Chiều rung chuông...
Chiều rung chuông
Có con chim nhỏ bị thương cuối trời
Tôi nhớn nhác đi tìm người
Bước chân thì ngắn, đường đời thì xa
Hữu Thỉnh
Tìm Người
Thực Đơn
Giá như Thượng Đế
ném lên mặt bàn tôi
một tờ thực đơn
Để tôi biết
sau món ngọt bùi này
là cay đắng khác
Nhưng Thượng Đế toàn năng và biếng nhác
- người đầu bếp tuyệt vời lỗi lạc
không hề cho tôi xem tờ thực đơn
Miếng vui tôi gắp lẫn miếng buồn
Hết tiệc ngồi
Người đặt tôi vào tiệc đứng
Người xoay tôi chóng mặt những mâm đời...
Ngày mai...
cốc rượu nào Người sẽ tận tay mời
Tôi có còn đủ sức tiếp nhận ?
Món cuối cùng trên bàn ăn số phận
tên là gì trong tờ thực đơn ?
Đông Trình
Không Nguôi
Yêu người cũng chẳng được
Quên người cũng chẳng yên
Chiều một mình ra phố
Khuya một mình trở về
Buồn như con phố rét
Buồn như trời sang đông
Ðynh Trầm Ca
Thơ Tường Vân
Đừng nghĩ nữa...
Gió chẳng xanh bằng lá
Người đi trống một khoảng không
Ta rồi cũng phải thua không khí...
Nhớ thì về
Thương thì tìm
Tơ tình đôi ba sợi
Sợi vắn sợi dài
Tơ tình chẳng dai hơn tơ nhện
Nào buộc được ai...
Hôm qua
thăm thẳm thăm thẳm
ngày nấp sau ngày
bỗng rời xa
hai đốt ngó sen
thăm thẳm…
mơ nấp vào mai
mãi chưa thành cũ...
thăm thẳm
thăm thẳm
ngày lẫn ngồi gỡ
ngày biệt trong ngày…
Biết - Không Biết
Biết ở nhà, Không Biết đi chơi
Không Biết ngủ, Biết nằm nghĩ ngợi linh tinh đủ thứ
Không Biết hát toáng những bài ca cả nhạc và lời đều không biết
Biết bị đau mắt
Không Biết vẽ tranh màu mè be bét
Biết bị đau tai
Không Biết làm thơ tán gái...
Người ta cho Không Biết nhiều tình và tiền
Không Biết bị gọi nhầm tên
Không Biết tưởng mình là Biết...
Biết là cái kén
Không Biết là sợi tơ
Không Biết là cái kén
Biết là sợi tơ...
Dải băng vàng
Và cây sồi đã úa vàng
Thị trấn buồn như một ngày không mây trắng
Tôi, người trở về chẳng bao giờ dám mong có một ai chờ đợi
Bên đường hạnh phúc chở nhau đi
Tôi như cây sau mưa trụi trần sũng ướt
Lớp bụi đã bay đi, chỉ còn màu da xanh tái bơ vơ giữa quảng trường
Chợt bắt gặp một tia hi vọng ngời ngời như mới nở
Chẳng có nghĩa gì nữa đâu, cả dòng xe đang trôi nghìn nghịt trôi về
Chẳng còn ý nghĩa gì !
Chẳng còn muốn đi, muốn về, muốn ở
Chẳng cần bờ nọ bờ kia
Tôi sẽ cúi đầu hóa thành dây ruy băng nhỏ vắt ngang cây sồi héo khô
Làm chút niềm tin cuối cùng cho người lầm lỗi.
Trần Lê Sơn Ý
Có Những Lúc
Có những lúc Bùi Sim Sim
buồn đến bồn chồn
lang thang không nơi an ủi
Có những lúc
tưởng như không đứng nổi
giữa chơi vơi sóng gió cuộc đời
lòng tê tái đơn côi
mình với bóng - ánh đèn hờ hững
Có những lúc
khát đến cháy bỏng
một niềm tin, một chút sẻ chia
một khoảng trời bình yên sau cơn mưa
anh bất chợt như thiên thần... thoáng hiện
Có những lúc
với bao điều... im lặng
Em một mình
anh đi đâu, nơi đâu ! ?
Những câu hỏi không thể trả lời
Ở một chốn
không lãnh thổ
không biên giới
không định tuyến
làm sao
bắc 1 nhịp cầu?
Thể hiện ra sao
nhưng niềm thật
của nhìn nhận,
nhưng không mặc nhận?
Cớ nào,
đời sống chỉ toàn là dấu "?"
khi tâm hồn
chỉ mỗi dấu "!"
Ngôn từ nào
nơi chốn ấy
của riêng mình?
Bao nhiêu-
giá phải trả
cho trọn vẹn
của đêm ?
Đã nghe hết
nốt nhạc đời
của tri giao?
Khoảng trống nào
giữa nhịp thở
và thơ?
Bao giờ biết
bây giờ
là quá khứ?
Làm sao nhớ những điều phải quên
để quên những điều phải nhớ?
Tiết tấu nào của thinh lặng
Bát độ nào của thời gian?
Có gì giữa cảm nhận?
Bao xa,
khoảng cách giữa lý và tình?
Mai Ninh
Làm gì có biển
Giá mà ta được làm cây
Để khóc như lá rơi gầy giọt xanh
Rơi thanh thản, rơi yên lành
Chỉ đất thấu hiểu ngọn ngành nỗi đau
Giá mà ta được làm mây
Để cười một trận thơ ngây giữa trời
Ào ào hào sảng tan trôi
Cười mà như khóc ai người biết cho
Giá mà ta được làm sông
Biết ra tới biển là không còn mình
Bất cần - ngàn sóng coi khinh
Mặn mòi đã thấu, tan mình sá chi
Làm gì có biển mà đi
Sông đành chua xót, thầm thì cùng sông.
Lâm Thị Mỹ Dạ.
Thơ Phạm Thị Ngọc Liên
Ngoảnh mặt lại đã hết lịch
Một năm muời hai tháng ồn ào và câm lặng
Mười hai tháng có nhau không nhau
Bao nhiêu lần ngủ, bao nhiêu lần thức
Bao nhiêu lần khóc bao nhiêu lần cười
Những xuân hạ thu đông
hết mưa lại nắng
Em cũng quay tròn mê mải theo anh
mỗi ngày mỗi giờ
đan tay võng niềm vui của tuổi
hát ru thì thầm lời ru êm
hỡi tình yêu ngủ ngon đừng thức
Hãy ngủ trong tiếng thở thời gian
điều mơ mộng của thời thơ dại
Thời học trò
Thời sinh viên
Thời của những đắng cay ngọt lịm
Ký ức như một ngôi nhà
quá nhiều cửa sổ
Ta đi hoài không thấy vách ngăn
Ngoảnh mặt lại đã hết lịch
Muời hai tháng hành trình chưa xong
Muời hai tháng tìm nhau
Mười hai tháng mất
Ngoảnh mặt lại
không biết có còn gì
trong tim... Tỉnh Thức
Đáng sợ nhất là những lúc anh ca tụng em
Bằng những ngôn từ viết trong sách vở
Bằng ánh mắt vỗ về
Anh nắm lấy sự tin cậy của em
Và sự nhẹ dạ của đàn bà
Sau những lời tỏ tình ngọt dịu
Giá như đừng có phút em ngồi một mình
nhìn đôi mắt trong gương
U uẩn quầng thâm
chất chứa bao điêu tội lỗi
Giá như em biết lặng lẽ rời đi
Lặng lẽ về nơi chốn của mình
Sách vở ban đêm cũng cần đi ngủ
Những lời tỏ tình bay đi
Đáng sợ nhất là lúc ngồi một mình
Ôn lại những ngôn từ đã nghe
Nhìn thấy những phơi bày trước mặt
Dằn vặt chính mình
Đáng sợ nhất là thời gian không ngưng
Ký ức thì tồn tại
Biết trách hờn điều gì khi mình tỉnh thức
Thấy rõ mình đang rơi.
"Sau Bão"
Lũ kỷ niệm trở thành tàn tật
Ta băng bó đời ta bằng câu nói cuối cùng
Người đi qua vùn vụt
Trí nhớ quăng vào hư không.
Mưa
Những cơn giông nhiều mưa tích tụ
Ước có một lần
Mưa
Ước có một lần
Thành khe thành sông
Thác nguồn
Dòng chảy
Một lần được nhìn mình
Ngấm vào cỏ cây
Ngấm vào ruột đất
Một lần rũ bỏ
Một lần tan
Ước có một lần ngửa cổ hét vang
Những giông bão đời ta
Biến mất …
Phạm Thị Ngọc Liên
Cho em về mùa thu
Cho em về mùa thu
Gom lá vàng cuối ngõ
Bắc chiếc cầu nho nhỏ
Nối hai bờ thương nhau
Em chẳng thể làm đau
Khi chạm vào xác lá
Xin đừng đi vội vã
Nép vào mùa đi anh!
