Mối tình đầu

Mối tình đầu đã qua
Không bao giờ trở lại
Nhưng còn nỗi xót xa
Như gió mùa thổi mãi

Hàng cây trút lá vàng
Rừng cây xanh lộc biếc
Cứ mỗi độ thu sang
Lá rung cành tha thiết

Thật kỳ lạ tình đầu
Như cây khô khát nắng
Tưởng rằng sẽ nói nhiều
Mà suốt đời im lặng

Chuyện mười năm trước

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau.


Biết đi đâu về đâu
Con thuyền không bến đợi?
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lòng ta gọi?


Những mùa xuân đã qua
Tiếng ve về thổn thức
Gió thổi vào đêm hè
Kể chuyện mười năm trước.


Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau.


Nơi tình yêu bắt đầu
Cũng là điều khó nhất!
Trái tim dù biết hát
Nhưng tình đời dễ đâu?!


Những đôi lứa yêu nhau
Có nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà thành chia phôi.


Chỉ có một lần thôi,
Em hỏi, anh im lặng...

Đôi Bờ

Suốt đêm qua trời mưa
Lên lá xanh cành mục
Ai cũng nói rằng em
Được yêu và hạnh phúc.

Cả em, em cũng tin
Dù trái tim không vậy
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy.

Đàn chim bay từng đôi
Như sóng kề bên sóng
Các bạn gái có đôi
Chỉ mình em thất vọng.

Nhưng em chờ, em tin,
Dù trái tim không vậy,
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy.

Suốt đêm qua trời mưa
Nhưng bình minh đã tới
Chỉ mình anh, mình anh
Mình anh em chờ đợi

Em chờ và em tin
Dù trái tim không vậy
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy...

Tàu tốc hành

Từ sân ga, liên tiếp các đoàn tàu
Nối nhau đi tới những miền xa nhất
Còn chúng ta không đi đâu,
Không xa nhau,
Không gọi điện, không viết thư...
Vì đơn giản chúng ta chưa biết nhau
Vì đơn giản chúng ta chưa gặp mặt
Thế mà em đâu đó ở đời này
Đang tồn tại
Em của anh, hẳn vậy
Em đẹp không?
Tốt, xấu?
Chắc lâu nay
Đang sống chờ được gặp anh đâu đấy
Nhưng rồi em và anh có gặp không?
Cả hai ta đều không hay điều ấy

Vẫn cô đơn
Tóc đã bạc trên đầu
Trái tim anh đã yếu mòn, tê tái
Hay chúng ta không bao giờ gặp nhau?
Và như thế tốt hơn, hay ngược lại?
Những đoàn tàu cứ lao đi...
Đi đâu?
Mong chúng ta không xa nhau mãi mãi

KHI EM CHƯA Ở BÊN ANH



Khi anh không thấy ai là kẻ giúp mình
Khi trái đất quanh anh như tẻ vắng
Khi anh phải buông tay cay đắng
Anh tha lỗi cho em vì em chưa ở bên anh.

Khi trời đất quanh anh sáng bừng
Và cái nhìn của anh chủ động
Duy thiếu một điều để thắng lợi của anh toàn vẹn.
Anh tha lỗi cho em vì em chưa ở bên anh.

Khi một hôm nào đó có ai
Diêm dúa phô cái bề ngoài quan trọng
Đã xuất hiện theo anh như cái bóng
Anh tha lỗi cho em vì em chưa ở bên anh.

Và cứ mỗi giờ, mỗi phút trôi qua
Như một hồi chuông không ngừng báo động
Anh hãy nghe tiếng kêu này vang vọng:
Anh tha lỗi cho em vì em chưa ở bên anh.

Tha lỗi cho em nếu những năm tháng đời anh
Như những khoảng trống, không thể nào lấp được
Tha lỗi cho em về cả những đêm anh trằn trọc
Về những đỉnh cao anh chưa đạt được riêng mình

Về nỗi hân hoan của cuộc gặp gỡ muộn giờ
Trong một ngày thu có mưa và mưa đá
Hãy tha lỗi cho em! Nhưng hơn tất cả
Anh tha lỗi cho em vì em chưa ở bên anh.

Là Chút Hồng Phai


Chẳng có gì đâu em ở lại
Một chút cỏ hoa giữa tâm hồn
Tâm hồn một chút hồn cỏ lá
Cỏ lá tâm hồn một chiếc hôn

Chiếc hôn xưa ấy là hôn cũ
Đã phai mờ trên những lối đi
Đường về là gió, là mưa, là bão lũ
Nhưng gót chân em vẫn ấm áp một lời thề

Cứ ấm áp cho gót chân hồng mãi
Hồng như chiếc hôn cũ đã tàn phai
Em ơi em ạ hồng mất dấu
Sẽ mất dấu hoài giữa hư không

Hư không là gì hư không nhỉ
Là chút hồng phai chút hoài nghi

Hoài nghi là chiếc hôn có lẽ
Đã tàn phai quá giữa đường về


Đồng Vọng Tháng Tư



Tháng tư không chờ anh
Phố gió
Phố mưa
Phố nhớ
Phượng ấp nụ
Chờ bung xoè lửa ẩn tán xanh
Ve ngân quãng đường quen
Em thôi mong anh cuối phố
Nắm trong tay niềm vui nho nhỏ
Tháng tư về mang nắng thắp hồn nhiên
Tháng muốn quên anh
Em muốn quên anh
Ngày
Cười như thể chưa biết buồn
Hát như thể bắt đầu yêu

Đêm
Vắt tim mình viết dòng thơ khuya khoắt
Tháng tư biếc môi mềm
Đàn chim thiên di đã trở về đất Bắc
Anh không đúng hẹn
Nỗi đau cũng ngọt ngào

VỚI THÁNG TƯ



Không có anh em mua hoa lấy cho mình
Đơn giản vui, đơn giản buồn với nửa phần còn lại
Thổn thức riêng mình dở dang mặt giấy
Những câu thơ không cuối không đầu

Em sống cho mình với nửa cơn mơ
Những đắm say cồn cào đều một nửa
Không có anh hoa loa kèn vẫn nở
Chỉ tháng tư không một nửa bao giờ

Mối tình đầu



Ngày quắt quay nỗi nhớ
Đêm dằng dặc niềm mong
Trăng mười lăm đang vỡ
Tan vào ta âm thầm

Cuối con đường mùa đông
Những cột đèn không ngủ
Như mắt người năm cũ
Còn dư âm đến giờ

Người đi như chuyện xưa
Không một lời ngoái lại
Tháng năm lùi xa mãi
Ngỡ chìm vào bình yên

Ta ngỡ lòng đã quên
Chút tình xưa khờ dại
Thế mà dằng dặc đêm
Thế mà lòng tê tái

Thế mà chân đi mãi
Không qua mối tình đầu

ROMANCE XIV


Tựa vào đầu năm
Anh đếm cuối năm
Một, hai, ba
Chúng mình đang già đi em nhỉ!
Anh bỏ thói quen cười với mình trong gương trước mỗi buổi đi làm
Có lẽ em không còn trang điểm cầu kỳ như ngày xưa ấy nữa
Vệt son môi đang lăn tròn
Phai về ngày tháng đã phôi pha...

Tựa vào cuộc tình này
Anh đếm cuộc tình qua
Cuốn sách đã xưa
Như dòng đề tặng
Như nét son môi em
Kéo tròn tháng năm
Xa mờ biền biệt!
Mình kịp kể cho nhau nghe
Về “một thời để yêu và một thời để chết”(*)
Không nên cứu vớt giấc mộng
Vậy mình có thể cứu vớt điều gì trong cuộc sống chúng ta đây!

Ai ngăn chúng mình
Đếm lại những mê say?
Những bông huệ Tây đầu mùa
Không còn nở cho riêng anh, em
Và tháng Ba xa, qua nồng nàn ấy nữa
Anh, những bản romance
Tiếng dương cầm mắc nợ
Gió biếng lười lùa ký ức vào đêm!

Anh đếm tháng năm dài
Bền bỉ nhớ
Để rồi quên!
Như thể ngày xưa
Vọng về điều chưa nói
Có thể hôm nay
Có khi là mãi mãi
Tháng Ba giấu nhẹm em rồi!

NguyenHoang-3M

Thời hoa gạo cháy

Không có mây để nhớ
Không có mưa để buồn
Chiều chia tay rất nắng
Nón em chừng nghiêng nghiêng

Cái bóng cây chẳng tròn
Nắng về anh tất cả
Con đường thưa thớt lá
Chói chang chiều ta đi

Thôi anh đừng thầm thì
Em buồn cười lắm đấy
Cái thời hoa gạo cháy
Xa mãi rồi anh ơi

Dòng sông vẫn êm trôi
Bến bờ không theo được
Bàn chân rồi dừng bước
Nhưng mắt lòng em theo

Bàn chân rồi dừng bước
Thương nhớ lòng khôn nguôi

THẾ CHẤP

Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Khi biết trước trò chơi mang số phận
Đã qua hai phần đời khấp khểnh
Lộ trình này phẳng lặng hay chưa?

Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Nếu dám chắc mai sau rồi hạnh phúc
Quá khứ với hai lần nước mắt
Giọt này ai chắc sẽ lau khô

Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Để bình tĩnh neo thuyền vào bến đỗ
Biết đâu đấy bất ngờ giông tố
Lại gạt thuyền ra tít tắp khơi xa

Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Để nhẩm thuộc châm ngôn người đi trước
Câu thơ hay viết xong phải đốt
Dẫu tột cùng ham muốn được phô ra

Khéo trò chơi của thượng đế đây mà
Xin cẩn trọng trước trò may số phận
Ta chẳng muốn duyên mình lận đận
Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta

Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ

"Về đâu rồi cô bé ngày xưa"
Bài hát tình yêu em có còn cất giữ
Ước mơ xanh và mắt nhìn rực lửa
Có phai màu khi năm tháng đã đổi thay?

Em có thấy mùa xuân đọng giữa bàn tay
Cây lúa nghẹn đòng đơm hạt ngọc
Áo nâu sồng ngẩn ngơ cùng tiếng cuốc
Gọi bạn đời da diết dưới trăng xuân

Em có thấy sắc màu thời gian
Những khu rừng và xóm làng một thuở
Những cánh đồng hoa vòm lá xanh biếc
Và những cơn mưa rào tuổi thơ ...

"Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ" (*)

----------------
(*) thơ Xuân Quỳnh

Mây về xa

Anh viết vần thơ cuối
Cho em
và một thời nông nổi
của riêng mình
Kỷ niệm ngày xưa lấp lánh như viên sỏi
Lẫn vào ánh trăng đêm

Chẳng tại anh cũng chẳng tại em
Chỉ tại con đường
hai hàng cây rẽ lối
Ngọn gió thời gian miệt mài thổi
không về lại nổi ngày hôm qua

Mây vẫn bay về xa
Vẫn lá vàng rơi vẫn chiều thu óng ả
Cây bưởi sau nhà
mỗi mùa vẫn sai trĩu quả
Mà lòng đã thôi đắm say

Ta chẳng biết trân trọng những gì mình có trong tay
Nên mất đi
mãi mãi không tìm lại được
Bao điều mơ ước
Phút chốc
vỡ tan thành bọt bóng trong mưa

Ôi ngày xưa, ngày xưa ...

SAO EM KHÔNG GÕ CỬA



Cánh cửa nhà anh đóng suốt tháng năm
Em đã nhiều lần
Và không còn kiên nhẫn nữa
Chiếc lá đã tan rồi

Em hời hợt đi ngang qua nhà anh
Lắng sâu trong đấy bao nhiêu chìm nổi
Lanh canh tiếng cười thủy tinh ngày xưa
Thoang thoảng đâu đây chùm hoa tím

Sao em không gõ cửa
Ừ, sao em không gõ cửa
Anh vẫn ngồi trong ấy, dáng vẫn khô gầy và tóc
Tóc vẫn thanh xuân

Anh không tan như lá
Anh trầm tư trong hư ảo xa rồi
Tiếng cười thủy tinh hoá thành chùm hoa tím
Ngát lòng, anh đi về đâu?

Đôi khi
Gió thốc vào đây những âm mưu
Gió thốc vào đây những lời ong bướm
Chiếc ghế dài
Thoai thoải những tháng năm

Có đôi khi
Em dừng lại
Rồi tự bực mình
Chỉ cách một cánh cửa thôi
Mà em không gặp được người

Sao em không gõ cửa?

Nỗi nhớ giăng đầy một trận mưa



Hai đầu không gian treo hai nỗi nhớ
ngày em xa,
cỏ héo dưới chân,
mây buồn thơ thẩn...
ngày em xa,
mười bậc cầu thang hẫng,
người như lơ lửng ngọn cây...
Mưa bay, mưa bay,
gió xô cánh cửa
hai đầu nỗi nhớ
chỗ nào mưa đậm?
chỗ nào mưa thưa?
Lạnh bên này thấm sang bên ấy,
nỗi nhớ giăng đầy một trận mưa

KHÔNG ĐỀ




Phải chăng duyên số gặp người
Sẽ buồn vui?
Sẽ khóc cười?
Nào hay!

Đêm đêm ôm cuộc tình say
Nghe mềm môi
Nụ hôn đầy chiêm bao

Thực hư giọng nói ngọt ngào?
Vỗ về ta
Giấc xanh xao
Bời bời...

Bên người đầy. Bên ta vơi.
Dại khờ ta trút nỗi đời
Nhẹ tênh!

Ta giờ chiếc bóng chênh vênh
Gọi người...
Trăm tiếng vọng mênh mang buồn

Hoa loa kèn




Hoa loa kèn em cắm chờ anh
Anh không đến từng nụ hoa cứ nở
Cứ hào phóng thả hương theo gió
Làm sao dồn bắt lại mùi hương

Hoa loa kèn chẳng đợi được anh
Những cánh trắng xanh xao nghĩ mình có lỗi
Em muốn khóc vì sao không giữ nổi
Dăm nụ hoa trong e ấp dịu dàng

Hoa vô duyên hay là em vô duyên
Những cánh hoa chẳng thể gọi được anh
chỉ đợi chờ trong câm lặng
Nhưng em biết nếu chiều nay anh đến
Trong không gian vẫn còn chút hương thầm

CÓ NHỮNG NGÀY


Có những ngày trong vắt
Tôi bay tới chín tầng trời
Bằng đôi cánh của khát khao
Tìm hạnh phúc.

Có những ngày bầu trời đá tảng
Đè nặng trái tim người
Xếp đôi cánh bơ phờ mỏi mệt
Bó gối tôi ngồi nhìn sao rơi

Có những ngày lướt bên cuộc sống
Như người ta lướt ván mặt hồ
Mặc gió thổi, mây bay, lá rụng
Tôi thả ánh nhìn vu vơ.

Có những ngày
Vuốt ve từng cọng cỏ
Thèm nghe một tiếng côn trùng
Thèm cánh chuồn kim ngẩn ngơ trong nắng
Thèm tắm mình rười rượi ánh trăng...

Cứ như thế
Cứ những ngày như thế
Tôi vẫn ươm trong nước mắt, nụ cười
Vẫn chờ đợi trên cánh đồng khô khát
Những mùa màng hối hả sinh sôi.

From Gatgu


Tạm biệt mùa hè

Lại lần nữa chim bay về phương Nam
Về phía biển đang vẫy chào tha thiết
Ôi mùa hè đầy nắng ấm, mùa xanh
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt

Tháng Chín chờ ngoài cửa sổ, trời mưa
Ngoài cửa sổ, trời cứ mưa, mưa mãi

Suốt mùa hè tôi tưởng gặp Tình yêu
Nhưng Tình yêu đi ngang, không dừng lại

Đã trôi qua những đêm hè đầy sao
Một lần nữa, trái tim tôi chờ đợi
Và lại nhớ về Tình yêu - mùa hè
Hứa cho tôi mà rồi không đem tới

Hạnh phúc gần mà hạnh phúc đi ngang
Tôi bất lực, không thể nào với gọi
Trời mỗi ngày một xấu hơn, xấu hơn
Đưa tôi về với đêm đông xạm tối

Chao! Mùa hè! Sao rơi trong lòng tay
Cành lá ướt đang run lên vì rét
Ôi mùa hè không cho tôi tình yêu

Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt!
Tháng Chín chờ ngoài cửa sổ, trời mưa
Ngoài cửa sổ, trời cứ mưa, mưa mãi
Suốt mùa hè tôi tưởng gặp Tình yêu
Nhưng Tình yêu đi ngang, không dừng lại

Không đề gởi mùa đông

Dường như ai đi ngang cửa
Hay là ngọn gió mải chơi
Chút nắng thu vàng se nhẹ
Chiều nay
Cũng bỏ ta rồi.

Làm sao về được mùa đông
Chiều thu - cây cầu...
đã gãy

Lá vàng chìm bến thời gian
Đàn cá im lìm không quẫy
Ừ thôi...
Mình ra khép cửa
Vờ như mùa đông đang về.


Cà Phê



Em nghe thời gian buông những tiếng thở dài
Qua ô cửa nhỏ
Đuổi ngày đi
Em nghe trong những tiếng thầm thì
Ly cà phê nhỏ từng phút dài im lặng
Không bao giờ cảm thấy lòng mặn đắng
Vị ngọt của viên đường vuông
Thành phố hoang mang bỏ lại những nỗi buồn
Quán nhỏ co mình ngắm dòng xe lấp lánh
Quán nhỏ co mình trong niềm riêng rất lạnh
Quán nhỏ co mình đếm giọt cà phê
Em có nghe không, kìa những giọt cà phê
Đang mải miết lăn dài ô cửa kính
Cái giật mình mơ màng trong yên tĩnh
Thấy giọt cà phê sánh đọng mắt tròn nâu
Ôi, những giọt cà phê của cảm giác lần đầu
Sao còn lâu, còn rất lâu đến thế!


