Hoan ca


Những mầm cỏ lăn tăn trên đất
Khẽ hát lên bằng chiếc lá ngỡ ngàng
Lời yêu của thời trong trẻo nhất
Vẫn ánh xanh trong một sắc vàng

Anh
Và tình yêu của thuở hồng hoang
Đặt em đứng trên buồn vui mặt đất
Em hoài nghi cả những điều có thật
Và tin vào những cái chẳng nên tin

Anh
Niềm đam mê bất tận của em
Đến lặng lẽ như mùa cây chín quả
Từng trái thơm rung như chuông trong lá
Đánh thức em ngơ ngác một ban mai.

Khi xa anh
Ngày tháng cứ rộng dài
Em bé nhỏ lọt thỏm vào khoảng giữa
Em xô đẩy
Nỗi cô đơn khép cửa
Đứng im lìm không chịu mở ra

Trái đất xoe tròn lăn giữa chúng ta
Bằng khoảng cách hàng triệu năm ánh sáng
Tình yêu mênh mông
Thời gian thì có hạn
Biết chúng mình có đến được nhau không?

Thôi hãy yêu như cây lá trên đồng
Vẫy vào ngày mùa thơm náo nức
Còn em
Xin được làm chiếc cúc
Nép khiêm nhường trên ngực áo anh...


Romance đêm

Tiếng ghi ta rót vào đêm

Từng giọt chập chùng phiền muộn

Hăng hắc phố vàng nâu

Khóc cười gì sau mắt ướt môi mềm



Miết tay xuôi những ghềnh thác say mèm

Đêm thấy ta dềnh sâu con nước lũ

Gió leng keng phong linh ru giấc ngủ

Mẹ trải vạt áo nâu

Thẫm lên phố dập dìu

Bước chân em về dẫm hạt cúc đau



Phố rất dài ghi ta gảy rất mau

Hút theo gió chạy rong tìm nhớ

Bản tình ca dễ vỡ

Run rẩy bóng đêm mờ



Khóc cười gì ngòi bút ứa mực kia

Ta xanh như vệt trăng gối đầu trang giấy

Em xanh như bông hoa đọng trên khung cửa

Khúc ghi ta xanh như ngọn lửa

Đốt cháy mọi cơn mê

Phía sau lưng có phải một nẻo về?

YÊU NHAU LÀ THƯƠNG NHỚ THẾ NÀY SAO


Anh có em, anh quen có em rồi
Giờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quá
Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa
Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn

Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng
Phố vẫn phố, người đi như nước chảy
Anh chẳng biết rẽ lối nào cho phải
Thôi đành về … trang sách lại buồn hơn

Giở tấm hình gặp đôi mắt nhung đen
Bờ vai trắng như còn rung nhịp thở
Nếu em biết nỗi lòng ta mong nhớ
Có hoá thành cô Tấm để kề bên?

Bạn đôi lần thoáng nhắc tên em
Anh mấy lượt toan theo đường lông ngỗng
Anh đã thấy xa nhau ngày hoá tháng
Em làm sao qua được biệt ly này

Câu thơ anh, em không thể cầm tay
Nên giai điệu lại dội về thảng thốt
Đám mây kéo những chân trời sốt ruột
Yêu nhau là thương nhớ thế này sao?

CÓ MỘT NGÀY


Biển xanh rờn
Cát trắng dịu êm
Đã có một ngày em yêu anh như thế
Ngọt mía lau và nồng hương quế
Em yêu anh như những tín đồ thấm giọng Thánh Kinh
Với Maria và nhịp dương cầm
Như kẻ tìm vàng ngất ngây bên suối cát
Như đứa trẻ say mê chùm pháo tết
Và nhấp nhô trong làn áo biếc
Biển làm mê những trái tim non
Những ai lần đầu tiên đến với đại dương.

Nhưng em làm sao giữ được
Cái ngày xưa đã quá xa xôi
Em như kẻ chài
Sống mòn tay với biển
Biển ấm nồng âu yếm
Biển dạt dào cơn sóng yêu đương
Và biển hung tàn ngạo nghễ cuồng điên
Biển bọt bèo và cát bờ dơ dáy
Những lưỡi đá ngầm giương dao dưới đáy
Những con sứa lầy trong đám rêu rong
Xác cá trôi nát rữa với cát ròng

Có một ngày
Và phải có một ngày như thế
Chẳng ai hối tiếc vì một thời thơ trẻ
Chẳng nên đau buồn vì khoảnh khắc ngây ngô
Dẫu sao thì ta cũng đã sống qua
Dẫu sao, ta cũng từng nếm trải

Và ngày ấy sẽ còn điên đảo mãi
Những lứa tuổi dại khờ đang bước sau ta.

Ngày đã đứng trưa


Yêu đến nỗi trong lòng run rẩy mãi
Trưa lan xa, bóng nắng đẫm vui buồn
Trưa đang đứng, còn đời mình đang chín
Giọt nắng vàng như mật sáng rưng rưng.

Đã đứng rồi ư? Sao đời ngắn vậy
Nghĩ chưa xong, thời khắc điểm xong rồi
Đã chín rồi ư? Sao đời ngắn vậy
Quay lại nhìn, bao việc vẫn buông xuôi.

Yêu đến nỗi trong lòng run rẩy mãi
Phút thiêng liêng thức tỉnh lại bao điều
Nhìn thấu suốt nhỏ nhoi và vĩ đại
Càng yên lòng rõi tới đích mình theo.


Buổi chiều ấy


Buổi chiều ấy như hai đứa trẻ
Anh dắt tay em chạy giữa mưa
Cùng vui quá và cùng run quá
Đến nơi chưa từng biết bao giờ

Như hai con chim trên mặt biển
Bay giữa mênh mông sóng nước mờ
Chỉ có mây trời và gió lớn
Làm bạn cho ta bay mãi xa

Tìm thấy nhau rồi không lạc nữa
Anh dắt tay em chạy giữa mưa
Quên những chông gai quên tất cả
Để lại sau lưng mọi bến bờ

Về một chuyến đi xa



Chỉ mới cầm chiếc vé trong tay là em đã nhớ anh
Đã tưởng tượng lúc ngồi trong lòng ghế
Phía dưới là mây
là mái nhà
là đường phố
Là một người em rất thương yêu

Chỉ mới tưởng tượng thôi đã rướm nước mắt
Nơi đó là núi cao biển sâu
Những con người không quen
Tia mắt nhìn nhau lạc loài hun hút
Em cô đơn như hạc ngoài ngàn

Một mình lang thang
Em như phù du lạc trong đêm
Ngơ ngẩn bay về nơi núi cao
Dõi tìm một chốn nào sương khói
Nơi đó không vướng bụi trần
Thanh thoát từ bi

Em sẽ ngồi im lặng
Nơi đó là biển sâu
Mông mênh tình yêu kỷ niệm
Em sẽ giang tay giữa trời
Mà khóc
Riêng em

Ôi nước mắt như mưa quất rát đau lồng ngực
Em chưa đi sao đã nhớ anh rồi
Chỉ mới cầm chiếc vé trong tay
Em đã rũ đi trong tưởng tượng
Ngày mai lên đường
Em sẽ còn đau khổ bao nhiêu?...


Nói với anh


Phép cộng của tình yêu
Là khi em hờn dỗi
Phép chia của tình yêu
Khi một lần nông nỗi
Bên nhau tròn trăm tuổi
Ta vẫn thèm số dư
Thời gian dù tiếp nối
Tình yêu không phép trừ
Gian khổ hay cách trở
Thương nhau thêm bội phần
Và với em khi đó
Tình yêu là phép nhân.

KHI ANH ĐẾN



Dường như khi anh đến
Nắng thương thương như là
Bầu trời màu ngọc bích
Cơn mưa lùi ra xa

Dường như khi anh đến
Em chẳng biết nói cười
Cánh chim mềm gặp biển
Ngỡ ngàng giữa đầy vơi

Dường như em đã đợi
Phía bên ngoài thời gian
Mà khi điều ấy tới
Vẫn run rẩy, bàng hoàng



Như lá


Nhìn lá
Cứ ngỡ là lá ngọt
Bởi lá tơ non mơn mởn quá chừng
Lá tươi thắm xua mùa đông rét buốt
Hỡi chiếc hôn em có như lá không?

Tôi đi giữa mùa non
Sững sờ trong bao dáng lá
Nhớ ai
Tôi gửi nụ hôn lên trời

Con người không có tình yêu
Như trái đất này không có lá
Là hơi thở đất đai không thể thiếu
Lá dịu dàng sâu thẳm của tôi ơi!

Nếu vẽ được chiếc hôn ở dưới ánh mặt trời
Tôi sẽ vẽ chiếc hôn như lá.


Cùng cơn mưa


Cơn mưa oà bất chợt
Như nón chụp trên đầu
Hạt mưa dài mối lạt
Buộc đất trời vào nhau.

Mưa mà không báo trước
Em sững lại như cây
Cứ đội trời mà bước
Như là cô bé say.

Cơn mưa giăng lưới nhện
Bất thần vây bọc em
Như ngày nào anh đến
Mối - tình - đầu - thiên - nhiên.

Muốn ôm trọn cơn mưa
Trong vòng tay thành thật
Tiếc bàn tay từ xưa
Chẳng rộng dài như đất.

Những gì đang già cỗi
Cơn mưa làm trẻ ra
Như sau ngày lạc lối
Chợt niềm vui trước nhà.

Mưa ơi! Mưa bình yên
Trẻ rồi xin trẻ nữa
Yêu rồi xin yêu thêm
Như - đất - trời - đôi - lứa.

Như em đi suốt phố
Một mình mà song đôi
Bởi trong niềm mưa nhỏ
Có anh rồi anh ơi.

Thơ Viết Ở Biển



Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn.

Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến

Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.

Hoa vông đang tàn

Biết nói gì với tờ giấy trắng
Nói rằng những bông hoa vông đỏ thắm đang tàn úa phía sân sau
Những cánh hoa hình ngọn lửa gió tháng Tư đang thổi tắt

Những câu nói ấm áp dịu dàng đã ở đâu xa
Trong khi những người thân thì ở rất gần
Hai điều đó giống như nghịch lý

Thỉnh thoảng tôi gửi tâm hồn mình lên một cánh diều
Còn công việc và nghĩa vụ của tôi vẫn ở trên mặt đất
Nơi niềm vui là vàng và nỗi buồn thì nhiều như cát

Những người bạn thân chân chất của tôi như đang sống ngoài thời gian
Họ yêu quá khứ của mình hơn những nghịch lý của thời hiện tại
Còn tôi phân thân sống cả hai thời...

Tờ giấy trắng của tôi bây giờ là màn hình máy tính
Đôi khi tôi huyễn hoặc rằng đó là một cánh diều
Nơi những lời nói thầm thì, những ý nghĩ có màu hoa vông ban sớm
Có thể cháy lên, có thể rụng êm đềm...

Dịu ngọt

Tôi học sự cần mẫn của đàn ong thợ
Sự dịu hiền, rắn rỏi của loài cây
Sự kiên nhẫn của bến bờ
Để yêu thương, chờ đợi

Biết bao ngày mệt mỏi
Biết bao đêm yếu lòng
Ngỡ như đời xua đuổi đàn ong
Muốn bẻ gãy những cây cành rắn rỏi
Ngầm đánh đắm những bến bờ nhẫn nại
Lòng tôi khắc khoải, ngập chìm...

Bao nghĩa tình đã tiếp sức cho tôi
Tiếp tục cuộc đời của con ong cần mẫn
Biết đợi chờ như dải bờ kiên nhẫn
Biết yêu thương dịu ngọt tựa loài cây...

Tình khúc 24


24 phím cầm chiều
24 nhành sương tím
24 tiếng ve sầu đại lộ tháng tư

Gửi lại em
Cầu thang 24 bậc
Tờ thư 24 gác mưa
Làn menuet 24 âm xưa

Gửi lại em
Mùi hoa sữa 24 miền hoài niệm
Ga khuya 24 lần đưa đón
Bài huê tình 24 lối sân sau

Gửi lại em
Doi sông 24 nhịp cầu
Tình khúc bãi ngô 24
Sương giăng 24 nẻo đi về
Nhâm nhâm 24 hàng đèn
Mênh mênh 24 ngã tư mắt

Gửi lại em
Chiêm bao 24 chợt hiện tan
Cung đàn 24 lần đứt nối
Vũng im đêm 24 mạy sao chìm

Gửi lại em
24 phố dài thơm
24 xêrê nad
24 vibratô
24 khung trời tím
24 lối công viên
24 vầng trăng goá

Gửi lại em
Gửi lại em tất cả
Kể cả con âm đầu trót thụ mầm thơ
Riêng đêm em xoà bóng nốt ruồi
24 quầng
anh giữ.

Bão

Cơn bão nghiêng đêm

Cây gãy cành bay lá

Ta nắm tay em

Cùng qua đường cho khỏi ngã

Cơn bão tạnh lâu rồi

Hàng cây xanh thắm lại

Nhưng em đã xa xôi

Và cơn bão lòng ta thổi mãi

Em đi rồi

Em đi rồi cơn mưa trút bỗng dưng
Gió ngược phố lá rào rào rơi rụng
Có một chiếc lá bay về cuối mộng
Mềm như em và xao xác như em

Trái tim rung chuông nguyện trăm miền
Giọt hiên ướt gõ vào lòng tí tách
Bíêt rằng em với đôi tay rét buốt
Sẽ ủ vào lồng ngực phía không anh

Thế mà sao cứ khắc khoải triền miên
Nghe gió cuốn lá bay về cuối mộng
Chân vội vã chay trên đường phố vắng
Để cho lòng yên tĩnh lúc xa em

1988

Em - Mùa thu




Em đừng tiếc đã gặp anh quá chậm

Trong tình yêu nhanh chậm nghĩa gì đâu?

Chỉ tiếc phút hững hờ khi cần say đắm

Tiếc chưa hết mình những lúc sống cho nhau.

Trong cuộc sống anh là người biết đợi

Đợi hết mùa xuân khi hoa đã lìa cành

Đợi thêm mùa hè qua cơn mưa nông nổi

Biết heo may về sẽ tới nắng hanh.

Lửa phượng tắt, sen hồ tàn tạ hết

Thì còn đây hoa sữa chín trên cành

Với hoa sữa có điều gì phải tiếc?

Em - Mùa thu nguyên vẹn ở trong anh

Đi bộ

Mỗi ngày anh đi bộ một vài cây số
Thảnh thơi,
Phía trước trông ra
Phía sau ngoảnh lại
Men mén gót chân rón rén đọt mầm
Thời gian cũng theo đi bộ
Thản nhiên mưa phố nắng làng
Rặng cây kia nói gì mà gió bớt lang thang
Tiếng lá thở xanh rì khoảng tối
Nóng hổi bóng ngày qua

Mỗi ngày anh đi bộ một vài cây số
Gặp lạnh bớt co ro
Gặp nắng đỡ nhức đầu
Thấy mình tìm được mình
Trong lặng thinh của đất

Đi bộ
Nghe nhịp tim mình rõ thật!

KHÔNG PHẢI TƠ TRỜI ... KHÔNG PHẢI SƯƠNG MAI


Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em !

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...

Điện thoại

Hôm nay em không điện thoại cho tôi
Tôi ra ngoài ban công thổi bong bóng xà phòng mong cho ngày chóng hết

Tôi thấy mình hiện ra
Tôi thấy mình phồng căng
Tôi thấy mình biến mất
Khi người ta trống vắng trong lòng
Thì đến trái tim cũng tan thành bọt

Bay đi, nỗi hờn giận bồng bềnh
Vỡ trên thảm cỏ xanh
Nơi em chờ tôi hôm trước

Nhưng em ơi, chỉ mình em không biết
Hôm nay em không điện cho tôi.

Điệp khúc bằng lăng

Em có qua nơi anh không đấy

Mà bằng lăng tím ngát cả chiều

Mà lòng anh bồn chồn phấp phỏng

Em có qua nơi anh không đấy, em yêu

Hoa oằn mình trong gió lao xao

Hoa nở thế thì ai không nóng ruột

Con đường ấy cỏ đã trùm kẽ gạch

Đã nguôi quên, đã thôi nghĩ ngợi nhiều

Hoa bằng lăng, hoa bằng lăng hồ nước

Đã có thời ngỡ chẳng thể thiếu nhau

Mưa dịu dàng, mưa ngỡ không đâu

Đời anh toàn mưa vào lúc cô đơn nhất

Thành phố vụn vằn sau nghìn ô cửa khép

Thành phố dành anh những chỗ thừa ra

Những gốc cây, những mái hiên nhà

Phải nép lưng vào cho khỏi ướt

Em trôi nổi vào lúc em đắm ngợp

Hoa bằng lăng run rẩy ướt đường khuya

Bao năm rồi hoa vẫn tìm nhường kia

Cứ hè đến lại giăng trước mặt

Như chính mình là không sao trốn thoát

Như nỗi buồn không tự nó nguôi đi

Cuốn sách em cầm

Khúc nhạc em nghe

Đến ý nghĩ của em giờ đã đổi

Người ta chẳng thể đi nếu suốt đời ngoái lại

Em hãy tìm hạnh phúc của riêng em

Mong bình yên, mong em được bình yên

Trong bản nhạc em yêu thời thiếu nữ

Trong điệp khúc hoa bằng lăng nở

Hoa như cơn mưa tím trước hiên nhà

Rụng thảng thốt mỗi lần em trở lại

Nhắc ta về một thời đã đi qua

KHÔNG ĐỀ

Em cũng giống như cơn mưa, như trận gió lúc sang hè
Làm thức tỉnh hồn tôi nhiều biến động
Tôi im lặng, bàng hoàng khi được sống
Một ngày vui không dễ nói ra lời

Lối rất dốc. Màn sương và một chút mây trời
Một chút nắng làm hồng hào gương mặt
Một chút lặng thinh khi nhìn xa tít tắp
Một chút đợi chờ sẽ thổ lộ bâng quơ.

Ta cứ lên cao, cao mãi đến bao giờ
Bỗng phát sợ - nhỡ chúng mình biến mất!
Đá đẹp quá - tưởng chừng không có thật
Hoa dập dờn, nhưng chửa đến tầm tay!

Có chút gì thích thú rất thơ ngây
Là dự đoán về nhau, mà không cho nhau biết
Là nghĩ ngợi nhiều điều, nhưng nghĩ chưa tới hết
Hạnh phúc gieo từng chuỗi ú tim dài...

Và bến đò vui, thành khúc nhạc không lời
Bao cây số ta qua, nước với trời đồng vọng
Sau rốt, đến buổi chiều...khi tất cả đều yên lặng
Thì em lại như cơn mưa, như trận gió lúc sang hè!

Điều có thật



Em tin là có thật
Giọt mưa thu ngoài hiên
Dẫu nó rơi xuống đất
Chẳng thể nào nhặt lên

Em tin là có thật
Nụ hôn trong giấc mơ
Bông hoa hồng đã khóc
Hòn đá biết đợi chờ.

Cũng giống nhu anh vậy
Người đã từng hôn em
Cũng giống như em vậy
Cháy như vì sao đêm...

Em tin là có thật
Điều kỳ diệu trên đời
Nếu không làm sao sống
Cũng nỗi khổ con người?

Nếu có thể ...


Nếu có thể ...
Sương tan vào cỏ
Thì em tin cỏ sẽ rất xanh

Nếu có thể ...
Em tan vào anh
Thì em tin
Anh cũng xanh như cỏ


Hết chua thì ngọt ...




Thận trọng một lần là chưa đủ
Mười lần
vẫn chưa đủ
khôn ngoan
Lá của trời hết xanh thì vàng
Quả của đời hết chua thì ngọt ...

Đây bến trăng
tóc xoã
tràn mặt nước
Ta soi vào lại ngọt thơ ngây
Mỗi gốc cây là hổ, báo, nai cầy
Hãy thận trọng khi tìm cây trú mát

Có thể nữa, một nghìn năm ánh sáng
Một vì sao sẽ rơi trúng đầu ta
Cứ thận trọng đi cả với thiên hà
Thêm một lần vẫn là chưa đủ ...

Đêm bí ẩn từng mầm cây ấp ủ
Thì cây đã biết nói điều gì ...
Nhưng mà bí ẩn trong đêm tối
Thêm một lần thận trọng nữa đi.

Bớt một thơ ngây - thêm lần sắc sảo
Bớt một dại khờ - lầm lỗi mai sau
Càng yêu nhau lại càng thận trọng
Dưới tán xanh của lá trên đầu.

Không có số được vàng


Suốt cuộc đời tôi tìm kiếm tình yêu
Như người ta tìm vàng đãi cát
Chân tôi bước khắp ngả đường sa mạc
Hết ngày dài lại đêm thâu

Nhát tôi đào hoáy thành vực sâu
Cát moi lên ngỡ đắp thành trái núi
Tôi như con sò cắm sâu vào lòng suối
Như con sên bám chặt lá cây rừng.

Tôi chưa gặt được niềm vui đầu tiên
Nên chẳng nhận ra cay đắng sau cùng
Quên mất lời dạy xưa,
Mẹ tôi kể lại rằng:
Người đào vàng phải có số được vàng
Đến ngày được vàng
Nắm đất sét cũng hóa ra vàng thỏi.

Tôi trong chuyện tình yêu
Như người không có số đựợc vàng
Dẫu gặp vàng,
Cầm được vàng
Vàng cũng thành đất sỏi!

Trái mùa


Không phải mùa thu sao có cúc
vàng ươm cả một góc chợ chiều ?
Không phải mùa hè sao có nắng ?
Cây đổ lâu rồi, gió vẫn reo ...

Tình ta cũng lạ như trời đất
Trái chín, hoa thơm chẳng đợi mùa
Ngày nào cũng thấy đầy vơi thế
Người ơi đỏ mắt những mong chờ

Nghịch lý

Người ta bảo cô này đáo để
Đáo để và sắc sảo thường đi đôi với nhau
Người ta bảo cô kia hiền
Hiền và nhẫn nhục thường đi đôi với nhau
Người ta khen cô nọ thông minh
Thông minh và nhạy cảm thường đi đôi với nhau

Anh kén vợ ở phạm trù nào
Em không biết
Em chỉ thấy phần nhiều những người đàn bà ngơ ngác
Thường gặp may hơn những kẻ thông minh

Tự khúc cho em

Trên hành trình đi tìm một nửa của đời mình
Em gục ngã trước cột mốc mang tên anh
Sự gục ngã không thể nào biết trước

Người ta bảo có cột mốc thứ 99
Thì sẽ có cột mốc thứ 100
Con người phải luôn cố tiến
Còn em chẳng thể nhích nổi thân mình
Những cột mốc mang tên người và mang số trên lưng
Lẽ nào lại giống nhau đến vậy?

Em lắng nghe những điều anh nói
Về cái không duy nhất ở trong đời
Về niềm tin, về số phận mỉm cười
Nhưng xin anh đừng bắt em
Quên cái em tìm
Quên điều em nghĩ
Tôi được là tôi trở thành đáng quý

Có thể rồi em sẽ từ bỏ cuộc hành trình
Hạnh phúc là điều khó nắm bắt
Có thể rồi ngọn-nến-em sẽ tắt
Ánh sáng thuộc về hôm qua
Có thể buồn nhưng sẽ cất lên bài ca
Là bằng chứng một thời trong em tồn tại
Cám ơn cuộc đời những khổ đau cùng em đi mãi
Thách thức em là ai?

Hình bóng

Một ánh sáng hiền từ và khắc khoải

Mãi ngóng theo tôi

Tha thứ cho sự thờ ơ, những lỗi lầm

Tôi hàng ngày phạm phải

Một tình yêu bao la như bầu trời phủ trùm

dỗ giấc ngủ không mộng mị

tôi hàng ngày lớn lên

Đi theo người đàn ông xa lạ

Tôi chọn hạnh phúc riêng tư

Không để ý đến nỗi nhớ khắc khoải

Chỉ thấy mình hụt hẫng thiếu thốn

đầy xót xa đầy ân hận

nghĩ về mẹ muốn quỳ dưới chân mẹ

khi đã là người mẹ

Tự cảm

Khi nghĩ suy của chúng ta chìm vào nhau
Em vẫn không thể hình dung về anh rõ rệt
Đôi tay khờ dại của em chạm vào kí ức
Mùa tình yêu trổ đoá hoa vàng

Có điều gì không rõ miên man
Mang em tới cánh rừng trí nhớ
Anh tự ngàn xa xưa
Anh bây giờ
Em cũng không biết nữa
Ai buộc chúng mình bằng sợi chỉ
Mong manh

Trả cho em nỗi buồn đã thuộc về anh
Trả cho em ngày huy hoàng đã mất
Lá đã vàng
Chiều như lửa đã tan
Ôi sự thật
Xin muôn trùng ta phục sinh nhau

Anh ở nơi nào có nghĩa gì đâu
Ý nghĩ về anh mạnh bằng ngàn năm ánh sáng
Em yêu anh không cần nhớ ra mình nữa
Ngay cả tiếng cười cũng vỡ vào anh

Khuôn mặt tình yêu

Đi hết một buổi chiều
Vẫn thấy mình không là chiếc bóng
Đi hết một tình yêu
Mới nhận ra khuôn mặt của ảo vọng

Dưới khuôn mặt ấy
Chúng ta cứ mãi kiếm tìm nhau.

Cuối ngày xuống phố

Một buổi khoác áo xanh đi ngược chiều với gió
Lòng phố tím im lìm những hoạt động lạ quen
Trên con đường mình đã đưa nhau qua đó
Không có anh và đôi mắt chợt buồn
Nhìn phố dài hun hút những tiếng cười vỡ tung
Nhìn khuôn mặt mình ngơ ngác và cô đơn
dửng dưng
lạnh lùng như sáp
Có tiếng gọi dài trên con đường lá me
Vứt bỏ một buổi đợi chờ
Và cuối ngày xuống phố
Nghe náo động xô bồ
Tiếng gọi mời của nắng vàng hoe

Gửi con gái ở xa

Mang nụ cười của mẹ đi xa

để lại nỗi nhớ

con đừng khóc khi gọi điện về nhà

đừng than thèm ăn cơm mẹ nấu

đừng hỏi Sài Gòn mưa nắng ra sao

đừng kêu thất thanh “con chỉ còn một phút

mẹ ơi con nhớ nhà...”

Buông điện thoại ra nước mắt mẹ rớt xuống

Thèm ôm con vào lòng, thèm đưa tay vuốt tóc

tự giận mình sao con ở quá xa

để ngôi nhà vắng tiếng chim ca

vắng những quấy rầy yêu thương vòi vĩnh

Rồi mẹ tự dỗ mình

Thôi thì dẫu ở đây cũng có ngày con theo chồng

Có ngày rời xa mẹ

tập quen chuyện bây giờ để đỡ nhớ ngày sau

Bống phát giác mình hay nghĩ ngợi xa sâu

Hay thức giữa khuya, giật mình vì tiếng khóc mơ hồ vẳng lại

Tin thời sự chiều nay gần chỗ con có cơn lốc xoáy

giờ này con ở đâu

gió xoáy phương xa xoáy buốt trong đầu

Trời đất bao la vòng tay mẹ ngắn

ngày quá dài con có biết không?...

NGOÀI TRỜI VẪN CÒN MƯA

Người ở lại, ta sợ
Người về, ta lại buồn
- Có gì là khoảng giữa?
- Cố nán lại lâu hơn!

Lá mùa Xuân tươi non
Như tình ta một thuở
Lưới mưa Xuân dăng màn
Hay mắt người vây bủa?

Đã thề không gặp nữa
Quên đi chuyện ngày xưa
Đất trời còn run rủi
Cho lắm sự tình cờ.

Bật đèn lên hộ với
Ngoài trời vẫn còn mưa...

Tháng Tư Lưu Quang Vũ



Khi ta thức giấc
Tháng Tư gọi ngoài cửa sổ
Những chuyến xe rong ruổi sớm

Tháng Tư
Ta tìm đến với biển
Dù mệt mỏi dù tê dại đôi chân
Để trước mắt ta là khoảng vô cùng
Mặt trời đang từ từ được kéo lên

Không có em
Không có Tiên sa
Biển sớm
Bờ cát không người
Sóng hoang vắng như đời

“Đừng trách anh nhắc nhiều
Nếu thấy chẳng cần nhau
Lời anh đừng nhớ lại
Nhưng nếu lòng thương yêu
Đừng quên anh vẫn đợi”*


Tháng Tư
Hoa đã rụng nhưng không thành quả
Ta ngồi nhớ những gì ta đã trải
Những buồn vui ta đã có trong đời

Tháng Tư
Cầu cho người ta thương không phải khóc
Cầu cho lòng ta không nguội lạnh tình yêu

Tháng Tư
Ngỡ cuộc đời ta lại mới bắt đầu
Bắt đầu tình yêu, hy vọng, khát khao
Phía trước những gì đang ngóng đợi
Nào ta ơi, ta lại lên đường


* Em sang bên kia sông – Lưu Quang Vũ

Tháng Tư Đà Nẵng



Tháng Tư Đà Nẵng
Anh uống những cốc nước mía một ngàn
Ăn những bữa cơm bình dân có canh rau má
Bỗng nhớ lời em
“Thế giới của anh và em xa nhau quá”

Mình đã rất dễ dàng gặp nhau
Nhưng chia tay chẳng dễ dàng
Tháng Tư

Anh biết anh chẳng là gì trong số phận của em
Anh chỉ là người qua đường
Nhưng những ngày đã qua không dễ nguôi quên
Để Tháng Tư khắc khoải gọi tên

Ta đến đời nhau
Tia nắng
Bên cửa sổ mặt trời
Những con đường đầy gió
Hàng cây
Đêm

Em đã lìa xa
Anh cứ chạy theo
Gọi những kỷ niệm
Cơn lũ qua rồi còn lại phù sa
Tình yêu qua rồi…

Anh có trách em đâu anh chẳng nói câu nào
Anh chỉ buồn thôi, chỉ làm thơ, em đừng giận
Có tình cảm với nhau như thể mình là một
Khi em buồn anh chẳng thể nào vui

Tháng Tư Đà Nẵng
Anh lại đi lang thang như con gió
Gió âm thầm quằn quại vẫn yêu em

ROMANCE XV


(Sau khi nghe Only Love)

Anh trở về
Cỏ đã xóa dấu chân em
Ngày trôi qua
Tháng trôi qua
Sao em mãi là thiên niên kỷ
Bao ước mơ không đủ lớn
Trật bánh khỏi đường băng đời mình…

Sao em vẫn lặng thinh
Cánh đồng ký ức lâu rồi chúng mình quên cày ải
Em không biết đâu
Người lữ khách quê mùa
Đưa tay hứng hoàng hôn
Tần ngần bên cánh đồng sau mùa con gái
Nghe khát vọng bộn bề…

Em không biết đâu
Anh trở về
Quăng quật mình
Danh vọng lấm bụi trên khóm tường vi
Tiếng họa mi thân quen chiều nay hót hoen bậu cửa
May vẫn còn nhận ra mình biết đau
Trên những bản tình ca du mục cũ
Romance dự bị uyên ương…

Anh vẫn nợ em
Một chiếc lá xanh trong mùa lá vàng
Một hạt sương mai trong chiều phai nắng
Một bình huệ trắng trên bức tường rêu…

Em không biết đâu
Ánh mắt em xô dạt trời chiều
Anh quẳng mớ vinh danh
Lật trang vở chân tình
Thả một vòng xe chênh chao con phố nhỏ
Ký ức lướt qua gương chiếu hậu
In hình chiếc lá màu xanh!

09.04.2005

Đời anh một nửa

Ta xa nhau thoáng chốc mấy năm rồi
Kỷ niệm theo mùa về trong từng hơi thở
Nụ hôn đầu còn đó
Dù cuộc đời đã đổi thay

Có nỗi đau nào là của riêng ai
Tháng năm trôi nghẹn ngào nhức nhối
Anh tựa dòng sông suốt đời mệt mỏi
Mang nặng nợ phù sa

Em như tia nắng chiều vội vã lướt qua
Gieo ước mơ ngọt ngào tuổi trẻ
Ngày xưa da diết thế
Sao bây giờ lặng im?

Giọt sương kí ức rớt bên thềm
Thầm thì gọi cỏ
Những con đường đã cũ
Vết chân người còn đâu!

Ta xa nhau, nắng tắt từ lâu
Trăng vẫn một nửa như đời anh một nửa
Cùng nỗi nhớ
Không dệt thành mùa xuân

Khát vọng

Khi gặp em anh mới hiểu thế nào là hạnh phúc
Nhưng nỗi lòng mình anh đành dấu nơi sâu thẳm trái tim
Khi xa em, anh thấy mình cô đơn nhường ấy
Nhưng dòng đời nước lũ ngăn đường anh đến tìm em
Khi mất em, anh mới biết thế nào là đau khổ
Nhưng nước mắt đắng cay không xóa mờ kỷ niệm thiêng liêng
Anh nhớ đến em với bao nuối tiếc, xót xa
Thời gian như nước qua cầu
Đã lấy đi những ngày tươi đẹp nhất
Hạnh phúc đến, anh không biết mà giang tay đón nhận
Anh nào thấy gì đâu, ngoài con đường trước mặt quanh co
Giờ đây tất cả đã qua
Trong mất mát anh thấy mình cứng cáp
Nảy nở trong anh những mầm xanh tươi của niềm hy vọng
Những mầm xanh vươn lên kiếm tìm hạnh phúc
Khát vọng của ngày mai.

Vòng đời

Câu chuyện lạnh lẽo trong mơ thuở nào
Quả thật không làm sao quên nổi
Làng xóm với những bông tuyết lất phất bay lúc mờ lúc tỏ
Xin cảm ơn những tháng năm đã làm ta luôn nhớ về em
Cũng từ đấy, tình yêu đã lặn sâu vào cánh rừng bạch dương
Sự dịu dàng của em đã sưởi ấm trái tim anh
Nụ cười của em làm tăng thêm nhựa sống trong anh
Chính vào lúc đó, anh đã tự nhủ lòng mình
Chỉ có nắm tay em, anh mới có đủ nghị lực để vượt qua mùa đông
Chuyện cũ vấn vương, chứa chất
Biết bắt đầu từ đâu bây giờ
Làng xóm với những bông tuyết lất phất bay lúc mờ lúc tỏ
Dù ở bất kỳ nơi đâu, nơi chân trời góc bể nào
Riêng em, anh không thể nào quên
Và cánh rừng bạch dương ấy nữa, mãi không thể phai nhòa
Lá thu rơi đầy, tuy não nề thê lương
Nhưng tháng ngày luân hồi đã giúp anh tìm lại
Bởi cho mãi về sau, anh vẫn cảm nhận thấy mình
Khi buông rời tay em
Anh mới hiểu ra rằng quê hương thật khó lòng xa nổi

TÌNH YÊU


Yêu - có nghĩa
Cùng người mình yêu
Chia đều
Trái đất thành hai nửa.

Những vì sao


Những ngôi sao lấp lánh, những ngôi sao trên cao
Các ngươi dấu điều chi trong tâm hồn trầm lặng?
Những vì sao đam mê bao suy tư sâu thẳm
Ngươi có sức mạnh gì mà quyến rũ hồn ta?

Những vì sao dầy đặc dải Ngân Hà
Hồn người chứa điều chi tuyệt vời cường tráng thế
Phải sức mạnh vô biên của ánh sao trí tuệ
Cứ chói lói trên trời quyến rũ được ta chăng?

Và tại sao khi rực sáng sông Ngân
Ngươi quyến rũ cả bầu trời cao rộng?
Hãy nhìn thật dịu dàng những ngôi sao toả sáng
Những ngôi sao xa xôi âu yếm trái tim mình.


Không đề

Mùa lá rụng, mùa lá rụng xôn xao
Gió rền rĩ
Miên man và thầm thì
Trái tim ai đang vui?
Ai làm trái tim yên, hỡi bạn?
Bao thế kỹ nặng nề vắng lặng
Tôi một mình ngồi ngắm vầng trăng
Những con gà lại bỗng gáy vang
Trong yên tĩnh cô đơn biệt lập
Đêm về sáng. Xanh mơ. Ban sớm.
Giữa nền trời lấp loáng trận mưa sao
Không thể nghĩ một điều dịu dàng nào
Cũng không biết điều gì mình khao khát
Còn mong gì trong đời nặng nhọc
Trách ngôi nhà hay số phận mình chăng?
Ôi ước gì có cô gái nhỏ xinh
Bên cửa sổ cho mình nhìn thấy
Đôi mắt xanh của cô gái ấy
Chỉ nhìn tôi
Không nhìn ai khác
Với giọng nói và tình yêu
Em ru hồn và ru trái tim tôi
Để dưới ánh trăng ngời
Tôi đón nhận cuộc đời hạnh phúc
Với bài ca tôi không say ngây ngất
Và tôi cũng không bao giờ nuối tiếc
Những niềm vui xa lạ tuổi trẻ mình.

Không có hai mùa



Không có hai mùa Xuân trong một đời người
Dù những cây đời thay lá
Một mùa xuân trong như chuỗi ngọc

Sau những tháng năm, những ước mơ khát vọng
Những niềm tin không bao giờ thay đổi
Sự vĩnh cửu của con người
Chỉ khao khát tình yêu
Giữa anh và em
Không gian nhỏ lại
Thời gian khép lại
Một mùa xuân -
Không có hai lần.

BAN MAI

Trong thời khắc cuối cùng của mùa đông
Anh giã từ chính mình thật khẽ khàng
Và anh là đồi núi mơ màng
Chưa lìa xa bóng tối.

Ở bên kia lá từ từ rơi
Trên những nóc nhà nghiêng
trên cánh tay buông hờ sau rèm vải
Một người ngước nhìn quá khứ
bằng cái nhìn thân ái
Người ấy chính là anh
Anh là đồi núi mơ màng.

Những ánh sáng lặng im
soi một phần quên lãng
Như lặng im chiếc cần câu chờ bí mật
diệu kỳ vung lên từ nước
Như hình hài một con đường và anh,
con đường đi ngược
Vang xa cùng dải ngân hà.

Em thân yêu người làm anh nghiêng ngả
Sao bỗng nhiên em chẳng nói câu gì
Biển đã chết sau rất nhiều lo nghĩ
Biển trả về đêm một ảo ảnh chòng chành
Trong sương sớm ban mai
còn lại mình anh
Hình bóng cũ của trái tim bé nhỏ
Đập bâng quơ trên những dải mây mờ…

Viết riêng cho một người ..



Em bước ra từ quá khứ cũ mèm,
Với bao điều day dứt.
Những tháng năm chưa từng hạnh phúc
Ám ảnh khôn nguôi.

Giữa mênh mông cuộc đời
Em lãng du dọc bờ nỗi nhớ
Ước một điều nho nhỏ
Bình yên.

Anh hiểu tấm lòng tha thiết của em
Cô gái đa đoan mà dễ vỡ
Em đốt cháy mình như ngọn lửa
Từ trái tim đam mê.

Có những điều thật khó nói em nghe.
Khi trái tim anh mênh mông không đủ,
Bờ vai anh không thể cho em làm điểm tựa.
Dẫu ngôi nhà với ánh lửa ..
Vẫn luôn là mong ước của đời anh.

Trong căn phòng ký ức

Thế nào rồi em cũng ra đi

Anh ở lại với căn phòng ký ức

Thế nào rồi cũng một ngày

Cánh hoa xương rã mục

Gió sẽ mang đi

Anh dọn cho mình căn phòng tâm tưởng

Không bụi bặm trần gian

sạch sẽ và tinh khôi

ở đó

cất giữ tên một người

như tên thánh

chiều nao buồn quá lắm

anh sẽ gọi thầm

trong lời kinh sám hối

hãy đặt anh vào sự lãng quên

bởi anh xứng đáng được quên lãng

nhưng xin giữ lại giùm

ngọn đèn vàng ấm

một chỗ ngồi trú mưa nhỏ hẹp

nơi anh từng ghé đến trong cuộc đời

gõ tàn thuốc xuống thềm nhà yêu dấu

Hãy giữ dùm

Như mùi hoa huệ

Thơm trong ký ức riêng anh

ướp một mẫu tự linh thiêng

mà những ngón tay bụi bẩn trần gian

những ngón tay anh

suốt đời không dám chạm

Chùm thơ Đinh Thị Như Thuý

Trôi ngược cua đường gấp khúc

trôi ngược cua đường gấp khúc
trôi ngược mặt trời trôi ngược núi xa
ngày của cuộc đi trôi ngược
lại ẩn mình trong khu vườn im lặng
im lặng ngắm nhìn loài giây leo bò quấn trên bậu cửa
nỗi buồn cũng không nhiều lời
nỗi buồn có mùi hương kỳ lạ của hoài niệm
không còn ai tìm hoa để hái nơi này
không nụ cười đã từng trong trẻo
chỉ những nhợt nhạt xanh
giữa những bất động trì trệ
những ngược ngạo chạy đường ranh chia cắt
không còn ai tin vào sự đổi thay
như tin vào ngọn gió
không còn ai tiếp tục lời tụng ca
về cua đường núi xa mặt trời trôi ngược
kìa khu vườn đang nứt tung
toé vỡ vô số hạt đẫm hương thơm
giữa những nín câm bất lực

Sẽ không còn nỗi nhớ


Rồi sẽ tan vào xa xanh anh và nỗi nhớ của anh
Em rồi cũng không khóc cười nơi ấy
Tình chúng ta rồi còn lại những gì?
Ai sẽ tìm trong câu chữ
Sẽ thấy những ngả đường
Nơi anh hút điếu thuốc đầu tiên
Nơi anh mất ngủ
Nơi trong đêm mái tóc anh trên ngực người đàn bà
Đêm tối dịu dàng và buồn khổ…
Ánh sáng đã tự thu dần
Khoảng cách ngân hà đã tự thu dần
Tiếng thì thầm trỗi dậy
Trỗi dậy niềm cô đơn ngàn xưa không thể lấp đầy
Anh có nhớ
Anh đã yêu làm sao sự đan cài của những ngón tay!
Khoảng trắng đã được nguỵ trang
Những câu chữ không thể không kìm nén
Tiếng thở hút sâu lồng ngực
Không thể vỡ oà
Không thể gọi tên
Anh có nhớ anh đã vô lý đến nhường nào!
Tuyệt vọng làm sao
Cái vẫy cánh của con bướm đêm lạc vào căn phòng ấm
Màu trắng ngượng ngùng marguerite chiều đông
Liệu còn có ý nghĩa gì?
Giá như ngày muốn xa là dễ dàng xa thẳm…

Valse tháng tám



Cả tin hát bài ca hạnh phúc
Hoài nghi ngoảnh mặt thở dài…
Thôi anh đừng phủ dụ em
bằng những lời buồn bã ngọt ngào.
Giá như em làm vỡ được
Nỗi đau thập ác trong ngực mình.
Để có thể bắt đầu cuộc đời
Bằng một màu mắt khác.

Em đã đặt bàn tay em lên bàn tay anh.
Như thận trọng đếm đo gởi trao số phận.
Những đường chỉ tay chạm nhau vấn víu
Liệu có gìn giữ được tình yêu.

Em đã nhớ anh
bằng nỗi nhớ của những bông hoa tuyết
nhớ mặt trời
Trần trụi giữa mênh mông
Không biết ngụy trang giấu giếm.

Thôi anh đừng so sánh
Đừng đặt em
bên cạnh những người đàn bà khác đầy quyền năng.
Liệu có còn thời gian để bắt đầu
Liệu có còn đủ sức để va đập

Hỡi quả chuông pha lê mỏng mảnh
Trong lồng ngực buốt đau !

From nothing. Tks


Gió

Có những ngày
em rực rỡ một mình
tựa vai nắng chiều ngày khác.

Sa lầy kỷ niệm
mặt trời lặn vu vơ

Buồn rất trong
lấm tấm mồ hôi gương mặt hoài niệm
bệnh cúm mùa thu đỏng đảnh
em cốm mềm ủ lá sen khô

Người say về bến sông
đưa nàng gió hồi xuân tìm chồng
chắc buồn
rót một câu vào hang dế
trí nhớ hình chiếc kim khâu giầy
lũ dế ngộ độc than thở

Người xén cỏ
nhặt lên chiếc khuy ngà
không ngăn được gió
ngực hoàng hôn ùa ra

From nothing


NHẬT KÝ BỎ DỞ



Tưởng thời gian đã chữa lành vết thương...
Bất chợt nhận ra
Mình không hát những bài ca cũ
Người đi,
Một mình mình một thuở...

Vẫn biết ơn
Những lời cuối chân thành
Nước mắt người không ướt nổi trái tim
Ham rộng lớn đã run vì gió bể...

Dấu chân người
Dẫu phôi pha
Mà như thể...
Lá cỏ nào trên đất hãy còn đau!

Gởi anh


Em ngồi hóa đá thành thơ
Trả anh ngày tháng anh chờ lúc yêu ...

Em ngồi hóa đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa...

Em ngồi hóa đá thành mưa
Trả anh cái phút anh đưa qua cầu ...

Xa nào anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hóa em


Tình Khúc Cuối


Em chẳng ngờ có buổi chiều nay
Mình gặp lại nhau trên lối xưa hò hẹn
Anh cúi đầu
Em nghe
chợt nhói buốt trong tim.
Chiều vẫn dịu dàng trên phố bình yên
Thoang thoảng đâu đây một làn hương tim tím
Em sẽ quên nếu anh đừng nhớ đến
Năm năm trời ngoảnh lại một cơn mơ
Anh không còn là anh của ngày xưa
Vị chúa tể trái tim em một thời ngạo nghễ
Em cũng thôi khao khát những điều không có thật
Và thôi cười, thôi khóc - Vì anh.
Dẫu anh đã đi qua đời em như cơn gió vô tình.
Dẫu chẳng thể nào quên
nhưng em cũng không còn nhớ nữa
Những ray rứt buồn đau, nhừng tủi hờn chất chứa
Ai đã biết yêu rồi sẽ một đời biết nhớ biết quên
Chiều chầm chậm rơi trên phố êm đềm
Nhuộm tím nửa hồn em bỗng dưng xao động
Bóng anh chơi vơi cuối chân trời lồng lộng
Rồi tan đi như ảo ảnh không màu
Ngậm ngùi lần cuối nhìn nhau
Áo ai rồi cũng nhạt màu thời gian.

Những chiếc ly không


Đã có lúc anh mềm lòng
trót lên tiếng
ở những nơi lẽ ra cần im lặng

Đã có lúc anh cố không mềm lòng
trót im lặng
ở những nơi lẽ ra cần lên tiếng

Anh vừa thừa chính anh vừa thiếu chính anh

Rượu
lúc lãng quên trong chai
lúc rót chệch ra khỏi bàn tiệc
những chiếc ly không
cồn cào gió

Chim Hồng Hạc



Vẫn biết

Em là con chim vườn khác

Vẫn biết

Em là cơn gió thất thường chẳng hẹn để đi.

Em là hương chắt chiu từ khát vọng

Vẫn biết

Em là đắng ngọt bước ra.

Trong đời anh

Sau mưa

Là nắng

Cô Tấm xa vời

Quả thị lại chua!

Trong đời anh.

Bảng lảng con chim hồng hạc

Chập chờn một tiếng hót mê say.

Mộng mơ gì

Mong manh một buổi chiều đã vỡ

Gió đơn côi

Hòa quyện với trời.

Nét trừu tượng hiện hình máu thịt.

Tình yêu

Song hành với thời gian.

Song hành tháng năm

Người ạ

Hồng hạc bay đi

Rồi lại bay về

Chim ngẩn ngơ trong vườn,

Tìm cây cũ.

Giấc mơ kia ở mãi tận đâu?

Trừu tượng

Một nét chiều chấm phá

Sắc màu đậm nhạt cuốn theo.

Còn chút gì để lại

Còn chút gì trong anh.


Tự xoá





Là nước một dòng sông lớn.
Em cần chi giọt sương anh.
Là cỏ mùa thu xanh rợn.
Cần chi lá úa xa cành .

Vẫn biết em về trước hẹn
Lòng anh chưa kịp mùa xuân
Hạnh phúc nào như cánh én
Qua chiều gọi chút bâng khuâng

Thôi em, vầng trăng một nửa
Người yêu hay cũng lưng chừng
Một vết thương lòng gõ của
Bốn mùa mưa nắng rưng rưng

Thôi em buồn vui tự xoá
Người yêu thấp thoáng bên đời
Như có mà không gì cả
Tháng ngày sấp ngửa cuộc đời

Nếu biết em là ngọn cỏ
Tiếc gì anh chẳng là gió sương
Chỉ sợ mùa thu qua ngõ
Heo may xô dạt lá vườn...

Tìm


Anh đi tìm xe cát
chỉ gặp dấu chân còng
biển đang mùa nhớ mong
chắc gì thôi bão tố !

anh đi tìm sóng gió
chỉ gặp thuyền về không
có một vỏ ốc buồn
nghiêng tai chờ biển lặng

anh đi tìm dĩ vãng
chỉ gặp đường chân trời
đâm thẳng vào tim anh...

THƠ TRONG CÔNG VIÊN

vốn tính hay quên và thường đến muộn
chỗ đã có người ngồi
chẳng sao
thì ta ngồi xuống cỏ
cũng vui thôi
thỉnh thoảng ta cũng có một chỗ
ngồi chưa lâu lại lơ đãng đứng lên
kẻ chiếm chỗ cười nhăn nhở
chẳng sao
ta lại ngồi với xanh
nghe cỏ thở
cỏ êm ái
đôi khi tặng thêm nhành hoa dại
một tiếng dế gáy non
một chiếc lá vàng
nhờ trời
tính hay quên và thường đến muộn
ta có một chỗ ngồi
bình an

Những Điều Giản Dị

Có những dòng thư viết cho một người
ở rất xa
ngoài tôi
ngoài nỗi buồn
bên cạnh đêm...

Có những cái nhìn sững chiếc lá rơi
không một tiếng rên khi chạm vào mặt đường
lá chỉ là lá
ngoài tôi...

Có những con sẻ loanh quanh đùa chơi
kiễng chân trống mái
dùi dụi cánh lông
ngoài tôi...

Có những ánh mắt vương theo sợi khói
mái nhà người mái nhà ai
lửa ấm
ngoài tôi...

Có những đóa hoa nở trong bóng tối
mặc mùa đông
mặt trời chết ba giờ chiều
rưng cánh mở
nỗi sống mời
ngoài tôi...

Có một ngọn đèn bên thềm hiên
đổ bóng người
đón ai về đó
câu bình an nơi ngưỡng cửa
ngoài tôi...

Có những khi tôi hỏi
làm sao vào sự sống
làm sao ra khỏi tôi
ra khỏi buổi chiều sớm mai đêm tối
ra khỏi sự bạc trắng và sẫm đen
bất tín và biệt tích ???

Có một câu trả lời
hãy chăm chú dõi theo một điều gì trước mắt
dù chỉ là
chiếc lá rơi xuống mặt đường
con chim nhảy trên vuông gạch
làn khói cuộn từ nóc nhà
cánh hoa bay theo ngọn gió
ánh đèn sáng bên thềm cửa
Những điều thật giản dị
ở ngoài nỗi đau
ngoài tôi
để một phút một giờ một ngày
tập sống ...

Ngày vắng


Ta ném qua cửa sổ
cành Vilolet quá buồn
có những ngày vắng quá
hoa cúc vàng ngoài dậu
vẫn cứ màu hoàng hôn

Có những ngày vắng quá
hình như không còn ai
đành gõ cửa một người không muốn gặp
vu vơ vài lời đầu môi
ta nói thầm với nắng
trôi mau đi những chiều không người

Có những ngày vắng quá
em làm gì trên căn phòng nhìn xuống lá me?
vòm trời màu ngọc bích
bao giờ chia cho ta.

Có những ngày vắng quá
về lại chỗ quen ngồi
quán lạnh, kính mờ buồn phố nhỏ
lòng ta còn sợi tóc ai rơi...

Trong quán cafe

Chìm trong góc tối
Đêm nay
Chỉ một mình ta
Thời gian trôi qua
Bản romance dìu dặt
Như ấm áp lời thương
Như nồng nàn ánh mắt
Người xưa
Trời không mưa!
Ừ, chẳng phải trời mưa
Chỉ tách cafe nhỏ giọt
Nhấp một ngụm lên môi
Đắng nghét!
Ngỡ ai vừa bước qua
Nhưng đêm nay
Chỉ mình ta...

Vô đề

Thêm một ngày lặng lẽ trôi qua
Niềm vui rủ nhau đi rất nhẹ
Nỗi buồn trở mình thật khẽ
Trong đêm nằm nghe âm thanh lặng yên.

Ơi nỗi buồn không tên
Thèm được dựa vào một bờ vai mà khóc
Đi qua bao cuộc vui vẫn thấy mình cô độc
Dài thật dài là đêm.

Khẽ khàng đêm đi qua nhà em
Sương tần ngần rơi giọt buồn trong vắt
Vì đã quá khuya nên gió không thể hát
Vì quá xa rồi nên em chẳng thể gọi tên anh.

Cây mận

Cô ấy là cây mận của anh
Cắm rễ vào đất đai của anh
Tỏa bóng vào trời xanh của anh

Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh.

Không đề


Em yêu anh
Và có lúc
Tưởng chẳng còn yêu anh nữa
Không nỗi nhớ
Không nỗi đau
Không sự khát thèm
Không cả niềm mộng mơ kỳ lạ
Nhưng có lúc
Mọi nỗi bỗng trào lên tất cả
Như bất ngờ núi lửa
Đột ngột sao băng
Rực rỡ chói lên mạnh mẽ
Rồi tất cả lại trở về im lặng
Nỗi im lặng của trăng non và lá xanh

Phép chia không có lỗi



Con đã học làm phép chia
Con tự tìm ra thương số
Con hãy tin mọi điều trong sách vở
Dẫu ngoài đời không giống thế đâu con

Bầu trời kia lúc đục lúc trong
Con sông quê khi đầy khi cạn
Không có phép chia mưa khi nắng hạn
Không có phép chia đều no ấm yên lành

Nơi con ở hoà bình nơi khác chiến tranh
Phía trước văn minh đằng sau tăm tối
Người sang kẻ hèn người no kẻ đói
Trên trái đất này hạnh phúc chẳng chia đều

Lớn lên rồi con sẽ hiểu Tình yêu
Không tìm được dễ dàng
Như phép tìm thương số

Dẫu vậy
Mẹ vẫn muốn con tin vào sách vở
Bởi phép chia không có lỗi đâu con.

Thơ 2 câu




Ta muốn quên buồn nên đi chợ Bắc Qua
Ðông vui thế nỗi buồn không qua được!

Ta đến chùa nghe tụng kinh niệm Phật
Nơi tam quan cây mộc nở hoa vàng

Cây khế chua, cây sung xanh chát
Sư bác tuổi hai mươi lần chuỗi hạt

Nếu khoảnh khắc ta thiền như thế được
Thì nỗi đời kia có nghĩa lý gì?

UẨN KHÚC KHÁC


Cứ ngỡ nhúng nỗi buồn vào từng giọt rượu sẽ tan ra
Hoang tưởng em lên tiếng
Nào hay hàng nghìn giọt buồn
Nối nhau thành biển

Nhấn chìm em trong tiếng cười giả vờ
Anh đứng một chỗ quen thuộc
Tự do mà không tự do
Em tự biết ngăn mình không đưa tay níu

Biển đâu chỉ nhấn chìm em
Đôi mắt anh u uẩn lắm
Ôi những bài thơ quá buồn
Cô đọng vào từng giọt rượu…

UẨN KHÚC


Anh lắc đầu trước những bài thơ quá buồn
Em cũng muốn làm được những bài thơ vui
Như những người đàn bà hồn nhiên kia để cho anh đọc
Sẽ là một thổ lộ đắng
Bởi đã từ lâu
Không có ai tặng một bông hoa cho em trong ngày sinh nhật
và em đã quen với sự tự dỗ mình
Đắng lắm
Niềm vui
Sẽ hạnh phúc biết bao khi được cười
được nhí nhảnh đi qua số tuổi
và bằng lòng với những câu chúc thực giả của mọi người
Anh không tưởng được nỗi buồn của em
mỗi lần làm thơ chỉ thấy mình bất hạnh
Giá mà em là đàn ông như anh
để có thể nhúng nỗi buồn của mình vào từng giọt rượu
ha hả khóc giữa đám đông
mà vẫn không ai biết
Giá em được nhìn trong ánh mắt của anh
nỗi cảm thông thay vì chê trách
Giá mà anh hiểu em hơn …

KHÔNG YÊU



Cố gắng nghĩ đến một chi tiết
đáng yêu để yêu
những chi tiết rất đời thường
Anh chưa bao giờ làm em khóc

Bên hồ serenata thả
từng giọt
vào đáy cốc
màu môi
hay màu áo trong đêm
tưởng tượng một ánh mắt đồng lõa
một bí mật trong những bước chân
lang thang trên phố
giọng cười ròn rã sau chiếc khăn quàng
anh đáng yêu vậy
mà sao em không yêu?
đành hẹn lại kiếp sau anh nhé
khiếp này em ... bận rồi

Lại nhớ về hơi ấm
của một người đang ở rất xa
người luôn làm em khóc

Giả vờ cười nói giả vờ bận rộn
thôi anh về đi em có bạn
nhói lên cảm giác hối lỗi
khi anh quay lưng
giọt serenata cuối cùng
vừa nhỏ xuống....

Đùa dai

Đêm càng nằm càng đen

Đến khi tắt hết đèn

Vẫn không thoát khỏi ngày hôm nay


Em đã không mỉm cười

Trong giấc mơ ngắn vừa kịp len lỏi

Những câu ca ẩn nấp trong bức tường


Bậc thềm ngày vẫn hụt xuống

Bụi hoa em mua trong chợ phiên

Không đủ hương thơm cho đêm


Chúng ta là đồ chơi của trí nhớ

Hay là đùa dai của những bậc thềm?



Hẹn nhau cuối đường hoa tím


Ngày sẽ đến
Và, mùa sẽ qua
Chim gọi nhau góp lá về xây tổ
Ta gặp nơi cuối đường một chiều hoa tím nở
Một chiều gió về
Kỷ niệm rớt trên tay…

Ta trở về như thể bắt đầu yêu
Em tập đánh vần tên một người xa lạ
Tập quay đi
Khi bắt gặp một ánh nhìn vội vã
Tập nói không với những lá thư xanh

Em tập làm khổ một kẻ ngốc như anh
Xây tường ngăn sông dựng rào cấm chợ
Hô gió gọi mưa bày binh thách đố
Anh đơn độc một mình choáng váng lao đao!

Sắp buông xuôi mới biết chẳng tài cao
Tự hỏi lòng mình
Một kẻ ngốc yêu em hay anh hùng chiến bại?
Không, chỉ anh thôi
Một thời không ngần ngại
Thời chỉ biết yêu em và, cứ thế
Lên đường

Chỉ biết trái tim lỗi nhịp bất thường
Như chiếc lá đầu tiên sau mùa ảm đạm
Như giọt nước đầu tiên rơi xuống vùng khô hạn
Và hạnh phúc sau cùng từ đó, đơm hoa

Ngày sẽ đến
Và, mùa sẽ qua
Anh nhìn thấy em nơi cuối đường
Tóc vẫn xanh ngát trời thiếu nữ
Tóc bay qua ký ức thanh xuân của mẹ
Ánh mắt tròn đầy - hoài niệm dấu yêu, cha
Anh đứng ở bên này biết em có nhận ra
Một nửa thời trẻ trai dành cho em cả đấy
Hoa vẫn nở bên đường
Xin em hãy nhận lấy
Một đóa cuối chiều, tim tím bâng khuâng…

KHÔNG ĐỀ


Không hy vọng,
Không đợi chờ,
Không mong ước...

Không thể khát khao
Không thể âu yếm,
Không thể giận hờn,
Không thể thương yêu,
Không thể trách móc,
Không thể chiều chuộng,
Không thể ghen tuông.


Không thể chạnh lòng vì
... không là kẻ đầu tiên,
... không là số một,
... không là người duy nhất
... yêu Em.

Không hẹn ước,
Không thề nguyền,
Rất giản đơn,
... tôi chỉ muốn
... tặng Em
... một tâm hồn,
Hãy cho tôi
... thầm lặng,
... tìm trong Em
... một nửa của mình!

------------------------------------

...Cõi lòng rộng hẹp đầy vơi,
Vẫn dành cho nắng một nơi đi về.

danhchonang-3M

NƠI ĐÂY



Tôi đến đây
Với tất cả hứng khởi
Để mỗi ngày
Tôi được nhìn thấy bóng mình bên bóng nắng
Góp lời vào ban mai
Như cành cây mỗi ngày thêm lá xanh
Góp thêm một cánh diều
Lộng gió
Góp thêm một tiếng thầm thì
Trong mỗi giấc mơ
Tôi đến đây
Với tất cả hồn nhiên
Để tin rằng
Những điều tôi có không phải là tưởng tượng
Và những gì tôi theo đuổi không phải là ảo ảnh
Sao khi tôi cất nên lời
Lại giống như tôi đang cầm viên đá lạnh




Tôi chờ con nhện giăng tơ



Điện thoại liên tục nháy đèn
Mời tôi gọi cho người ấy
Nhưng thôi
Phiền
Trái tim tôi liên tục đổ chuông
Tiếng chuông ngoài lệ thường
Tiếng chuông giật ngược
Tai ương
Mắt tôi liên tục giật bên trái
Điềm chẳng lành
Làm sao để tự vấn an?
Tôi trống vắng tứ bề
Bên nào cũng đầy gió thổi
Vào tôi như vào một ngôi nhà trống
Tôi chờ con nhện giăng tơ

Tặng Vật



Anh gửi cho em một cành hoa
Như một lời giã từ dịu dàng
Em không thể ngăn mình mỉm cười
Mỉm cười trước khi bật khóc

Mỗi nụ hoa như một nụ hôn
Sóng soài nằm trên bao kỷ niệm
Em sẽ ôm giữ và chẳng hề
Kể lể những bí ẩn của chúng mình

Gửi cho em nỗi trắc ẩn của anh
Mỗi cánh hoa bao kỷ niệm êm đềm
Em sẽ rắc lên đó những giọt lệ
Âm thầm gọi khẽ tên anh

Anh gửi cho em một cành hoa
Như một lời giã từ dịu dàng
Em không thể ngăn mình mỉm cười
Mỉm cười trước khi bật khóc

Hãy gửi cho em một niềm vui
Như lời hẹn yêu thương ngọt ngào
Em sẽ ôm giữ và mỉm cười
Bềnh bồng lời giã từ không nói

CỎ XANH



Cỏ cho tôi dịu lại
Sau khát vọng nồng nàn
Sau nắng nỏ không gian
Và khoảng trời nhức nhối!

Áp môi lên cỏ rối
Hồn nhiên như trẻ thơ
Bao năm tháng dại khờ
Tôi lại về bên cỏ.

Có gì trong sắc biếc
Trong mỗi nhánh lá gầy
Mà bao nỗi đắng cay
Bỗng tan vào lòng đất!?

Quá nửa đời được - mất
Cười - khóc với đất trời
Cỏ như thể làn môi
Của người tôi yêu dấu!

CỬA KHÓA



Anh có cả một hành lang vắng
Bông mẫu đơn rơi
Không người nhặt
Những dấu chân thầm lặng đi về

Anh có cả gian nhà không tiếng cười
Không bàn tay nhen lửa
Và ánh đèn đêm hắt hiu như ánh mắt
Thời gian

Anh có cả mùa thu rợp xanh
Khoảng trời trên cao không ai chia xẻ
Nơi em đứng tần ngần
Nhìn cửa khóa
Câu trả lời lạnh giá đuổi em đi

Anh có cả mùa đông trong tim
Nơi ngọn lửa em chẳng bao giờ sưởi được
Nơi em vẫn đi qua mỗi ngày
Nhìn khoảng trời xanh một hành lang vắng vẻ
Bông mẫu đơn tàn rụng
Phía sau anh
Em vẫn đi qua bằng đôi mắt xanh
Đôi mắt bầu trời
Anh làm sao biết được
Bông mẫu đơn thầm lặng
Vẫn nở vì anh
Mỗi ngày...

ROMANCE XXII

Đêm ngưng gió
Anh nghe cơn mưa đang bước nhanh qua phố
Điệp khúc
Ne me quitte pas
Êm như hơi thở
Tách cà phê thả từng giọt rất chậm rất chậm vào lòng sông rất sâu rất dài

Anh chờ ai
Trên đỉnh tháp này
Phương trời quá xa
Nhòe mắt tìm dấu chấm nhỏ thân yêu sớm tối đi về trên con ngõ nhỏ
Mong em luôn yên bình bên giấc ngủ
Ne me quitte pas!

Anh nhớ ai
Sông trở mình rất ngắn
Mà tình sông rất dài
Sông đừng bỏ anh
Như dòng nước chảy
Đại lộ tình yêu vô cùng biết mấy
Ne me quitte pas!

Tách cà phê thả từng giọt rất chậm rất chậm vào lòng sông rất sâu rất dài
Sông đừng trách anh
Một đời yêu thương
Đôi lần hạnh ngộ
Em có đi về
Yên bình viễn phố
Ne me quitte pas!

NguyenHoang-3M