Lá mùa thu không xanh
Mắt em buồn như lá
Phải, mùa đang trả giá
Cho cơn đau sinh thành.
Nếu mà em không anh
Hẳn lá thu rất đắng
Em như loài mây trắng
Nhớ thu nên bạc đầu...
Nếu mà ta có nhau
Hẳn mùa thu đầm ấm
Lối đi thì nhiều lắm
Xin đừng dẫm lên mùa!
Em nằm nghe tiếng mưa
Đổ ào ào xác lá
Làm sao cho khỏi ngã
Để gặp nhau một bờ?
Bình Nguyên Trang
Có một miền lửa nhỏ trong mắt em
Anh muốn nói với em một điều rất dữ dội
Sau rất nhiều lầm lỗi đã đi qua
Đây không phải chuyện bông hoa bị bỏ quên trong quyển vở
Chuyện những dòng sông mùa mưa rủ nhau đi tìm cửa bể
Hay chuyện một mái tóc thề ngan ngát hương chanh
Đây là chuyện đã bỏ đi thuở anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
"Em như hoa quế giữa rừng
Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay"
Chuyện cô gái làng Đông
Thương mẹ thương cha đi lấy chồng làng Hạ
Làng dưới làng trên cách một dòng sông
Muốn về bên mẹ mà không có đò
Bây giờ!
Dẫu anh đi muôn nơi
Trên những vùng đất khác nhau của một vòm trời
Nơi cây phong non mùa thu trùm khăn đỏ
Mùa đông hoa tuyết trắng trời
Anh vẫn thấy lòng mình bỡ ngỡ khi em nói
"Tình yêu như thể chắp thừng
Trăm chắp nghìn nối xin đừng quên nhau"
Chẳng thể quên đâu
Nhưng tất cả bây giờ đã muộn
Cây phong non gió đàn trụi lá
Mặt đất tuyết đã bồng bềnh
Những câu hát xưa lâu ngày bỏ bẵng
Mặc dòng sông mùa nắng mùa mưa
Anh lặng lẽ nhìn lên đôi bàn tay
Xem duyên số đời mình trong những ngày còn lại
May rủi giao nhau chằng chịt đường vân
Chẳng có đường nào là đường anh gặp em
Chỉ thẳng suốt một đường cô độc
Tháng chín đi qua!
Ngấp nghé mùa thu trong mắt lá
Nghe lòng mình trở lại bình yên
Anh nhìn vào đôi mắt em
Thấy bừng sáng một miền lửa nhỏ
Ở xa, rất xa nơi tận cùng trí nhớ
Thuở anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
Để đến tận bây giờ những điều đơn giản thế
Hết nửa cuộc đời anh mới hiểu ra
Như Ý
Triệu bông hồng
Xưa một chàng họa sĩ
Có tranh và có nhà
Bỗng đem lòng yêu quý
Một nàng rất mê hoa
Và chiều lòng người đẹp
Để lấy tiền mua hoa
Chàng đã đem bán hết
Cả tranh và cả nhà
Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy
Sáng hôm sau thức dậy
Nàng nhìn ra lặng người
Tưởng đang mơ vì thấy
Cả một rừng hoa tươi
Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ
Ai đây chắc rất giàu
Thì thấy chàng họa sĩ
Đang tội nghiệp, cúi đầu
Họ gặp nhau chỉ vậy
Rồi đêm nàng đi xa
Nhưng đời nàng từ đấy
Có bài hát về hoa
Có chàng họa sĩ nọ
Vẫn vợ không , tiền không
Nhưng đời chàng từng có
Cả một triệu bông hồng
Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy.
