Những con đường tháng giêng
Tôi yêu những con đường Hà Nội
Cuối năm cây cơm nguội lá vàng
Những ngọn đèn thắp sáng lúc hoàng hôn
Mái phố cũ nhấp nhô trong khói nhạt
Ngã năm rộng, cỏ ven hồ xanh mướt
Năm nay đào nở sớm, tháng giêng sang
Tháng giêng bỡ ngỡ búp vàng non
Nhiều trẻ con và nhiều chim sẻ
Những con đường đông vui như tuổi trẻ
Như cuộc đời, bao kỉ niệm đi qua
Anh trở về sau những tháng năm xa
Cây đã lớn, lòng ta nhiều không đổi khác
Như đất nước vừa qua thời lửa đạn
Lại ngỡ ngàng: chim nhỏ tháng giêng xuân
Lòng chưa quên ngọn lửa sáng đêm rừng
Câu thơ viết dưới bầu trời báo động
Tôi yêu những con đường gió lộng
Buổi mai chiều tíu tít bánh xe lăn
Mỗi ngôi nhà như dáng một người thân
Ô cửa nhỏ mở về bát ngát.
Tôi yêu những phố dài tít tắp
Con đường nào cũng dẫn về anh
Bước chân đi xáo động cả tâm tình
Cây trổ lá như thời gian vẫy gọi.
Những con đường ra đi, nay trở lại
Chồng gạch cao vừa dỡ ở gian hầm
Từng chở che người đêm tối bom rung
Sẽ lớn dậy với ngôi nhà đang dựng
Thành tường vách chở che cho hạnh phúc
Thành bậc thềm mở cửa đón ban mai
Tôi yêu những con đường lấp lánh mưa bay
Chim sẻ sẻ và mùa xuân đến sớm...
Xuân Quỳnh 1976
Hoa cải vàng
Tháng giêng cải lên ngồng
Những hạt vàng lấm tấm
Rơi vào cõi hư không
Trên tay hương còn đọng
Chút tình yêu khói sương
Lãng đãng chiều mây trắng
Bay thấp ngang lưng trần
Qua phà. Ngã ba sông
Chẳng khác ngã ba lòng
Ta tiễn em ngàn dặm
Cứ thẫn thờ ngó mong
Hoa cải đã lên ngồng
Sao em chưa trở lại
Để mùa xuân xa mãi
Bên bến đợi- ta chờ
Tuổi ba mươi...
Tuổi ba mươi...
Lập lờ khôn dại
Hồi trẻ con nghe nói gì cũng cãi
Đến bây giờ chập chững học làm thinh
Tuổi ba mươi...
Đong đếm ân tình
Giở lại những dòng nhật ký
Tự cười mình cái thuở bắt đầu yêu
Tuổi ba mươi...
Từ sáng đến chiều
Quay quắt giữa những hồi chuông điện thoại
Ôi, nền văn minh hiện đại
Đang tước dần đi cái quyền được mơ màng
Tuổi ba mươi...
Còn muốn được đi hoang
Vắt trên vai câu đồng dao
Nhảy chân sáo giữa vườn cổ tích
Tuổi ba mươi...
Nợ đời nặng chịch
Nợ áo cơm đè nghiến túi thơ tình
Đêm vẫn muốn ghé mắt nhìn khe cửa
Còn được thấy sao trời lung linh
Tuổi ba mươi...
Ngồi tự trách mình
Không có cái dại nào giống nhau
Cái khôn cũng thế
Đời là câu chuyện kể
Người chỉ được nghe duy nhất có một lần
Tuổi ba mươi...
Mặc kệ thánh thần
Chỉ sợ chính mình là vật cản
Chỉ sợ còn đường mà chân ngại đi
Tuổi ba mươi...
Không cắp sách đi thi
Cuộc đời vẫn đầy những mùa thi nghiệt ngã
Hoặc là tay không, hoặc là tất cả
Hạnh phúc chẳng đến thăm những kẻ chỉ đứng nhìn
Vẩn vơ tự hát ru mình...
...Ừ, ba mươi thì ba mươi
Không khóc thì lại phải cười vậy thôi
Đường đời nửa quãng xa xôi
Ngẩn ngơ chẳng biết nên vui hay buồn...
Sinh nhật
Cơn mưa chiều trái mùa.
Rửa xanh từng mắt lá.
Rằm tháng giêng.
Quế trầm thơm hương lạ.
Chờ một tiếng chuông reng.
Lời chúc mừng giờ xa xôi quá.
Phút giây thổi nến vụt qua.
Sinh nhật đã thuộc về người khác.