SAO EM KHÔNG GÕ CỬA
Cánh cửa nhà anh đóng suốt tháng năm
Em đã nhiều lần
Và không còn kiên nhẫn nữa
Chiếc lá đã tan rồi
Em hời hợt đi ngang qua nhà anh
Lắng sâu trong đấy bao nhiêu chìm nổi
Lanh canh tiếng cười thủy tinh ngày xưa
Thoang thoảng đâu đây chùm hoa tím
Sao em không gõ cửa
Ừ, sao em không gõ cửa
Anh vẫn ngồi trong ấy, dáng vẫn khô gầy và tóc
Tóc vẫn thanh xuân
Anh không tan như lá
Anh trầm tư trong hư ảo xa rồi
Tiếng cười thủy tinh hoá thành chùm hoa tím
Ngát lòng, anh đi về đâu?
Đôi khi
Gió thốc vào đây những âm mưu
Gió thốc vào đây những lời ong bướm
Chiếc ghế dài
Thoai thoải những tháng năm
Có đôi khi
Em dừng lại
Rồi tự bực mình
Chỉ cách một cánh cửa thôi
Mà em không gặp được người
Sao em không gõ cửa?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment