?

Phép chia không có lỗi



Con đã học làm phép chia
Con tự tìm ra thương số
Con hãy tin mọi điều trong sách vở
Dẫu ngoài đời không giống thế đâu con

Bầu trời kia lúc đục lúc trong
Con sông quê khi đầy khi cạn
Không có phép chia mưa khi nắng hạn
Không có phép chia đều no ấm yên lành

Nơi con ở hoà bình nơi khác chiến tranh
Phía trước văn minh đằng sau tăm tối
Người sang kẻ hèn người no kẻ đói
Trên trái đất này hạnh phúc chẳng chia đều

Lớn lên rồi con sẽ hiểu Tình yêu
Không tìm được dễ dàng
Như phép tìm thương số

Dẫu vậy
Mẹ vẫn muốn con tin vào sách vở
Bởi phép chia không có lỗi đâu con.

Khi người ta không còn yêu nhau


Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng

Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn

Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất…