Có những lúc
cuộc sống dường như trở nên đơn diệu
và…
mọi vật đều ngủ vùi trong gam màu tối sẫm
em ngột ngạt
ở giữa hai hơi thở
vết cắt thời gian gặm mòn trái tim
từng chút… từng chút…
Em ở giữa tiếng hát
tiếng hát cất lên từ nơi nào xa thẳm
nơi có những cánh rừng bí ẩn – hoang sơ
tiếng hát thoát ra từ giai điệu
Từ nụ cười héo hắt
từ đôi mắt ướt đẫm nỗi buồn
tiếng hát trải dài trên phố lập lòe ánh đèn khuya
Tiếng hát mênh mông…
len qua làn mưa dày đặc
gió
nỗi buồn
vây em!
Em nào có mất đi những gì em cố quên
trong cuộc sống
những gì em nhớ lại làm cuộc sống
càng nặng nề hơn!
Nhưng… em nhớ Anh!
Nỗi nhớ chấm trên viền cong xa tít tận chân trời.
1990
No comments:
Post a Comment