Chuyện Ngày Sau



Có hạt khô nằm chết
Bên bờ rào không tên
Ngày hôm sau chỗ ấy
Chắc là hoa mọc lên.

Có buổi chiều nằm chết
Trên đồi thông cỏ dày
Chắc hôm sau chỗ ấy
Mọc lên một sớm mai.

Có tình yêu nằm chết
Hôm nào cạnh dòng sông
Biết mai sau chỗ ấy
Có còn gì hay không


ĐÊM



Tôi đi về phía vầng trăng đang lên
Nghe rung cảm lời thì thầm của cỏ
Ước muốn chìm tan vào đêm
Và bay theo cơn gió
Khẽ chạm vào xứ sở bình yên
Nơi những giọt sương trở mình, lăn tròn trên đám lá
Rớt xuống như vì sao lung linh
Giai điệu dương cầm oà vỡ...
Nơi đêm từng đi qua
Một miền cỏ xanh thao thức
Những hàng cây bừng giấc
Uống sóng trăng bàng bạc giữa trời
Tôi hòa vào đêm
Nơi bóng tối không ngừng lan xuống
Nỗi nhớ rất êm
Vọng về từ sâu thẳm
Thời gian lắng đọng
Lắng nghe đêm ban phát những ngọt ngào
Trái tim cất lên lời gọi ...
Tình yêu hồi sinh giữa muôn mầm hạt xôn xao




HỒI ỨC VỀ CỎ


Giá chỉ được một lần trở lại
Triền đê xưa thuở thiếu nữ ta ngồi
Vây quanh ta những vầng cỏ tím
Bầy sẻ đồng tíu tít đùa chơi

Ta đã chạy chân trần trên cỏ ướt
Trời đầy sao sáng nụ anh cười
Sông Đuống thì thầm ngoài kia lặng chảy
Cỏ dịu mềm ru giấc đam mê

Năm tháng đã cũ càng mọi nẻo
Chỉ cỏ thôi - nguyên vẹn đón xuân về
Chỉ cỏ thôi - không đắng cay tiếc nuối
Không lỗi lầm, quá khứ, biệt ly

Mai sau nữa bao lớp người sẽ lớn
Triền đê xưa cỏ vẫn mọc xanh rì
Cỏ lại ru những lứa đôi tình tự
Cỏ có còn giấu hộ nỗi đam mê?

CHIA TAY NGƯỜI



Đến lúc phải chia tay người thôi
Nhớ sớm mai vàng nắng bên trời
Con đường vắng không còn ai nữa
Hoa giấy nghiêng màu theo mấy nơi

Tháng ba thay thảm lá me gầy
Mưa đầu mùa rớt hạt qua tay
Vậy đó, bỗng nhiên thành quá khứ
Tôi lạnh người phủi dấu bụi bay

Có một mùa xuân không trở lại
Trên áo phai và mắt môi người
Tôi trải hết tấm lòng thơ dại
Thương cuộc tình trong héo ngoài tươi

Đêm thức giấc tôi tìm sợi tóc
Người rất xa hương đọng gối nằm
Ngoài lối cũ nghe con dế khóc
Dế ơi đừng tiếc chuyện trăm năm

Đến lúc phải chia tay người rồi
Đường mưa bay tôi chỉ tôi thôi
Ngước mặt nhìn một màn mưa trắng
Bóng ai xa biền biệt cuối trời

Như vết cắt không nguôi

không làm sao tránh được tổn thương
thôi hãy làm mềm lòng mình bằng Elton John
một phút đắm trong điệu xanh buôn buốt
không làm sao tiếp tục gắng gượng
thôi mệt mỏi thả buông hạnh phúc
đôi khi niềm vui là gánh nặng
không làm sao đủ gai góc đối mặt
đành thôi
không đối mặt
bao nhiêu giọt nước mắt chảy trôi
vẫn chỉ nỗi yếu mềm ở lại
vẫn những thiếu hụt không gì bù đắp
bao nhiêu giấc mơ cỏ xanh
vẫn chỉ bạt ngàn cỏ tím
vẫn những đường gân hằn sâu thân lá
những vết cắt không nguôi

