Tôi và ... tôi
Tôi bây giờ với tôi hồi xa xưa
Đang sớm nắng, đã chiều mưa
Nửa mong nhất quán, nửa chờ phân thân
Đêm tín ngưỡng, sáng vô thần
Một thiên đường nhớ, một trần gian quên
Mắt chốn dưới, hồn cõi trên
Cười vang tiếng khóc, khóc nên câu cười
Chân chưa nhón, bước đã dời
Trời đầy nên chiếc trăng vơi phận mình
Mua khờ khạo, bán thông minh
Ném hoài nghi, giữ cả tin vào lòng
Trồng hạt có, hái quả không
Gieo Thạch Sanh, mọc Lý Thông trở về
... Đôi lần tôi mất tôi xưa
Cũng đành có lúc tôi ngờ vực tôi
Huế
thôi ta ngồi với cỏ
ghế đời chông chênh quá
chỗ nào cho bình yên?
ngồi mỏi ta cứ nằm
mây bay tự nghìn năm
cuộc đời ầm ĩ quá
ngủ được thì ngủ đi
nghe được thì nghe đi
trong lặng im lá cỏ
giật mình ai điều gì
cỏ ung dung trên đá
thành quách cũ hao mòn
chỉ tiếng chim bình thản
an trong cành nhãn non
Thói Quen
Ly cà phê buổi sáng
Tách trà buổi chiều
Giọt nước mắt buổi tối
Từ bao giờ
Tôi có thói quen tự hỏi
Đời mình sẽ trôi về đâu?
Dù biết những suy nghĩ buồn rầu
Không làm cuộc đời thêm đẹp
Nhưng trên nẻo đường chật hẹp
Tôi luôn hỏi tại sao?
Tại sao, Tôi, giữa phố thị ồn ào
Vẫn nở nụ cười mãn nguyện
Trước những khuôn mặt người hiển hiện,
Như chẳng nỗi đau nào thầm kín bên trong!
Tại sao, tôi, vẫn hoài đi rong
Tự huyễn hoặc bằng những thành công vụn vặt
Trái tim gầy, buồn và khô héo hắt
Mỗi ngày qua lạc nhịp với cuộc đời
Tôi vẫn muốn tìm về một nơi,
Để có thể khóc cười chân thật,
Và tìm lại những gì đã mất
Cho con tim mệt mỏi, u sầu
Ôi! Những suy nghĩ buồn rầu!
Chẳng làm cuộc đời thêm đẹp
Tôi biết! Nhưng sao lòng vẫn khép,
Hay chỉ tại thói quen?
Hỏi
Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?
-Chúng tôi tôn cao nhau
Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau
Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
1992
Tôi và Cỏ
Bấy giờ chưa có tôi
đã có nhiều thảm cỏ
Không biết những ai đã đến ngồi
trên tấm thảm trời êm mát đó
Trong tiếng khóc chào đời của tôi
có mùi thơm cỏ mật
trong tiếng cười thứ nhất
có hương vị cỏ gừng
lần đầu xòe đôi mắt
gặp cỏ gà rưng rưng
rồi khi tôi đi học
cỏ trong trang sách dày
Khi mái tóc tôi lần đầu biết bay
nhiều loài cỏ đều hoá thành con gái
trong mối tình tôi lần đầu vụng dại
có hương cỏ mặt trời
Cỏ và tôi
cứ đan vào nhau như tổ chim
Khi tôi ăn, cỏ chờ ngoài cổng
cỏ gấu suốt đời lêu lổng
cỏ gà không biết gáy bao giờ
cỏ mật hay nằm mơ
để mùi hương thao thức
Để tôi theo cỏ vực
đi tìm dấu chân trâu
đi tìm một thời xa xưa cây lúa ở đâu ?
lúa cũng là loài cỏ
ông bà đem về nhà
tôi thương mẹ thương cha
còng lưng ngoài đồng nhặt cỏ
Hỡi cỏ năn ổ lác
Sao mày không mọc ở chân đê
sao không như cỏ chỉ
suốt đời sống ở nhà quê
sao không như cỏ chân vịt
cho bà làm vị thuốc Nam
Sao tôi không làm cỏ may
để giữ người yêu lại ?
đường về còn xa ngái
e cỏ nứa đâm chân
Nếu có ai bắt gặp tôi tần ngần
là thế nào cũng tìm ra cỏ.
Hãy mở lòng trò chuyện với cỏ cây
Ta đọc được nỗi buồn trong mắt bạn
Một chiều tháng chạp
lúc mưa rơi
Giọt rượu nồng
chầm chậm lên môi
Bạn sẽ thấy một chân trời rất lạ.
Chúng mình đi qua chiến tranh
Và thấm hiểu màu xanh cuộc sống
Trăng viên mãn
thế rồi trăng khuyết
Đau khổ vơi đi
hạnh phúc lại đầy.
Hãy mở lòng
trò chuyện với cỏ cây.
Mùa hoa cải
|
Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng
Anh rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông.
Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình anh biết thôi
Mình anh không dám hái
Hoa cải bay về trời
Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui anh trở lại
Ngày em đi lấy chồng
Anh lại gieo hạt cải
Lại âm thầm đợi mong
Có một người con gái
Đợi anh chưa lấy chồng.
CÒN… MẤT…, TUỔI YÊU ĐẦU
Mất sự bình yên hay những niềm vui ?
Mà đến giờ vẫn tưởng còn nguyên vẹn
Vẫn tưởng còn nguyên cả cuộc đời ?
Anh đã buồn qua nhịp đập trái tim thơ
Như chim bay qua nỗi buồn một thuở
(Ôi đến nhiêu khê là nỗi buồn tuổi nhỏ !)
Áo ướt chăng em ? Trên áo động xuân về…
Giá như là ta đã yêu nhau
Hẳn mộng ước vuông tròn hơn có phải ?
Nghĩ hối tiếc những ngày phung phí mãi
Ta đi quanh mà chẳng đến bao giờ !
Em có còn nhớ lại nữa không em
Ngày nắng, ngày mưa, bụi lầm gót đỏ
Hoa tím ngát thở dồn trong ngọn gió…
Ta đã mất gì suốt tuổi nhỏ trong nhau ?...
NHỮNG VỈA THAN NGẦM…
Đi sao không hết lòng mình !
Những vỉa than ngầm thời trẻ
Bất thần bùng cháy lên.
Cỏ may mùa thu
Cỏ lạ lùng khô đắng
Cỏ suốt đời lang thang
Tôi còn mãi buổi chiều xanh khắc khoải
Cỏ may ghim đầy.
Đi sao không hết lòng mình
Không sao tìm ra giới hạn
Cỏ bỗng làm tôi rơi nước mắt
Những vỉa than ngầm thời trẻ
Đã bao giờ cháy hết đâu em ?...
CỨ NHƯ KHÔNG
Lòng yêu đời có thật dễ không em ?
Khi anh có, anh biết là thực khó
Anh trả giá bằng rất nhiều cực khổ
Để được cứ như không, thư giãn, nguyên lành.
Em lo lắng mà không hề trách móc
Chỉ nhìn anh đoán được hết vui buồn
Em mềm mại mà không hề khiếp sợ
Vượt thác rồi, chờ dốc khác cao hơn !
Từng đau đớn vì lòng người phản trắc
Từng xót xa vì lắm nỗi tị hiềm
Ta lại vẫn còn nhau, không mất mát
Lòng yêu đời có thật dễ đâu em !...
KHOẢNG CÁCH GIỮA LỜI
Ngay ở chỗ lẽ ra cần nói ngắn.
Bao lần em lẳng lặng
Đủ khiến tôi bàng hòang.
Khi phần nói lấn hết được phần sống
Lấn hết mọi điều tiềm ẩn giữa câu
Thì vạn câu thơ cũng thành rẻ rúng
Liệu còn gì vang vọng nữa trong nhau ?
NGẪU NHIÊN VÀ TẤT NHIÊN
Tôi có một con tàu
Em có một vì sao
Tôi có một vầng trăng
Em có ngày nắng ráo
Tôi có một cơn mưa
Em có dải rừng xa
*
Tôi đem vầng trăng khớp lại với trời sao
Đem cơn mưa đặt trứơc ngày nắng ráo
Đem con tàu chạy qua rừng hư ảo…
Và bất ngờ, em nói đến Tình Yêu !
TỰ SỰ
Những ý nghĩ phù du như bóng sáng
Thoắt bay qua, thoắt chạy đến vô cùng
Thơ chưa chín, quên đi, đầu đã bạc
Em một thời, ngó lại, đã hư không !
Nhanh quá thế, mà cũng buồn quá thế
Chớp mắt xong, là đã một đời người !
Day dứt lắm những gì từ tuổi trẻ
Chưa kịp làm, hẹn đó, để rồi thôi !
Lại muốn trở về khát vọng thiên nhiên
Quên hết mọi ưu tư từ sách vở
Để hòa nhập với những gì chưa có…
Cần một thời sau nữa của mình chăng ?
KHÔNG ĐỀ
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Em nhắm mắt
Anh nhận phần đi trốn.
Quá tin mình tinh tường
Quá tin anh lóng ngóng
Em chẳng hé nhìn
Vẫn nghĩ anh thua...
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
Trời đã quá khuya
Mở mắt đi tìm
Anh trốn kỹ
Em tìm hoài chẳng thấy...
Em hỏi hàng cau
Hàng cau bối rối
Hỏi cây rơm già
Cây rơm đứng lặng im
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Em mòn mỏi đi tìm
Năm năm đợi,
Mười năm đợi,
Hai mươi năm ngóng đợi...
Bằn bặt sân trăng từ đấy
Đi hết một vòng đời
Trò chơi vẫn chưa xong...
MÙA ĐÔNG
Tưởng có thể dối mình thêm chút nữa
Ở ngoài kia
Gió bấc hanh màu
Em quàng khăn gói mùa trong túi áo
Mùa đông này mình quên nhau...
Tưởng có thể chịu rét được thật lâu
Nhưng em vẫn nắm tay mình quá chặt
Cà phê đen như màu mắt
Ai đem nỗi buồn thả dưới đáy ly?
Giá mà
Dối mình được - thật nhiều khi
Chắc mùa đông không chỉ là lạnh giá
Em quàng khăn gói mùa về đem trả
Một chút buồn theo gió xuống mép sông
Vô đề
anh thắp đuốc nghìn phương soi người đẹp
những Tây Thi Đắc Kỷ cũng dễ tìm
duy có phiên bản của em là thất lạc.
Phiên bản của em
người con gái đã đi qua đời anh
long lanh biển mắt buổi đầu
môi hôn thiết tha gặp lại
tình yêu không hề nói
vẫn đầy chặt buồng tim
Người ta có thể yêu nhiều lần từ lúc biết yêu
cho đến khi không yêu được nữa
Ngày và Đêm rồi cũng theo nhau
những hạnh phúc trôi qua không ngừng lại
ai chà đạp tình yêu
thì hạnh phúc chẳng còn.
Khi anh không còn em
Ngày và Đêm giống nhau hết sức
ngày có lửa trời nóng nực
đêm bén ngót đêm đen.
Chào em hạnh phúc của anh
phút thoảng qua đau nhói
những ngày đêm héo mòn chờ đợi
cuộc sống riêng tì vết của mỗi người
những nỗi buồn chen lẫn niềm vui
sự đổ vỡ bất ngờ đến thế?
Khi hạnh phúc bay đi lặng lẽ
cái bóng của đời ngước mắt tráo trưng
anh và em lẽ nào chỉ là những chứng nhân
cái o ép của đời bắt ta quay mặt lại
bên hông đời còn bày những con diều giấy
những hình nhân biết múa biết cười
những nông cạn bên trong
những hào nhoáng bên ngoài
những sâu thẳm chỉ đời ta biết được…
Tưởng như mình kết thúc
ngỡ mình sẽ nguội lòng yêu
lẽ đâu dễ dàng như thế
nên hoài hoài nhớ nhau
người ta có thể yêu nhiều lần từ lúc biết yêu
cho đến khi không còn yêu được nữa
có ai tan vỡ chẳng buồn?
Chính là anh đã mất em
chính là anh đã mất
phiên bản thứ hai của em không bao giờ anh còn bắt gặp
dẫu trên đời vẫn có những Tây Thi
những sắc đẹp và những con người mới
anh sẽ còn ôm đến cuối đời
phiên bản tình yêu em chẳng bao giờ gặp lại
dẫu cho anh thắp đuốc đi tìm…
Và như thế
đời bình yên hay sóng gió
hạnh phúc tầm thường hay hạnh phúc cao sang
những gặt hái trong đời anh nếu mai này tính lại
có lẽ nào không có mối tình em?
Ám ảnh đêm
Điều gì làm em giật thức mỗi đêm
Đôi mắt ấy
Dịu dàng như ngọn lửa
Bập bùng giữa màn đen sâu thẳm
Xa chập choạng tiếng gọi bình yên
Bàn chân em chạy suốt đi tìm
Cơn mơ ấy
Và đôi mắt ấy
Hun hút phía bên kia
Vẫn vẫy gọi
Tình yêu
Em như người say không biết lối
Chỉ biết chạy theo ảo ảnh xa vời
Đến mệt nhoài
Đến khi ngã quỵ
Ánh lửa vẫn lập lòe
giễu cợt
mù khơi
Chẳng thể tự bay như mây
Chẳng thể tự hong khô tiếng hát
Em vùng vẫy rơi
Vùng vẫy thoát khỏi ám ảnh đôi mắt êm đềm
Nên mỗi lần giữa đêm tỉnh giấc
Lại một lần em lại tập quên
Điều gì làm em giật thức mỗi đêm
Điều gì đau đến thế…
Gượng
Gượng dẫn mình qua cánh đồng kí ức
em chọn vị đắng này để được cùng anh
những chiều dài ngồi nhìn nắng mong manh
em học cách tin lời hoa năm cánh
có phôi pha - chuyện cũng rất tình cờ
có ai thức dậy không? có kịp một tiếng chuông?
em lỡ một đêm bỗng thấy mình muộn mằn từ lâu lắm
anh hay em
mong chuộc về ánh mắt
khi trong tay chỉ trắng một vần thơ?
cố ép mình vào căn gác ngủ mơ
vẫn thấy ngộp từ trong từng hơi thở
anh lấy khói vẽ vào bóng tối
những con đường nắng thắp đêm nay
sao cứ mong làm mảnh vỡ kề nhau?
có lắp ghép thế nào mùa cũng không liền trở lại
em ra đi, bậc rêu ngày thơ dại
con bồ câu say nắng ngủ quên rồi
em đã lỡ chuyến xe
những tin sớm mai một nhành cúc trắng
vẫn cười trong nắng
có bao giờ anh đếm bụi cùng em?
Khi người ta không còn yêu nhau
Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng
Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn
Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất…
Giêng Hai
Là quên cái dậu cúc tần
Ta trồng mà chẳng một lần trổ bông
Người đi về phía mênh mông
Bỏ quên con sáo trong lồng bơ vơ
Giêng Hai
Trời lất phất mưa
Trăng không đủ sáng để đưa nhau về
Dại khờ hái cỏ ven đê
Buộc ngang lưng một câu thề làm tin.
Đầu đêm.
Ừ.
Đã nửa đêm
Đã lâu mà vẫn chưa quen phụ phàng
Mà trăng, trăng lại vội tàn
Giờ thì đổ lỗi muộn màng cho ai...
KHÔNG ĐỀ
Giá như ngày ấy mình đừng quen nhau
em sẽ thành một người đàn bà khác
Người đàn bà không biết làm thơ không nhiều nước mắt
không đam mê không biết dỗi hờn
Không vẩn vơ buỗn trước mỗi hoàng hôn
Không một mình lang thang trên con đường cô đơn vô định
Không khắc khoải đêm đông
Không ngẩn ngơ ngày nắng
Không dấu tận đáy sâu những tiếng thở dài
Em sẽ yên bình mỗi buổi sớm mai thức dậy
cùng chồng con ríu rít
Sẽ là người đàn bà hạnh phúc biết vun lo bếp lửa gia đình
chia sẻ cùng chồng chăm những đứa con xinh
Có thể tháng ngày sẽ tất bật hơn nhưng trái tim được an lành bến đậu
Anh đã đến ngập tràn dông bão - khu vườn em chao đảo lá cành
Như cánh chuồn chuồn quá đỗi mong manh
Em đã cuốn vào tình anh hoang dại
Ta như con tầu không bánh lái giữa đại dương mịt mù
Hoa cúc sẽ chẳng vàng nếu không có mùa thu - nhưng cũng vì mùa thu mà tàn lụi
Anh đến cho em quá nhiều nông nổi - khi anh đi tất cả vẫn tràn đầy
Em - Người đàn bà được sinh ra từ những đám mây
Điều bí ẩn
Những đường nét
nối ruồi và dấu môi thầm kín,
hương dịu dàng len lỏi trong đêm
anh đừng tiết lộ cùng ai
ngoài cát bỏng chớp trời và rong bể.
Những bí mật
của mộng mơ em không bao giờ tới được
nước mắt rơi như lá xuống bàn tay
cả khúc ca ngọt ngào và mệt mỏi
anh đừng giãi bày cùng ai
ngoài chú dế tủi thân nấp trong xó tối
vầng trăng tháng chạp đăm chiêu.
Tiếng thì thầm biếc lá tóc em
Tiếng rụt rè ngại ngùng thời gian đang nhích lại,
Nỗi khổ sầu môt mùa thu tàn úa
quá vãng xa xôi mịt mùng mưa trắng
những tờ lịch ngày tháng đốt thành tro tan thành khói mỏng
anh đừng chia sẻ cùng ai
ngoài con sóng thuỷ triều, cỏ mật và bình nguyên thao thức.
Một chiều nào bất chợt tạm xa em
mưa lạnh lẽo gió mái hiên tê ngắt
anh hãy mặc chiếc áo len em đan và thắp sáng quầng đèn hoài niệm
anh lấy từ ngăn kéo cạnh tường một trang giấy trắng
vẽ lên đó một điều bí ẩn
bằng chiếc bút của ráng chiều tía đỏ
bằng mực thẫm chắt từ đáy sâu một vùng thương nhớ
để hoàn thành bức hoạ về em
rồi đem treo trong ngôi nhà ký ức
anh đừng cho ai bước vào
ngoài gió, sao trời và hương biển đêm.
Ảo Ảnh
Tôi đã chôn sao anh cứ hiện về
Nấm mồ ấy không một lần hương khói
Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi
Tôi bồi hồi, tôi bối rối, tôi yêu
Romeo giữa cuộc đời có được bao nhiêu
Mà cô gái dám làm Juliet
Xuân Hương ơi màu trầu xanh tha thiết
Nhưng tìm hoài đâu có kẻ ăn chung
Ảo ảnh mãi thôi, ảo ảnh đến khôn cùng
Mồ anh đó tôi chôn bằng nước mắt
Hồn chìm nổi lênh đênh hồn phiêu dạt
Để lại về khắc khoải sống trong tôi
Thiên đường bao la nhặt hết giữa cõi đời
Những ngôi sao làm một trời tinh tú
Ảo ảnh của tôi ơi hãy tan vào vũ trụ
Thế giới này không có chỗ cho anh.
...................
Phải nghìn năm nữa biển mới nhận ra chẳng thiếu núi được đâu
Dẫu thời gian có xóa nhòa đi bao nhiêu tên tuổi
Còn chung chiêng đá núi bạc đầu
Phải đến nghìn năm giọt nước mắt tình yêu mới trở thành câu ca dao gừng cay muối mặn
Thành muôn nỗi ngọt bùi ông bà mình gửi lại cho nhau
Biển mênh mông vẫn có ngày biển lặng
Ai dám bảo tình yêu ko có trong những đợt sóng trào
Phải đến nghìn năm những dây trầu mới quyện lấy thân cau
Trai gái trao nhau lá trầu cổ tích
Trai gái chờ nhau dưới con đường tĩnh mịch
Nào hay đâu trăng rụng dưới chân mình
Phải đến nghìn năm dòng sông mới hay mình vẫn còn trăn trở
Người bên này sông - người bên kia sông
Làm sao gửi nụ cười xa vợi?
Thôi cứ đợi cho đến ngày ta yêu nhau bằng phù sa bồi đắp bến bờ
Phải đến nghìn năm đất mới nhận ra mình vẫn còn là đất
Phải nghìn năm nữa bầu trời mới nhận ra chỉ có xanh mới gọi là bầu trời
Phải đến nghìn năm trong chiều sâu nỗi nhớ
Tình yêu mới hóa thân thành những cuộc đời!!!!!!!
CHUYẾN ĐI
Tôi nghĩ tình yêu như một chuyến đi đường
Khi dừng lại có nghĩa là chấm hết
Bởi cái được luôn luôn là cái mất
Như cuộc đời năm tháng khác gì đâu?
Hạnh phúc là những gì đã trao được cho nhau
Sao em không hiểu điều đơn giản ấy?
Sao em đã cho mà còn ngần ngại?
Chuyến xe tôi đã dừng lại giữa đường.
Những ai đang và sẽ yêu đương
Xin hãy nghe một lời tôi nói lại
Đừng đến với người yêu mang theo lòng tự ái
Đừng tính toan để rồi ân hận xót xa.
Đám mây bay đi còn trở lại cùng ta
Tình yêu một ra đi là vĩnh viễn
Bát nước đổ khó đong cho đầy miệng
Lòng hối hận muộn màng có giúp ích gì đâu?
Vết thương trên tay trời trở gió thì đau
Vết thương lòng chẳng định kỳ như thế
Nhưng nào phải là không đáng kể
Khi cuộc đời thổi gió vào anh.
Khi má thôi hồng và tóc chẳng còn xanh
Khi giã từ tuổi thanh xuân nồng nhiệt
Khi trống trải trong hồn ta sẽ tiếc
Những chuyến xe không đi tới tận cùng...
Viết cho người đàn ông không phải của em
Đã không là tất cả
Thì xin chớ là gì
Bước phía nào cũng thấy mình có lỗi
Đành quay đi.
Sao không là hai mươi năm trước
Sao không là một trăm năm sau
Tất cả mới bắt đầu
hoặc đã ngủ yên trong kết thúc
Dở dang làm gì để em phải khóc
phải lặng câm?
Cuộc đời oái ăm hay em oái ăm
Cứ tự đày đọa mình giữa bao nhiêu dằn vặt
Thừa nhạy cảm nhưng không dũng cảm
Nói gì liều lĩnh bướng ngang.
Thôi đừng nhìn em, đừng nói với em
Phũ phàng đấy anh ơi !
Em sợ lắm, nếu như lỡ bước...
Hai chúng ta đang sống giữa cõi người.
Còn nốt nhạc tháng giêng
Giọt sương trắng mông lung trời.
Gốc rễ hàm ơn nôn nao lộc mới.
Non tơ lá biếc.
Non tơ niềm yêu.
Không tìm sự bình yên
Mùa xuân tìm náo động
Tìm ký ức ngờ nghệch tuổi dại.
Vang vang.
Tháng mười hai long lanh bụi cát.
Tháng mười hai cuồng nộ gió hoang.
Thoắt lặng ngừng.
Ngõ phố.
Thức dậy rưng rưng không gian mưa bụi.
Xòe tay đón nhận
Ẩm buồn nốt nhạc tháng giêng
Dâu bể
Tiếng chuông điện thoại của người
Một chút niềm tin nhóm lửa
Đã tắt trong lòng người ơi
Người thêm một lần rong chơi
Lỡ tay ngắt cành cỏ dại
Ta thêm một lần xa khơi
Lẻ loi con thuyền trôi mãi
Rồi không còn gì để nhớ
Thế là đi qua đời nhau
Bến bờ nào ta mắc nợ
Bãi bể nào thành nương dâu?
Gió Qua Đồi Vẫn Hát
Chẳng biết mùa đông đã trôi qua như thế nào
Những hội chợ phù hoa đã tàn như thế nào
Em từ chối sự mời mọc của mù sương lẫn ấm nắng
Lang thang trong khu vườn của chúng mình
Nơi những đám rêu còn in dấu giày của anh
Những gốc cây còn hằn vết bàn tay anh vun
Em lang thang trong căn nhà của chúng mình
Thắp lên từng ngọn nến
Lẩm nhẩm vài câu vu vơ
"I'm dreaming of a white Christmas…"
Chẳng có thiên sứ nào về hát đêm nay
"Oh Holy Night…"
Những ngón tay run rẩy chạm vào từng sợi dây đàn
Ngân lên lời rét buốt
Em muốn giấu tiếng hát vào một cõi thẳm sâu để được bình yên quỳ bên vết thương mình
Tỉnh táo và nghĩ về anh
Về những gì đã một lần hạnh ngộ và mãi mãi trượt khỏi quỹ đạo buồn tẻ của thời gian
Đã bay về thế giới khác
Như anh
Có lẽ đã "cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác" (*)
Và mặc "chiếc áo em chưa từng thấy bao giờ"
Châm điếu thuốc, rít một hơi thật dài
Khói chảy tràn lơ đãng
Lạnh như sương và buồn như sông…
Mùa đông
Gió rít ngoài cửa kính
Những thanh âm khô khốc va vào nhau lập cập
Em mâu thuẫn trong sự cầm tù bởi chính mình
Những khao khát cũng vấp vào nhau ngã nhoài
Chúng nhìn em trách móc
Khẽ vươn tay đốt lò
Lửa bùng lên vĩnh cửu
Phía ngoài kia
Gió qua đồi vẫn hát
Biết đêm nay
Sông có qua đời ?
(st)
(*) Thơ Nguyễn Khoa Điềm
BIỂU TƯỢNG
Giấu mạch lạc vào tay
Còn tim để trống
Không có điều gì là không!
Người đàn ông giấu vô nghĩa trong lòng
Chẳng thể nào buồn vu vơ
Phải có lý do
Có không điều gì là có?
Ngày chỉ dùng đến buổi chiều là cũ
Tôi rõ ràng là đang thẹn thùng
Giấu mênh mông vào ngực
Giấu giông bão vào tay
Để trống trái tim cho lá rụng những cuối ngày
Những cuối ngày rơi nắng phía chân mây
Không có anh là có
những muộn phiền
nằng nặc đòi lý do!
Cầu Vồng Mưa
Khi khóc
Trong mắt em cầu vồng mưa
Anh ở đâu về đi
Đường phố dài làm chi
Gió to nhiều bụi
Cay những nếp nhăn
Em gọi anh về
Em bắc cầu cho anh về…
Yêu anh cầu vồng mờ nước mắt
Một nghìn thương nhớ
Hai nghìn cầu vồng
Ba nghìn sắc
Cho ngày sáng trong
Tay trong tay hạnh phúc
Đi hết đầu cầu ta gặp nhau…
Khi cười
Trong mắt em cầu vồng mưa…
Chỉ Vì...
Vì em vẫn muốn anh dừng lại
Với bóng chiều đang tuột qua kẽ tay
Dẫu chỉ bên nhau mà không nói….
Vì em vẫn muốn anh ngồi lại
Nơi thềm hoa trạng nguyên đỏ như màu môi
Đỏ như màu mắt khóc
Còn một suối tóc
Chờ bàn tay nhớ mềm mại quay về
Vì em vẫn muốn anh trở lại
Những ngày xa chỉ là hư không
Cánh hoa này trong tay đỏ thắm
Hương vẫn hương bịn rịn trong lòng
Vì em vẫn muốn trong mắt trong
Vẫn níu giữ những ngày thơ dại
Bóng chiều dẫu mong manh
Nhưng màu nắng vẫn còn sót lại...
Đừng đẩy em về phía không anh
Em sợ một vòng tay khác
Cái vòng tay như vòng tay anh thuở trước
Trái tim đàn bà run rẩy cau non!
Trái tim đàn bà… Em chẳng dám ví von
Thì cau tám bổ ba như là câu hát
Chút vôi bạc têm với trầu cay chát
Ngỡ đá vàng nên hóa chông chênh!
Để thơ em có nỗi buồn thiếu phụ
Có mong manh vụn vỡ chẳng yên lành
Đừng đẩy em về phía không anh
Về phía ấy em không còn là em nữa!
Nhạy cảm
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu.
Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mắt không dám buồn tê liệt giữa hàng mi.
Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Xin đừng nói chia ly
Xin đừng nói những gì em khủng khiếp
Ðể em dối lòng em
Còn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệt
Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa
Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp sửa buột qua môi
Ðiều ấy... tim em biết trước rồi.
Nhớ lại, đừng quên
Cây co ro treo lá rét mùa đông
Tay em ấm cớ gì tôi dại dột
Lỡ buông ra sơ ý lá rơi thầm.
Bỗng nhớ lại những ngày xuân em ốm
Mới quen nhau tôi chẳng dám thăm nhà
Cứ quanh quẩn bên đường như mất trộm
Trái tim mình ai lấy kiếm chưa ra.
Bỗng nhớ lại cơn mưa chiều tháng bảy
Ta chia tay không rõ lí do gì
Chưa thấm thía những dòng mưa lúc ấy
Là những dòng mùa hạ sắp chia li.
Bỗng nhớ lại... Mọi điều sao giản dị
Tôi như em - vụng dại đến nao lòng
Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ
Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không?
(st)
Không đề
chẳng biết nhớ, chẳng biết buồn và chưa hề xao động
em nhói buốt nhận ra mình lạc lõng
thương trái tim bé bỏng tội tình
như anh chỉ còn là của một mình anh
ly rượu đắng - niềm vui đang có thật
anh và bạn bè anh một niềm vui duy nhất
một tâm hồn không quá khứ, chẳng tơ vương
anh giấu đâu rồi những day dứt đau thương
cười cợt lắm và hồn nhiên quá đỗi
niềm vui trong men cay, niềm vui không đọng mãi
đớn đau nào ở lại cuối cơn say
anh hãy dạt dào, hãy khao khát, đầy vơi
đừng quên lãng, thôi anh đừng quên lãng
xin đừng trông mình trong men đắng
như bao lần em đã trốn lòng em
đừng như em bao lần vờ vĩnh hồn nhiên
uống nước mắt đầy hồn không thể chảy
ôi nước mắt đắng cay đâu như rượu ấy
em uống một mình riêng lẻ, một mình say
em uống một mình nhưng làm sao uống giúp cho ai
giọt nước mắt ngược dòng tê tái chảy
giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy
thôi xin đừng giấu nữa, mến thương ơi!
Tháp Bayon bốn mặt
Anh là tháp Bayon bốn mặt
Dấu đi ba còn lại đấy là anh
Chỉ mặt đó mà nghìn trò cười khóc
Làm đau ba mặt kia trong cõi ẩn hình
Xin chút buồn tan
Rồi nhiều ngày nữa, nhiều đêm nữa
Cũng sẽ lặng im như hôm nay
Mây vẫn trắng mây trên trời ấy
Cây vẫn xanh cây dưới đất này.
Chỉ có nỗi buồn không lặp lại
Mỗi ngày như sóng, động rồi yên
Ta ngồi ráp mãi trăng trong nước
Trăng có vỡ đâu mà cứ phiền!
Chút lặng im về ta huyễn hoặc
Đem mầm thanh thản treo lên cao
Vui buồn như gió từ trăm ngả
Không biết rồi ta bạt hướng nào !
Rồi nhiều ngày nữa, nhiều đêm nữa
Cũng sẽ lặng im như hôm nay
Chắc gì nhiều nữa mà lo lắng
Thôi nhé ! Buồn tan ở phút này.
Hát ru
Ngủ ngon nhé trái tim của ta
Anh đi xa rồi đấy
Ơi này bao nông nổi
Ngủ đi nào thiết tha.
Ngoan nhé ngoan trái tim của ta
Trong giấc mơ chưa thôi thổn thức
Tiếng nghẹn nấc đau buốt
Câu ru hời lịm tắt trên môi
Ngủ ngoan nào những giấc mơ xa xôi
Những ước mơ chưa kịp tròn mơ ước
Đôi cánh mỏng mà gió trời lồng lộng
Ta quay về mặt đất tả tơi
Ru trái tim bằng tiếng đưa nôi
Câu hát xưa đắm phù sa nồng mặn
Thương yêu cũ giờ xanh thăm thẳm
Anh xa rồi ngoan nhé trái tim ta
Ngủ ngoan nào tình yêu của ta
Xa rồi xa một thời thiếu nữ
Mây cắt ngang mùa thu tìm làm chi mùa cũ
Đớn đau rồi cũng lắng nghẹn dần
Ngậm ngùi xanh là búp non xuân
Trái tim ơi ngủ đi nào hờn dỗi
Tình yêu xa vời vợi
Thì hãy ngoan nào những giấc mơ êm.
Sau cơn mơ sẽ ngọt những êm đềm
Nắng bừng rạng góc vườn hoa sứ trắng
Em lại sống ngọt ngào sâu lắng
Như bão giông chưa một lần đi qua
Ngủ ngoan nào ơi trái tim ta...!
Chiều ca dao
Trời đằm thắm như chưa hề mưa nắng
Để em bảo lũ chuồn chuồn cánh mỏng
Bay là đà vừa đủ để trời râm
Ngủ đi anh
Cho em lùa tay vào mái tóc xanh
Như ngọn gió lùa qua cành mơn trớn
Gió thì lạnh mà tay em thì ấm
Ngủ cho ngoan ơi những nhánh tóc mềm
Cứ tựa mình vào cánh tay em
Sợi tóc bạc của đêm dài thao thức
Cho em nghe nửa cuộc đời đắng ngọt
Đang hòa dần vào cả cuộc đời em
Ngủ đi anh
Hãy ngủ thật bình yên
Đừng trăn trở mà làm đau cả mộng
Và vầng trán như một vùng biển động
Xin hãy vì em đừng dậy sóng bạc đầu
Ngủ đi anh! Ngủ đi anh!
À ơi!
Con cò bay lả bay la
Bay từ cổ tích bay qua đời mình
Bao giờ rau diếp làm đình
Gỗ lim ăn ghém thì mình xa nhau…
À… à ơi!
Thân em là hạt mưa rào
Một chiều cả gió lạc vào lòng anh
Ta về sắm nhiễu Nghi Đình
À ơi!
Ta về sắm nhiễu Nghi Đình
À ơi!
Thôi ngủ đi, ngủ đi ơi dòng sông trăn trở
Trăm nhánh ưu phiền xin chảy hết về em
Bàn tay anh
Áp vào bàn tay anh
em thấy những cánh đồng
Những cánh đồng trải ra hút tầm mắt
Hoa cúc dại dưới nắng chiều gay gắt
Ngọn núi đắm mình trong mưa rơi...
Miền Trung xa xôi cơn lũ trắng trời
Miền Trung xa xôi khô cằn hạn hán
Dòng sông miệt mài trôi
chẳng thể nào xoa dịu vết thương của đất
Cơn lũ không xóa nổi chân chim nứt nẻ cánh đồng
sau mùa nắng cháy
Đôi bàn tay anh
Hằn sâu những đường cày số phận
trên thửa ruộng cuộc đời
cuộc đời lận đận
Hoa cúc buồn trắng những cơn đau...
Áp vào bàn tay anh
em nghe tiếng thì thầm của dòng sông trong từng mạch máu
Dòng sông lớn lên cùng chiến tranh
và ôm vào lòng những người con bất hạnh
Dòng sông chảy qua tuổi thơ anh
mang đi tuổi thơ anh
Con người soi mình xuống nước
Chỉ thấy màu khói lửa
và khuôn mặt những người thân yêu
nhòa đi trong nắng chiều...
Áp vào bàn tay anh
em hiểu được trái tim mình
Có ngọt đắng có cười và khóc
Có tận cùng khổ đau lẫn tận cùng hạnh phúc
Tất cả đều đến từ anh
Từ đôi bàn tay mang đầy ám ảnh quá khứ...
Vọng
Lạnh, bỗng dưng đến se lòng
Nắng rụng một màu nhạt đỏ
Cô đơn phủ bụi quanh phòng.
Người không còn yêu ta nữa
Bỏ đi một bóng trên đời
Dòng sông muộn phiền lần lữa
Lê chân về phía mặt trời
Bắt gặp một dòng nước mắt
Xưa bỏ trốn bên kia đồi
Thấy không đâu trên trái đất
Hoang vu như chỗ ta ngồi...
Vết đêm
Người đi qua đời ta
Như một làn gió thoảng
Những đau đớn mơ hồ
Giờ bắt đầu nứt rạn
Gió đi về trên phố
Như một người mộng du
Lá tơi bời trên ngõ
Như bốn mùa là thu
Nắng thôi về gọi cửa
Đêm rộng dài ngã ba
Sương vấp vào ngọn cỏ
Nhói lời chưa nói ra
Trăng về ngang đường tối
Lại lặng lẽ một mình
Dẫm vào chân nỗi nhớ
Gió qua lòng rộng thênh...
Chuyện buồn
Lại tiếp tục chuỗi ngày buồn của tôi
khi nỗi buồn mạnh hơn niềm vui
khi lý trí đầu hàng con tim
Tôi đi trong hành lang thênh thang
chạm tay vịn nơi đâu cũng là nỗi đau ngày cũ
nỗi buồn là bụi bám
in mờ vết tay
Thoát khỏi không gian chật hẹp của hành lang
tôi đứng dưới bóng cây của ngày cạn gió
không lay động
mà lá vàng tơi tả rũ xuống vai
Tôi không dám nhìn lại
phía sau là nỗi buồn dày hơn ngày mù sương
là nỗi đau sâu hơn đêm không trăng
Chỉ còn đôi tay
siết chặt
xin đừng khóc nữa
trái tim ơi
MƯA
Những cơn giông nhiều mưa tích tụ
Ước có một lần
Mưa
Ước có một lần
Thành khe thành sông
Thác nguồn
Dòng chảy
Một lần được nhìn mình
Ngấm vào cỏ cây
Ngấm vào ruột đất
Một lần rũ bỏ
Một lần tan
Ước có một lần ngửa cổ hét vang
Những giông bão đời ta
Biến mất …
Ngược mưa
Ta băng mình lao vỡ tường mưa
Mưa quất vào mặt như những nhát roi
Đau nhói
Phố dường đã quen với những kẻ dại khờ nông nổi
An nhiên nhếch môi cười
Mưa ghim buốt vai
Xoá một bóng hình trong mắt người cay buốt
Mưa gào buốt tai
Xoá hết lời nói cố khỏa lấp cho những điều rất thật
Ngược mưa
Bỗng thấy thương mình
Kẻ dại khờ háo hức lao đi giữa tầm tã, mông mênh
Để nghe lại những điều đã cũ
MƯA..
Không có mặt trời
Không có mặt trăng
Không có anh và con đường bão lốc
Tình yêu tôi u ám nhọc nhằn
Mưa
Rơi
Rơi
Rơi
Ngoài kia trời mưa hoài mưa mãi
Tôi ngủ trong lời ru của số phận muộn phiền
Tôi mơ thấy mắt anh dịu lại
Nhìn vào mắt tôi rất sâu
Và hồn tôi trở về yên tĩnh.
Không có mặt trời
Không có mặt trăng
Không có ai và con đường bão lốc
Mưa ngoài kia như lời ru của số phận muộn phiền
Tôi ngủ
Không biết mình đang khóc
Nghĩ trước mùa
năm tháng ra đi, năm tháng quay về
cây trút lá và rồi cây xanh lá
vô hạn thời gian mà đời người mong manh quá
tôi làm được gì cho những ngày sắp xa?
VƯỜN
Em tìm đến góc xa nhất của khu vườn
em muốn trốn vào sự bình yên
em muốn trốn sâu mãi, sâu mãi vào tình yêu của anh.
Đôi lần
em nhìn tán cây mà ứa nước mắt
vì mầu xanh.
Đôi lần
em nghe tiếng chim khuyên mà ứa nước mắt
vì sự trong trẻo.
Rồi em khóc vì đốm nắng lan trên vạt cỏ
vì bông hoa trắng như giọt lệ
vì phiến đá dần tan trong ly nước mùa hè.
Rồi em nhớ miên man tới bến sông chiều
tới cơn mưa trên mái đầu trần
tới chiếc võng đơn sơ ngoài hiên vắng
lời bản tình ca cầu ước sum vầy.
Rồi em muốn được ra đi như thế
ra đi mà tràn đầy biết ơn
ra đi
mà từ đôi môi đã khép
còn lăn chảy giọt nước mắt hân hoan.
Nửa đêm
Khi biết anh không còn đến nữa
Chiếc dù xanh lặng lẽ hiên nhà
Thả xuống những giọt chờ thấm mệt
Ngày chưa sang và đêm chưa qua.
Em đứng nép mình vào bóng tối
Sợ cơn mưa ồn ã sẽ buồn
Gió quẩn quanh
Ngập ngừng
Rười rượi
Thổi tung lên những chiếc lá bồn chồn ...
Mưa đã rơi ắp đầy nỗi nhớ
Tràn sang cả nửa đêm dài
Lũ kiến đen vội vàng về phía sáng
Như sợ mình không đến kịp ban mai
Lời cuối
Sấm tàn mùa ướt sũng cánh nhài khuya
Đêm này trời giông bão
Em nghe ngoài ô cửa
Một tình yêu vừa trượt ngã rồi
Chẳng thể gói tình yêu bằng chiếc áo tơi
Bong bóng hoá con thuyền không bến đợi
Thở phập phồng ngực đêm đang hờn dỗi
Khóc một mình mưa ơi
Ví dụ bây giờ nơi ấy xa xôi
Anh choàng chiếc áo tơi về lối cũ
Con dế bất thường nơi ngực em đã ngủ
Không tiếng gáy nào rền rĩ trong sương
Ký ức em nhoè ướt một con đường
Mưa đổ nước những ổ gà óc ách
Bước thấp bờ cao
Thể nào yên ả được
Trượt ngã tình yêu ,
em cài then cửa trước
Đêm nay mưa gió đầy trời
Anh chẳng bao giờ khoác áo tơi
Về kịp nữa
.Và mùa thu sang tàn đêm thức đợi
Mắt em giông gió một đời
Ngỡ như bình yên
Bình yên ngày em xa anh
Gió thổi hút triền cát lỏng
Cái vẫy tay hoà vào sóng
Miên man chờ đợi quên rồi
Và em không khóc đấy thôi
Dửng dưng như là xa lạ
Những lời chúc dài nghiêng ngả
Níu nhau tìm chút chân thành
Thế rồi phía ấy là anh
Tình yêu hoá thành ký ức
Ngọt ngào xưa giờ bỗng lạnh
Nhớ nhau chỉ để tiếc thầm
Thế rồi em cũng sẽ quên
Ném anh về xa xôi lắm
Buồn rơi tận cùng sâu thẳm
Tưởng rằng chốn ấy bình yên
Và thương ngày ta chia tay
Buồn vui đuổi tìm ta mãi
Nguyện cầu bình yên trở lại
Nghe tim tựa sóng cồn cào
SỰ THẬT
Lúa ngoài đồng kia đã đủ xanh
chẳng ngại mùa đông kho không còn thóc nữa
cá đã đầy trong ao
lo gì mùa hạn qua
dòng sông không còn nước ấp bờ
Lũ chim trong vòm cây
Đã đủ những tiếng hót líu lo buổi sáng
Ưu tư gì lúc đêm về
vầng trăng kia chẳng buồn vì nỗi bình minh đến
bởi từng có những rằm vui
Tình yêu đã đủ hiến dâng
những ngọt ngào chua cay mặn đắng
sá gì một trái tim đau
Em đã trao cho anh tất cả
chẳng còn gì để tiếc
khi em ra đi
Anh Hãy Về
Anh hãy về đi
Đêm đã say và cơn mưa không giữ được thăng bằng
Em đã không còn là em
Anh sẽ chẳng thể lại là anh
Của ngày hôm qua, ngày hôm kia, của những ngày mặt trời chưa biết khóc
Mưa đánh rơi hết nắng rồi
Anh hãy về đi
Em sẽ căng lại nỗi cô đơn và gảy thành bài ca
Những ngón tay nhịp vào câm lặng
Và rồi anh sẽ lại nghêu ngao hát
Và ta sẽ lại đi tìm những giấc mơ, dệt lại niềm yêu vụn vỡ
Rồi sẽ đến ngày mưa chẳng nỡ rơi
Anh hãy nhìn kìa
Những dòng sông ngàn đời vẫn để trôi mất ngày hôm qua
Con tàu vẫn đánh lừa thời gian trên những đường ray luẩn quẩn
Chẳng rõ bắt đầu hay kết thúc
Và ở đằng xa kia
Cặp tình nhân cố níu lấy tình yêu
Để làm gì?
Cái nhìn trượt qua mắt
Nụ hôn trượt qua môi
Không đủ nhớ tên người
Ngày sau
Anh hãy về đi
Em đã chuẩn bị cho một chuyến đi xa
Chỉ còn tiếc nuối bỏ lại
CẨM CHƯỚNG ĐỎ
Anh nhòe nhoẹt dưới sân ga
Lửa thuốc lá xòe như chùm cẩm chướng
Bên cửa sổ toa tàu em nhìn xuống
Chùm hoa nhỏ dần như đốm lửa trên môi
Đốm lửa theo em đi về phía xa rồi
Tiếng còi hòa tiếng nấc em chìm vào bóng tối
Anh- con diều bay hoài chẳng tới
Em- con tàu chẳng giận mà đi...
Chiều sân ga rộng đến chẳng còn gì
Gió ập đến cũng vô chừng vô lượng
Chỉ còn lại đây phảng phất mùi cẩm chướng
Và anh...
Thành phố đã lên đèn ánh sáng lạnh băng
Mà bỗng chốc dày hơn bóng tối
Nhưng khoảng cách giữa đời ta không sao dời nổi
Hai ngàn cây số xa!!!
Mười ngón tay đợi mười ngón tay ngà
Cho cẩm chướng trở về nguyên dạng cũ
Và nước mắt hôm nay kết nụ
Đẹp bừng trong tháng giêng sau.
TẢN MẠN
Những chiếc lá vàng rơi
Lấp những dấu chân quên lãng
Mặt đường cỏ dại xác xơ
Chua chát như là dĩ vãng
Anh đã từng nói với em
Em là tất cả!
Nhưng thời gian vội vã
Anh lãng quên ngay cả tên mình.
Những mùa đông chênh vênh
Dẫm một chân lên thành phố
Em trở về như mắc nợ
Đếm lại con đường mình đã đi qua...
Tất cả rồi lại xa
Như những trò chơi một thời thơ bé!
Anh tung tình yêu của em lên
Như một trò chơi chẵn-lẻ
Có hay đâu
Sấp
Ngửa
Một câu thề...
Viết giữa cơn mưa
Lá vẫn nằm bình yên trên đất
Cây vẫn xôn xao
Gió vẫn qua đồi
Em vẫn ngang qua con đường tắt
Mùa đông không nói một lời.
Em phân vân giữa những gì được, mất
Chẳng hay hạnh phúc có còn
Sợ anh đứng trên triền non cao ngất
Vẫn mơ về một bóng thùy dương.
Anh thân yêu!
Cơn mưa mọc hoang trên đất
Nảy lên bong bóng bảy màu
Những đám mây chân trời rơi nước mắt
Anh ở đâu???
Gió vẫn cồn cào góc núi tìm nhau.
Vô đề
Em sẽ không thể đứng lên bước tiếp con đường
Mùa xuân hay mùa hạ
Ngày tháng đều như nhau cả
Vẫn tự dặn lòng đừng sầu khổ
Ngày mai dẫu có cuộc dời xa
Hành lý bao năm xếp lại
Ai bảo em rằng sẽ có mưa rơi
Em lục tìm chi trong muôn thuở
Con tàu thời gian
Ai tiễn đưa ai
Đừng chìm vào những phút giây yếu mềm
Anh!
Chiều qua vừa có một cơn dông
Không Đề
Không để lại dấu vết cho anh tìm nữa
Anh đừng đi đâu
Cứ ở nguyên một chỗ
Em sẽ lại về theo quỹ đạo riêng em
Em sợ mình lạc lõng giữa bóng đêm
Lại càng sợ cô đơn giữa bạt ngàn ánh sáng
Anh!
Đừng thắp nến
Soi sáng lòng em
Lòng em như một bài thơ
Sợ vô tình anh đọc được
Mai em lại đi
Biết bao giờ dừng bước
Không Đề
những hạt vừng Alibaba đánh rơi
anh cất giữ gieo cây chờ ngày gặp lại
kiếm tìm sẽ gặp được em...
đường vào trái tim
hun hút bạt ngàn lối rẽ
niệm thần chú đi anh
một câu thôi
rất khẽ
nếu đúng một lần,
cửa sẽ mở ra!
những hạt vừng dẫn anh đi xa
nhưng tới đích tình yêu
phải có phép nhiệm màu nơi câu thần chú.
Lối hoa vàng
Thả một câu thơ về phía em mơ mộng
Có lẽ nó đã bay như lá về ngàn
Thả một lời thương về phía em vô vọng
Nó biệt tăm như cánh chim hoang
Anh đã đi qua những bờ bãi hoa vàng
Những đỉnh núi đá xanh và lau bạc
Giấc mơ yêu - trái tim rung lục lạc
Qua một bến bờ lại thấy bến bờ sau
Những giấc mơ nát nhàu
Những con chữ nảy mầm tí tách
Anh mang theo giữa đất trời nguyệt bạch
Chút kiêu hãnh này chứng giám có trời xanh!
Dẫu những câu thơ như phận lá về ngàn
Anh vẫn thả rợp một chiều dại dột
Trái tim yêu - vó ngựa hoang thảng thốt
Lục lạc rung theo những lối hoa vàng...
Phone
Đâu đó từ vòm đêm sâu thẳm
em gọi
vào lúc anh đã bị bỏ quên
Phone
không còn là phone
và em
không chỉ là em…
Lá ngoài vườn trở mình rất khẽ
một ngôi sao rất xa biếc lên nghi ngại
tiếng chuông reo ngập ngừng
một người gọi một người trong im lặng
Ôi phone
Chuông đổ như mưa trên sa mạc vắng
Thức dậy
một nụ hoa xanh từ hồn anh đá sỏi
những câu nói đứt quãng
những chuyện vu vơ không cuối không đầu
Mênh mông phone
gió đã thổi giữa hai đầu buồn bã
gió đã tràn trên nụ hoa xanh
Điện thoại trên tay anh
như cánh cửa khép hờ
hằng đêm đợi ngón tay em…
BÀI HÁT RU HOA SEN
Ngủ đi những đoá sen
Sen mọc bên nhà em
Ta hái về thành phố
Đêm nay Từ Sơn ta nhớ
Đêm nay Từ Sơn còn nhớ ta?
Ngủ đi những đoá hoa
Giấc mơ yêu nồng thắm của ta
Hết khổ đau lại chập chờn hy vọng
Hạnh phúc là gì, hạnh phúc có thật không?
Ôi những đoá sen dè dặt cánh hồng...
Ngủ đi những đoá hoa vợ chồng
Ta ru hoa một đêm dài đơn độc
Và em nữa, đã bao giờ em khóc
Trước hồn sen trong vắt một ước nguyền
Trước những cánh sen quay trong gió như thuyền?
Ngủ đi- nhưng đừng vào lãng quên
Những bông sen ta hái về chậm trễ
Ta thương em mà không sao thưa được
Ta yêu em mà không sao nói được
Sen ngủ trong bình, em thức trong ta...
Ngủ đi những đoá hoa lạ nhà
Hãy mơ giùm ta một mùa đôi lứa
Đêm nay hồn ta hé nở
Nhớ một đầm sen
Thổi gió dài tóc em...
Nhớ
Xa quá rồi em ạ
Anh mang theo nụ cười buồn của em
Qua núi tím biển xanh cát trắng
"Bây giờ kẻ Bắc người Nam..."
Anh nhớ em, trời ơi, anh nhớ em
Nhớ đến nỗi núi không còn tím
biển không còn xanh
cát không còn trắng
Chỉ còn ánh mắt buồn thương
Như sương phủ bên đường
Thôi bây giờ kẻ Bắc người Nam
Nhớ với thương hai đầu dằng dặc
Em gầy thế làm sao em chịu được
Những đêm phương Nam ký ức ngập tràn
Đừng khóc nhé hỡi tóc thề đa cảm
Những khi em ra ngõ một mình
Gió sẽ vuốt sợi mềm và lau khô nước mắt
Ấy là khi thương nhớ nơi anh đang vỗ cánh đi tìm
Khúc mùa đông
Sẽ là một mùa đông ngây dại nhất
Khi em cay đắng khóc tạ từ nhau
Ừ thôi nhé, một vòm trời thủy tinh đã mất
Hoa cúc vàng giờ biết hái nơi đâu !
Em bé nhỏ giữa mùa đông quá rộng
Gió ơi gió, một lần thôi xin đừng thổi ngược chiều
Hãy để em ta về con đường xưa mơ mộng
Thời em nói yêu ta trong nước mắt thiên thần
Ừ thôi nhé, hoa vàng và cỏ biếc
Sẽ theo em đến tận cuối trời
Em thương xót, em đẹp hơn nước mắt (*)
Và trái tim ta đập trước gió tơi bời
Ở một nơi nào đó
Em có buồn như ta
Mùa đông mang gương mặt một cuộc tình tan vỡ
Mùa đông không buông tha...
(*)_ Một ý thơ P.Êluya
Không đề
Một con đường khác, một chân trời khác
em hãy đi đi
Một vòng tay khác, một lời ru khác
em hãy ngủ đi
Mây bay đầu núi, sương giăng cuối ghềnh
còn đây những tờ lịch rụng
xa vời ngàn giấc mơ yêu
Những vui buồn như giấy thếp sang trang
khóc cũng thế mà hát thì cũng thế
anh đang nhìn em đây
Anh ở lại cùng mùa đông lỗi nhịp
như chú sẻ buồn nép mái hiên xưa
những cọng rơm vàng xao xác trong mơ
Một con đường khác, một chân trời khác
Em hãy đi đi...
NĂM MỚI
Tháng giêng là ngón tay trỏ
Chỉ đường như một mũi tên
Tháng hai giống như ngọn gió
Thổi vào thành phố bình yên
Tháng ba đầy thềm cỏ mượt
Tiễn xuân ra khỏi hiên nhà
Tháng tư ve sầu rỉ rả
Phượng hồng nở đợi hè qua
Tháng năm rập rờn mây trắng
Bầy chim trốn nắng bay về
Ì ầm những ngày tháng sáu
Sấm rền gọi giọt mưa khuya
Tháng bảy bầu trời thao thức
Ướt đầm nước mắt Ngưu lang
Chức Nữ qua cầu Ô-Thước
Cầm theo một nhánh trăng vàng
Trên đôi bàn tay tháng tám
Chiều ngoan như tiếng sáo diều
Sân trường bầy chim trắng đậu
Ngóng về tháng chín thân yêu
Tháng mười che tay cười rũ
Vườn nhà trĩu hạt ngô non
Môi em thơm mùi mật ngọt
Nấp sau tháng một tươi dòn
Tháng mười hai đưa tay níu
Ồn ào phố chợ em qua
Ai tặng một cành mai sớm
Để năm mới nở trong nhà...
Không Đề
Tầm tầm mưa bụi tháng giêng
Áo em đính cườm đi hội
Nhớ ôi ! Lần đầu bối rối
Trước người lúng lính dao cau
Làng em kề bên sông Cầu
Dòng sông bốn mùa trở gió
Nhớ ôi ! Chùm hoa gạo đỏ
Màu son chạm với tuổi mình
Sao em không trả lời anh
Đường về vòng quanh quán Dốc
Tránh thôi kẻo không gặp mặt
Em chào : Anh lấy vợ đi.
Xoè tay anh bấm hàng giờ
Một, chạp, giêng, hai, ba, bốn...
Cả năm có mười hai tháng
Tháng nào anh cũng vắng em...
Anh không bán được ưu phiền
Nên đành với tình dan díu
Bỗng nghe sấm rền tháng sáu
Dòng sông vẫy gọi nhau về
Tương tư như dải sương mờ
Giêng ăn nẻo đầu tháng chạp
Chiều nay anh nghe em hát
Người ơi, người ở đừng về ...
Gửi người con gái mùa xuân
Sáng nay có dừng trước cửa nhà em báo tin xuân đến?
Anh đã gửi theo chút xanh lộc nõn
Em có cầm lên với biêng biếc tuổi mình?
Anh ở nơi này bốn phía mùa xuân
Với trái tim phập phồng chờ đợi
Nghĩ về em và băn khoăn tự hỏi
Ai là người khác anh đến nhà em xông đất xuân này?
Ai là người khác anh làm em luống cuống bàn tay
Mắt bối rối nhìn ra bờ nắng?
Như một lần ngày xưa
Anh và em hò hẹn
Để đến bây giờ còn ấm ngọt tháng giêng
Để đến bây giờ khi xuân ghé bên hiên
Anh hiểu rõ hơn thế nào là trống vắng
Anh chợt thèm nghe tiếng bước chân rón rén
Và tiếng gọi ngập ngừng tình tự gió giêng hai
Để anh hiểu vì sao nhiều khi ngày tháng chợt rất dài
Mà tình yêu cứ cợt đùa chớp mắt
Em có nhớ không những tháng ngày xa khuất
Xuân chưa kịp cầm tay, mùa hạ đã bên thềm…
Những bài thơ xuân - Đỗ Trung Quân
MÙA XƯA
Dấu chân chim sẻ cũ
Còn in dấu sân nhà
Ngày xưa em đã đến
Vịn cành xuân, hái hoa ...
Tháng Giêng, mây trắng lắm
Ngọc Lan trên cành mưa
Mùa xuân này, có lẽ
Em cũng về như xưa ...
Nhà tôi còn mở cổng
Hoa khế tím rụng đầy
Vườn tôi còn gom lá
Chờ tay người - khói bay
Tháng Giêng, mây trắng lắm
Mùa Xuân hay mùa mưa
Áo ai vàng trước ngõ
Cho lòng tôi giao thừa .....
THƯƠNG NHỚ HOA ĐÀO
Sài Gòn không mưa bụi
Mùa Đông hay mùa Xuân
Phố dài lên áo ấm
Khói lên chiều cuối năm.
Cành Lan nào năm ngoái
Em gửi trước sân nhà
Lạnh rồi, hoa chớm nụ
Em có về thăm ta?
Em có về phơi áo?
Dây mướp đã hoa vàng!
Em có về gội tóc?
Giếng ta còn xanh trong!
Em có về mở cổng
Gom lá cũ trong vườn
Kịp cùng ta đốt lửa
Hong tay vào khói sương?
Em có về, tiếng guốc
Dù đã quên lâu rồi
Khua ngoài thềm gọi nhé
Với riêng lòng ta thôi?
Em hiểu lòng ta với
Còn thương nhớ hoa đào
Em hãy về áo đỏ
Như Nguyên Đán hôm nao!
Sài Gòn không mưa bụi
Mùa Đông hay mùa Xuân!
Em có là chim sẻ
Tha mây về cuối năm?
Cho lòng ta nhớ Tết thế này !
Em đến mà sao trời nóng quá
Đâu còn một chút mưa xuân bay ?
Em đến cùng ta xin ngồi lại
Treo một cành lan trong lặng im
Nhịp guốc nào quen, xin gõ nhẹ
Đã nghe êm ả - gió qua thềm
Ta không xuống phố đi tìm Tết
Lo gió xập xình nhạc phương Tây
Ở lại cùng ta em bé nhỏ
Nhớ chút hoa đào lác đác bay
Tết của lòng ta riêng giữ lại
Những thằng cu áo đỏ lon ton
Tết của riêng lòng ta giữ lại
Chiếc thuyền nan cũ hội chùa Hương
Ta không ra phố đi tìm Tết
Chiều cuối năm rồi - nắng đỉnh cây
Phố đông, trả những người con gái
Tóc tém thôi còn thả gió bay ...
MÀU TẾT
chuyến xe cuối cùng đã ra đi
ngoài phố lá me rắc cốm
chàng áo xanh Tư Mã không quê nhà
chưa gió rét mà linh hồn đau ốm
giàn thiên lý nở quên...
giàn thiên lý rụng quên...
chẳng nhuộm áo chàng như năm trước
chàng Tư Mã áo xanh nát nhàu
chàng nằm ốm trong màu hoa đào
chuyến xe cuối cùng đã ra đi
những quê nhà ai đang gần lại
chiều cuối năm một người ngồi chơi
hát lên màu khói nhớ
từ vết thương chàng
nở lặng lẽ nụ hoa đào nho nhỏ
nở rất khẽ một màu Tết đỏ
Tháng Giêng
Sáng nay em xuống phố
Bềnh bồng trên tóc tiếng chim
giòn tan tiếng cười trong gió
Tháng Giêng
những cụm mây trời hồn nhiên
quyến rũ hơi thở con gái
tôi đứng ngẩn ngơ nhìn
chập chờn tà áo mới
hồi hộp muốn đau tim
tháng Giêng ơi tháng Giêng
tôi chạy rượt theo mùa Nguyên Ðán
cớ sao giọng cười em phóng khoáng
trong trẻo như tiếng đàn dương cầm?
em mười ba còn tôi mười lăm
những bàn chân cuống quýt
bước lại gần
tôi bước lại gần nắm bàn tay
xòe ra níu lại chút hương bay
níu buổi sáng này trôi chầm chậm
đừng vội qua mau ngày nắng ấm
rượu hồng tôi rót xuống cỏ cây
đất trời chuếnh choáng say
có phải sáng nay em đã lớn
để tôi hóa kiếp làm bươm bướm
bốn mùa thong thả ngủ trên vai
để tôi ngả lưng trên đồng cỏ rất xanh
ru em bằng những vần thơ cổ tích
đôi mắt em mở tròn như viên bi ngỗ nghịch
lấp lánh mây trắng bay
tháng Giêng ơi tháng Giêng
tôi bắt đầu một hành trình lặng lẽ
đi sau em lặng lẽ
lặng lẽ yêu em, lặng lẽ tỏ tình
như bất cứ ai yêu nhau trong buổi sáng tháng Giêng
Quán Nhớ
Ghé vào quán cũ nhớ em ngày xưa
Chao ôi rét quá tháng giêng gió lùa
Giật mình mùa gọi ơ hờ lá thưa
Suốt chiều đa cảm mưa vờ Thiền Quang
Tán si tỏa quán rễ chênh ghế bàn
Tình không hẹn nữa nửa trời bỏ hoang
Dòng thư ngày ấy mực còn run xanh
Lộc đang nắn nót thơ lên lá cành
Em vồi vội nhớ một người... thay anh
Nhớ quanh Hà Nội đến nhòa em thôi
Tháng giêng rét mướt gọi tên nắng trời
Một anh một quán một chiều lá rơi.
NHỮNG THỜI VÔ TỘI
Xin chào nụ hôn tinh mơ
Xin chào trái tim buổi sớm
Trải qua khá nhiều đau đớn
Bây giờ tôi ước bình yên.
Con tàu nằm như ngủ quên
Song song hai hàng dĩ vãng
Vùng chiến trường không khói đạn
Mắt nhìn như súng nhìn ta.
Tình yêu nằm trong giàn hoa
Giấc mơ năm mười sáu tuổi
Hành trang cho suốt cuộc đời
Giọt nước mắt toa tàu cuối.
Tôi tựa cửa chờ chính tôi
Tuổi thơ đi không trở lại
Trong trắng xa rồi xa mãi
Tan là tan vỡ mà thôi.
Thơ tháng Giêng
Mùa hương năm ngoái đâu rồi
Tháng giêng mỏng mảnh hát lời giọt mưa
Cây bàng rũ rét xanh chưa
Có hay cánh én chở mùa đã sang?
Lăn tăn hè phố hoa vàng
Nắng hoe hoe chớm những hàng búp non
Dấu xưa, lối cỏ cũ mòn
Mùa hương năm ngoái không còn qua đây
Mưa mềm vai áo đâu hay
Gió ngang Thê Húc bỗng gầy theo em
Rêu phong ngủ mấy bậc thềm
Ai men nỗi nhớ tìm ai...hoài hoài
Dẫu mùa hương cũ phôi phai
Tháng Giêng nào phụ những ai đợi chờ
Câu thơ hóa lộc bao giờ
Nhớ thương ai chạm rét mùa...rưng rưng!
Tự tình tháng giêng
Trong nỗi gì như thương nhớ
Tháng giêng trở về đúng hẹn
Em quàng khăn xuống phố
Mùa trên vai
Mùa về trên vai và xanh như mắt anh nhìn em
Trong như mắt anh nhìn em
Giọt mưa xuân tràn vào cây viết
Em vẽ tình anh lên trời
Chúng mình còn nhau trong câu hát người ơi
Bao duyên nợ buộc lòng sau mưa bão
Sau cách chia
Và ngậm ngùi cơm áo
Con tim đau chiều nay bật chồi
Tình em như vầng trăng con nước đầy vơi
Dâng câu hát phù sa bồi đắp
Giêng hai về tháng ngày như ủ mật
Nghe lòng em tha thiết tiếng yêu người
Tôi có bao đêm trắng
Tôi có bao nhiêu đêm trắng
Đâu chỉ phải một đêm
Cuộc đời trần gian ngắn lắm
Thức nhiều chắc được dài thêm
Tôi có bao đêm trắng
Khổ đau, mơ mộng, giận hờn
Cuộc đời trần gian ngắn lắm
Sao người không thương người hơn
Có ai đi qua mùa xuân
Cho tôi làn hương tinh khiết
Cho tôi cái nhìn xanh biếc
Xa xưa - tôi đánh mất rồi
Ước được vô tư như gió
Đêm trắng cũng như ban ngày
Không nghĩ suy, không thao thức
Yên lành như quả trên cây
Ước có bao đêm trắng
Được đem bán hết cho đời
Đổi về cho tôi vạt nắng
Ấm lòng đêm - một chút thôi
NGUYỆN CẦU
Nếu nỗi buồn như đáy giếng
Cho tôi xin vài sợi dây
Thả xuống giếng chiếc gàu mong đợi
Biết đâu vớt được mặt trời
Nếu nỗi buồn như cánh én
Bơ vơ giữa biển không bờ
Xin trồng xuống cành củi nhỏ
Biết đâu mùa xuân đang chờ
Nếu nỗi buồn như giông bão
Dữ dằn lay cả trời mây
Xin cứ yên lòng chờ đợi
Sau bão là mưa đền cây
Nếu nỗi buồn như sợi tóc
Mỏng manh vắt qua lời thề
Xin thời gian làm gió thổi
Nỗi buồn ơi mau bay đi...
RƯỢU ĐỎ CUỐI NĂM
Rượu đỏ cuối năm
Ly thuỷ tinh phát ra tiếng kêu của nhạc
nụ hôn ấm áp tan trên môi
Em uống
Bằng những nỗi khác khao bừng bừng
Em uống
Vị chát của tình yêu
Đỏ thẫm
Nỗi đau từ trái tim bị thương
rỉ máu
đong đưa, đong đưa
Nghìn câu sầu muộn
Bài hát cuối năm âm hưởng đầy thao thức
ly thuỷ tinh trong veo con mắt nhìn của rượu
Hơi thở nào từ quá khứ
Lướt trong những ca khúc sầu bi
Nỗi nhớ nỗi quên
Anh ở đâu?
Cồn gió trên triền dốc
thổi em bay
Dĩ vãng hồng hào giọt ngọc
Ôi Trương Chi trong đáy cốc
Sao không hiện về?
Rượu đỏ cuối năm nỗi buồn ai lảo đảo
Em khóc bằng tiếng cười khanh khách
dối trá
sững sờ trước chân dung mình
không xoá hết
cay chua...
BÃO RỚT
Bão đi vào thành phố như anh đi vào đòi em
Dữ dội những lời tỏ tình của gió
Thác lũ những môi hôn của mưa
Thoáng chốc đã làm em chìm ngập
Tội nghiệp trái tim em
Hồi hộp thở trong tình yêu của anh
Như mặt đất túi bụi vì những cơn mưa
và mưa không dứt
Tội nghiệp thành phố sóng sượt vì những cơn bão rớt
Nhà nhà lạnh run
Bão để lại thành phố những vĩa hè mang đầy những vết thương
Những con đường mòn lở
Những vòm cây gãy đổ
Một không gian ướt rợn làn da
Anh để lại cho em khoảng trống trái tim
Anh đã mang đi
Gió lùa vào hun hút
Gió cuộn thành âm vang tiếng kêu
Dội từ lồng ngực
Bão và anh
Đã đi...
Tiềm thức
Đôi khi trái tim cô đơn như bông hoa dại trên đỉnh núi giá lạnh
em tìm đến anh những mong hứng được tia nhìn ấm áp
mà ly nước kia
ghế ngồi kia
và những câu hỏi han khách sáo kia
cứ đẩy em ra
Đôi khi chỉ khao khát được đưa tay lên vầng trán u uẩn của anh để gạt đi giọt mồ hôi mệt mỏi
mà giọng nói trầm trầm lạnh lùng kia
lại đầy em ra
Đi quanh nỗi khát khao của mình
em như người hụt hơi mừng rỡ trước cơn gió lạ
háo hức đón lấy ánh nắng không phải của mình
vuốt ve vầng trán không phải của mình
và vẫn cô đơn tiếp tục
Mùa đông chẳng có lỗi gì
khi em chẳng thể giấu cơn ho trong lồng ngực
dẫu mùi khói thuốc của anh
đã bay đi cùng thời gian
và nỗi niềm kí gởi
em như người mộng du cứ đắm chìm trong tiềm thức tội nghiệp
mỗi lần gặp anh.
Điều hụt hẫng không thể tránh...
Mưa tháng giêng
Tháng giêng mưa ngoài phố
Mưa như là sương thôi
Những bóng cây dáng khói
Như mộng du bên trời
Tháng giêng ngày mỏng quá
Nỗi buồn nghe cũ rồi
Mà bên kia tờ lịch
Nỗi niềm mưa xót rơi
Tháng giêng mưa trên tóc
Những người đi lễ chùa
Theo giọt mưa cầu phúc
Tiếng chuông từ bi mơ
Tháng giêng mưa dưới bến
Mỏng mai cô lái đò
Mắt mưa em lúng liếng
Trói tôi bằng vu vơ
Tháng giêng mưa như cỏ
Non xanh đến tận trời
Trước vô cùng năm tháng
Thơ mình sương khói thôi
(Tập thơ Mưa lúc không giờ)
Ảo Ảnh
Giá đừng gặp lại thì hơn
Em vẫn là em của ngày xưa lấp lánh
Anh sa mạc khát tin vào ảo ảnh
Để ước mơ, dù ước mơ thôi, xanh mãi đến mai này
Gặp lại nhau, may lại hóa không may
Cái khắc nghiệt của thời gian xóa đi tất cả
Cây xơ xác, khẳng khiu cành trụi lá
Ảo ảnh tan nhoà...
nhìn xuống...
trắng bàn tay!
Vọng
Chỉ mong gặp gỡ được người tri âm
Lòng xanh biếc một giọt mầm
Tim rền như tiếng phím cầm chiều rung...
Ta về giữa ngã ba sông
Sậy dài hun hút
Buồn không bóng người
Dang tay ngửa mặt mà cười
Thấy con sẻ trắng ngang trời bay đi.
Muốn làm một gã Trương Chi
Mà không biết hát những gì...
Ô hay!
Thôi đành uống rượu quên say
Cạn buồn ta lại đổ ngày vào đêm.
Trời chung chiêng
Đất chung chiêng
Ta đi trên đất đổ nghiêng mà về...
Vừng ơi, mở cửa!
Vẫn biết là có một tín hiệu riêng
Hễ gọi đúng, cửa tình yêu sẽ mở
Nhưng đâu phải cứ vừng ơi, mở cửa
Là nghiễm nhiên làm chủ kho vàng
Câu thần chú tình yêu chỉ linh nghiệm một lần
Ai vào trước được cầm theo chìa khóa
Bất kể Alibaba nghèo khó
Hay là tên tướng cướp Hat xan
Cánh cửa đá im lìm đóng chặt
Dẫu trong ấy em nhận ra lời yêu đích thực
Dẫu ngoài này tôi khản cổ gọi : Vừng ơi!
TIỂU KHÚC MƠ MỘNG
Réo rắt một khúc mưa
Ngoài hiên cỏ hoa đã ướt
Tháng giêng lim dim về
Tháng chạp buồn buồn đi
Cứ tưởng mùa xuân kéo dài
Người đàn bà luôn là thiếu nữ khi yêu
Thiếu nữ luôn là người đàn bà khi yêu
Cả hai đều dại dột
Đến nỗi trái tim kêu lên
- Để yên cho tôi đập !
Réo rắt một điệu lim dim buồn buồn
Mưa là khúc nhạc mơ mộng
Làm em nhớ anh...
ĐỪNG TRÁCH NHÉ...
Đừng nói gì với tôi nhé tháng Giêng
Tôi biết ngòai kia lũ chim đang hót
Những chiếc lá non đang cựa mình
Và gió
Và nắng...
Tôi biết không gian đang rạo rực
Lên tiếng
Thời gian đang mỉm cười
Ban đêm mặt trăng sáng hơn
Ban ngày mặt trời vàng hơn
Thì đó giấc ngủ tôi chứa chan
Bằng ngàn giấc mơ
Bằng ngàn cánh bướm
Trái tim tôi đập những nhịp
Không nghe lời tôi
Người đàn bà biến thành thiếu nữ
Khao khát vì xuân
Đừng trách gì tôi nhé tháng Giêng
Tôi đã giấu tình yêu
Dưới muôn ngàn lớp vỏ
Nhưng nó vẫn nở hoa
Nở ra rực rỡ
Dịu dàng thế ngọt ngào thế
Gương mặt người tôi yêu
Làm sao tôi không nâng niu ?
Đừng nói gì nhé tháng Giêng
Tôi đã tan thành triệu triệu tinh thể
Lẫn vào mùa xuân...
CÚC KIM VÀ...
Vàng quá, ngọt quá, chói mắt quá
Cúc ơi
Ngòai kia là đào là mai là hồng
Rượt đuổi nhau mà nở
Mình là hoa của mùa thu hoa của giấc mơ
Ngủ cho qua mùa đông mùa hạ
Thức làm gì vào tháng Giêng ?
Thức làm gì mà hớn hở vậy ?
Vàng quá, ngọt quá, chói mắt quá
Ánh mắt lúng liếng vì yêu
Bờ môi nũng nịu vì yêu
Đến nỗi tháng Giêng cũng phải đầu hàng
Ừ thì cứ nở đi
Cúc nhé
Có nhiều người sẽ nhìn
Có một người sẽ nhìn
Rồi nâng niu rồi hái vào tay
Rồi cúc kim và ai đó cùng say
Men tình ngọt như men xuân vậy
Trái tim đập hay là trống dậy
Ngoài kia tháng Giêng khúc khích nói cười...
BƯỚM XUÂN
Sẽ chẳng phải nói gì đâu anh
Lũ bướm xuân đã chập chờn ngoài ngõ
Giọng cười em sẽ vỡ ra trong gió
Khi ta nhìn thấy nhau
Mỗi năm em đều tiễn tháng mười hai bằng những chuỗi hoa
mà ngọn gió cuối đông chỉ nhẹ run lên như chiếc hôn thầm kín
để nói lời giã từ
Này hỡi lũ chim non trên nhánh cây xanh
Các chú thấy gì mà giọt sương trên mi
giống như nước mắt ?
Mỗi năm tháng Giêng hồng như đôi môi mặt trời
Lại tặng cho em những chiếc hôn ấm áp
Bàn tay bình minh quàng lấy vai em
Ôm ấp những ánh sáng khát vọng
Từ trái tim em vang lên những nốt nhạc tên anh
Em đi ra cuộc đời với bước chân khiêu vũ
Mỗi mùa xuân đặt trong tay em một lễ hội
Anh đặt trong trái tim em một lễ hội
Tình yêu như năm mới
Thơm mùi lộc non
Khi ta nhìn thấy nhau
Lũ bướm xuân đã rộn ràng trước ngõ
Sẽ chẳng phải nói gì đâu anh
Lời đá ngân lên trong gió ...
Lời Mỵ Nương
Em đã chờ anh đến phút cuối cùng
Anh cứ giấu những điều định nói
Xây quanh mình thành quách thủy cung.
Ngựa chín hồng mao và gà chín cựa
Em có cần đâu voi có chín ngà
Chỉ mong anh có trái tim mạnh mẽ
Che chở em về lối cũ rợp hoa.
Tiếng xôn xao vang vọng từ muôn phía
Người vẫn xa chưa rõ nét bóng hình
Em buông vội áo khăn,
Bờ tóc rối.
Người bước vào
Ngạo nghễ
Sơn Tinh!
Anh đã chậm
Mà em thì quá vội
Thủy Tinh ơi, xe đã thắng ngựa rồi
Nước mắt em xin hóa thành con nước
Hòa vào sông anh lấp lánh mặt trời…
Không đề
Như một nguời tự tin và can đảm
em rời bỏ anh
Những xót xa muối mặn
Gieo vào đất,
nảy chồi, đơm hoa...
em rời bỏ anh
ôm cả tháng rộng ngày dài
vẫn thấy lòng trống trải
chông chênh câu thần chú ... "vừng ơi!"...
con chim hót vỡ lồng ngực
vẫn chưa tàn một cuộc chơi
hóa thân làm mầm cỏ dại
say đắm...
ngọt ngào
em rời bỏ anh
như rời bỏ chính mình
những thói quen cứa vào tim
trái tim bé nhỏ. ....
căng đầy nhịp yêu
hót vỡ lồng ngực
chưa trọn cuộc chơi
đam mê, và nông nổi
tình yêu lại bắt đầu!!!!!!!
(st)