Một mình


Có buổi sáng tôi nhìn ra đường
Con đường còn ngái ngủ …
Chiếc lá thiêm thiếp vòm cây,
Con chim sẻ xù lông
Ngóng đầu đợi nắng
Cơn gió lặng
Cuộc tình trôi qua

Có buổi sáng nhìn đường tìm những vòng xe
Ngọn đèn đêm không còn sáng
Mặt trời cô độc trên những mái nhà
Nắng hưng hửng trườn mình
Lơ đễnh
Vấp vào tôi

Có buổi sáng nhìn ra đường chỉ để nhìn thôi
Mắt cay xè đếm người - xe trên đường mải miết
Hoa dầu tháng ba rơi đầy góc phố
Người quét đường không đến đêm qua …

Tiếng hát hoang đường

Có những lúc

cuộc sống dường như trở nên đơn diệu

và…

mọi vật đều ngủ vùi trong gam màu tối sẫm

em ngột ngạt

ở giữa hai hơi thở

vết cắt thời gian gặm mòn trái tim

từng chút… từng chút…

Em ở giữa tiếng hát

tiếng hát cất lên từ nơi nào xa thẳm

nơi có những cánh rừng bí ẩn – hoang sơ

tiếng hát thoát ra từ giai điệu

Từ nụ cười héo hắt

từ đôi mắt ướt đẫm nỗi buồn

tiếng hát trải dài trên phố lập lòe ánh đèn khuya

Tiếng hát mênh mông…

len qua làn mưa dày đặc

gió

nỗi buồn

vây em!

Em nào có mất đi những gì em cố quên

trong cuộc sống

những gì em nhớ lại làm cuộc sống

càng nặng nề hơn!

Nhưng… em nhớ Anh!

Nỗi nhớ chấm trên viền cong xa tít tận chân trời.

1990

BUỔI SÁNG

Những gương mặt người quen và không quen

Những giọt cà phê muôn đời đen quánh

Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh

Gõ thức mặt trời

Em ngồi một mình

Khuấy thời gian tan loãng

Buổi sáng muốn gọi anh

Nắng nói lời mê ngủ

Gió se lạnh chối từ

Quàng nỗi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ

… Buổi sáng ngồi một mình

Không quen những nụ cười lạ

Em đậm đặc

Với nắng thu mưa hạ

Tan cùng tàn đông

Lòng bàng hoàng luyến tiếc níu vạt áo xuân

Đã chậm mất nửa mùa cuối cùng!...

Ngủ Đi Nước Mắt


ngủ đi nước mắt
hàng đêm xanh sương mù
phố núi đêm nay lạnh hơn

đi thôi
cả vầng trăng rồi cũng là số phận
làm chòng chành con đường
đêm đang hát như người bị phụ tình
bài ca lá bay xuống đất

đi thôi
ký ức phủ đầy chúng ta như những đám mây
hãy tha thức giấc mơ có người mang đầy gió trên vai
trong túi vải ca rô màu đỏ
làm rơi nụ cười
mang đồng tiền đi trốn
bước chân mưa gấp rút chạy đi
túi gió trên vai chao đảo
tung muôn ngàn quả thông như đuôi con sóc

... có gì đâu mà khóc
ngủ đi nước mắt
dài chấm gót và xanh sương mù



Sao không phải là em, mà lại là Sa Pa




Sa Pa ngô nướng
Cô liêu
Điệu khèn hờn nhau trong bóng tối
Tóc người như suối
Ướt trên vai

Chẳng bao giờ thuộc hết đường
Phố huyện nhỏ như bàn tay
Yêu như say
Đi như gió
Rượu Sán lùng màu đỏ
Như mắt em thức đêm
Làm sao quên
Làm sao ta không nhớ
Ngôi nhà thờ bỏ hoang
Vẫn còn chuông đổ
Vỡ những bình yên
Có gì đâu mà khóc

Thôi mơ về đắng cay
Trả đắng cay cho gió
Thôi mơ về xót xa
Trả xót xa cho núi
Núi và hoa
Đỉnh Hàm Rồng có cơn mưa nhỏ
Và xanh
Thôi mơ về mong manh
Cầu Mây cong như cánh cung thần thoại
Bắn mũi tên mà em không đợi
Làm ta đau

Nỗi đau như dòng nước
Mắt hay là mưa Ngâu.

Tình khúc Tháng Ba



Em hát lên tình khúc tháng ba
Mưa dăng trên những cánh hồng vàng ẩm ướt
Hoa gạo đã thắp lửa
Tháng ba nghiêng nắng
Lá xà cừ rơi trên con đường vắng

Em dệt tháng Ba lời yêu anh
Bằng những bình minh
Những hoàng hôn
Và triệu triệu tinh tú

Gió tháng Ba sẽ ru anh ngủ
Nắng Tháng Ba sẽ gọi anh thức
Biết ơn mẹ đã sinh anh
Dẫu không riêng cho em

Biết ơn Tháng Ba mưa xuân chen nắng hạ
Tháng Ba dịu dàng
Tháng Ba thanh khiết quá
Tháng Ba của riêng em là anh.

Độc thoại tháng ba


Lại một tháng ba
Mưa lây rây trên hàng cơm nguội
Chút gió bấc hao gầy
Quẩn chân kẻ bộ hành đơn độc

Tháng ba rét ngọt
Hoa gạo gom nắng
Hất những đốm lửa ngạo nghễ lên vòm trời
Văng tung toé triền đê cỏ ướt
Lẩn trong dòng nước cạn
Con chép già đợi ngày hoá rồng

Tháng ba lãng đãng
Ru mi mắt trẻ thơ bụi nước
“Lòng sung chát, lòng bòng chua”
Bà cụ già đốt lá khô
Cười móm mém
Thoảng khói lam chiều...

Tháng ba ký ức
Rơi theo lá vàng
Hạ bừng toả nắng vào không gian
Em quên tên một con phố quen
Vun gốc đợi mai nhị độ



THÁNG BA



Chỉ cần anh gọi tên em giữa hơi thở tháng ba
Cho em biết mình vẫn từng được nhớ
Dẫu tháng ba không hiến dâng hồng đỏ
Thì em trinh nguyên đâu chỉ một lần

Tháng ba đam mê lướt những ngón tay trần
Và khóc những điều em không còn giữ
Ở nơi đâu bao tận cùng ấp ủ
Nghe tháng ba thở sượt đầu hè

Chỉ cần tàn tro ngoảnh mặt quay đi
Cho em biết mình đã thành quá khứ
Gió tháng ba xoay những điều xưa cũ
Thôi đành thơm thảo với mình

Giọt nhạc nào lem ướt cả môi xinh
Dấu chấm than chắc gì là nước mắt
Cho em biết mình vẫn tồn tại thật
Dẫu nơi anh, cánh cửa chỉ khép hờ...

BIẾN ẢO


Đổi mùa trăng
Vàng ươm màu lá
Sương giăng chiều nắng nhạt sông xa.
Khỏa lấp những miền xanh cánh cò chớp sáng.
Khỏa lấp vơi đầy cơn gió đùn mây.
Em nhặt chút hoa cườm gửi lại
Kẻo mùa đi qua
Đã lỡ đoạn đường.
Em nhặt hòn cuội của lối mòn thơ trẻ.
Kẻo mùa sau chẳng giữ màu rêu.
Bến sông xa
Phố dài chờ gió lạnh
Run run cỏ gà hoa dại mải mê.
Đổi mùa trăng
Cánh hoa tàn theo gió
Mùa nữa sang
Nhè nhẹ bước bên hồn
Ta mắc nợ
Và ta trả nợ
Người về đây
Tháng Giêng cỏ đang non.

Tháng Giêng



Lụi tàn rồi mơn mởn
Thời gian như cánh đồng
Ngày xưa ta bé nhỏ
Tháng Giêng còn nhớ không?

Biết khi nào trở lại
Màu trong vắt của trời
Khép làn mi trinh nữ
Tháng Giêng tràn lên môi

Bông lay ơn ai tặng
Tháng Giêng giấu nơi nào
Để màu hoa lửa cháy
Chập chờn trong chiêm bao

Tháng Giêng đầu ngọn biếc
Ta phía cội cây già
Ngước nhìn bao thương mến
Quãng đời mình đã qua

Tuổi vèo bay cùng gió
Ta vừa sang tháng mười
Ngoảnh lại nhìn xa lắc
Một tháng Giêng nhoẻn cười!

Hát Cùng Quan Họ



Sang xuân người hẹn với người
Hát câu quan họ, hát lời trao duyên
Thương ai mặc áo tứ thân
Và ai cởi áo gởi cành hoa sen...

Vì người, ta hóa "liền em"
Đi thuyền "liền chị" cho thêm chòng chành
Dẫu Người chưa phải "liền anh"
Chung câu quan họ vẫn thành lứa đôi...

Hội xuân mở dọc triền đồi
Lên chùa cầu lộc, xuống vui mạn thuyền
Ta - Người cầu một chữ "duyên"
Hát câu giữ trọn lời nguyền năm nao...

Sang xuân người hẹn với người
Hẹn về sông Đuống, hẹn xuôi sông Cầu
Ta về lấp cạn sông sâu
hay là bắc một nhịp cầu - Người sang...


Điều kỳ diệu của mùa xuân



Trong muôn ngàn ánh sáng trong trẻo của sự sống
câu thơ tôi vươn ra như mạch nước ngầm
đánh thức những mầm xanh đang ngủ quên trong lòng đất
mùa xuân như những lời thì thầm nở hoa trong trái tim tôi
hương thơm của niềm tin đang luồn lách các ngả
nơi bóng tối của sự âu lo sẽ bị xua đi
và nỗi khắc khổ muộn phiền của những điều bất hạnh
cũng sẽ lụi tàn

Mỗi ngày tôi mỗi đi qua công việc của mình
điềm đạm và bình thản
những cảm xúc đôi khi chai lì và tôi hằng kiên nhẫn lắng nghe
chờ đợi điều kỳ diệu
tôi hằng thèm khát bắt được hơi thở của bình minh
mà mỗi chuyển động ứa ra từng giọt nhựa
dẻo quánh sự sống
như tinh túy quí báu được lọc ra từ những điều tầm thường
vẫn nháy lên một tia chớp sáng rực
dẫn đường cho tôi đi

Đôi khi tôi thiếp ngủ trong sự mỏi mệt của mình
mà không biết ngoài cửa sổ kia
lũ chim non trên cành cây đã bắt đầu mở mắt
mùa xuân đang chao liệng khắp các ngả đường
tặng tôi một bình minh trong trẻo
đôi khi tôi vẫn tự trói buộc mình vào những nỗi cô đơn không đáng gì
mà quên đi âm thanh náo nhiệt ngoài kia
cuộc sống đang chờ tôi quẫy động

Ấy là khi mùa xuân gióng giả tiếng chuông
chiếc mầm tôi xanh rêu đã trồi lên dưới câu thơ vươn trải
và trái tim khô nở những chùm hoa thơm ngát dịu dàng
tôi đi qua sự hiu quạnh của mình
bàng hoàng
trong những điều tìm thấy

Hối hả như chưa từng được thở
tôi vồ vập cuộc sống một cách tham lam
yêu quý từng ánh mắt trẻ thơ
từng cọng cỏ thềm nhà
từng giọt sương trên đất

Trong những điều kỳ diệu của mùa xuân
cùng với lũ chim non mở mắt
những câu thơ vươn ra như mạch nước ngầm
đánh thức tâm hồn tôi ...


Mùa xuân về


Nắng đã ấm vàng con phố dài
em có nghe gì không?
lá đang reo trong gió
em có nghe gì không?
hiu hiu trời nhẹ tênh
áo ai hồng cuối phố?
Lòng rộn rã một điều khó tả
bài hát quen ngân vang từ tiếng huýt sáo lạ
gương mặt yêu thương dịu dàng
vời xa
chuông nhà thờ lộng hàng cây nhạc ngựa
ngày đầu năm chật chội câu chúc tụng
Em có nghe gì không?
Ta cúi xuống những cụm hoa vạn thọ
thương người sông dài chưa kịp về
chiều nay bên kia triền núi nâu
hoa rừng cũng ngát hương mà ai có biết
ta cúi xuống nhận từng mùi quen
giữa khói bụi phố phường.


Ký ức



Khi ta đến
Gương mặt người ánh lên niềm vui khiến ta bàng hoàng
Nét buồn lặng lẽ bỗng đi đâu mất
Ta nhận ra điều ấy thật chậm muộn
Như nhận ra chính mình.

Người đàn bà trong ta từ lâu đã thôi không hỏi mình là ai
Đã bước đi thật vui
Vì không bận lòng quanh quẩn
Không còn mơ hồ không còn tiếc nuối
Những gì chẳng phải của mình.

Người đường đột , thật thà , mệt mỏi
Như nhát dao cứa vào tim ta
Trên đời này liệu còn ai như thế
Mai sau liệu còn ai như thế.

Đem đến niềm vui một ngày đã khó
Giữ được niềm vui một đời , ta làm không nổi
Niềm vui không trong tay ta
Cuộc đời không trong tay ta.

Ta nghe giọng người thật buồn
Nghe tiếng bước chân người đi
Không trở lại.