A. Voznhexenxki
Chùm thơ Cao Thị Tố Trâm
Những giấc mơ
Đôi lúc em thức dậy sớm mai
Bàng hoàng một giấc mơ lạ lẫm,
Em trong suốt giữa suối nguồn xanh thẳm
Không dấu vết muộn phiền
Những bông quì vàng rực rỡ bình yên
Tay người níu tay người tin cậy
Này toan tính bộn bề nghi ngại
Đã hoá thành hư vô…
Đôi lúc em thèm ra phố giữa khuya
Đánh thức những hàng cây
Thắp sáng những ngọn đèn
Gõ cửa một ngôi nhà quen lắm…
Đôi lúc những tiếng reo tin nhắn
Ru đêm phất phơ buồn
Người chỉ gặp người qua những mẩu tin suông
Đôi lúc em thèm khóc trong veo như một đứa trẻ
Khóc xong thì hết buồn phiền
Khóc mà lòng không nặng trĩu
Mà thậm chí không cần lí do…
Đôi lúc em ước có một làn gió thổi qua
Những căn phòng máy tính
Những tâm hồn đóng kín
Không đọc nổi một ai
Không ai đọc nổi mình
Đôi lúc
Em muốn cuốn thốc vẻ kiểu cách của anh
Thèm nghe một lời cay độc
Và em
Đừng giấu mình sau những ngôn từ chắt lọc
Đắn đo
Đôi lúc phải băng qua những giấc mơ
không - là - mình - thường - ngày như thế
Em mới được là em!…
Lời ru đêm
Đến một lúc
Những lời yêu thương (dẫu thật lòng)
cũng không ngăn nổi mình chút buồn cười giễu cợt
Trái tim non dại quá
Dỗ dành nào cũng mềm ngoan
Em giễu cợt nhìn em
Run rẩy trước yêu thương
Mà chẳng cần biết rằng anh
Những giấc mơ đóng đinh
Mọi hạnh phúc đã nằm trong kế hoạch
(chạy trốn chính mình cũng nằm trong kế hoạch)
Ước muốn này ngăn cấm ước muốn kia!
Em giễu cợt nhìn em lừa dối giấc mơ
Không muốn hiểu những điều anh nghĩ
(Dù anh vốn lười đến nỗi
không thèm che đậy)
Em giễu cợt nhìn em
Không thể nào dừng lại
Không thể ngước nhìn lên những vòm cây
Nhiều khi đổ lỗi rằng số phận
đã dành cho mỗi người một vòng quay
Đừng tìm cách thoát ra khỏi nữa
Âm thầm chờ đêm
Lời vỗ về gõ cửa...
Buổi sáng
Buổi sáng,
Em đi về phía cánh đồng se sắt bình minh
Chiếc áo len không đủ ấm
Những luống cải rực vàng không đủ ấm
Em không đợi được chở che
Cái lạnh sâu trong lồng ngực
Những ý nghĩ chưa bao giờ có thực
Em không đợi được thứ tha
Dẫu trời đất vốn rộng lòng
đơn giản
Em không đợi được vỗ về, an ủi
- bởi chẳng ai có thể thay em gánh vác muộn phiền
Buổi sáng,
Em đi về hoang hoải gió triền đê
Tìm một chỗ ngồi yên
Không ai phán xét
Không phải gặp ai
Không điều gì chờ đợi
Bàn chân tưởng như bao giờ hết vội
Duỗi vào gió xanh
Buổi sáng,
Em đi về phía cánh đồng -
Một hạnh - phúc - không- anh …
Mỗi Khi Chiều Kéo Ánh Sáng Vào Đêm
Lâu lắm rồi điện thoại không reo
dìu dặt
anh ngồi nhìn những buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm
thành những vì sao
buồn lấp lánh
Này cô quạnh
nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống
bài ca
này xót xa
nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng
cứ để mình anh bơi với dòng sông
với lời thì thầm
quên mất
Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu
Lâu lắm rồi điện thoại không reo và anh nhớ
những hồi chuông làm anh ngạt thở
mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm
Lê Vĩnh Tài
Gọi Những Con Đường
Gọi những con đường may áo sang thu
Cỏ xanh sương mù
Còn một cuộc đời trong mỗi câu thơ
Gọi những con đường chảy rất vu vơ
Dòng ngược dòng xuôi lòng như bão lũ
Khô héo mặt người
Còn một dấu chân buồn nỗi yêu đời
Gọi những con đường tôi không đến tôi
Tôi đi mãi và tôi xa mãi
Ở sau lưng tôi giọt chiều đọng lại
Bóng tôi vỡ oà trên lá ngàn xưa
Gọi những con đường chợt nắng chợt mưa
Gọi những con đường không nắng không mưa
Cứ nhè nhẹ ru ta về phố cũ
Cứ nhè nhẹ ru đời, ru cây, ru buồn vui giấc ngủ
Ru cho xanh cỏ ven mình
Gọi những con đường treo trái nhục - vinh
Ai đã tới trồng cây
Ai đang về lượm hạt
Cứ lẫn lộn trò chơi
Cứ chập chờn sự thật
Méo mó gương mặt cười
Vằng vặc nỗi đớn đau
Gọi những con đường ta khắc khoải
Tìm nhau ...
Bình Nguyên Trang
Cho thành phố những ngày mưa
Rất có thể ta sẽ gục đầu vào tay ai đó
Trong một chiều mưa rơi
Thành phố sũng đầy nước mắt
Và ta sẽ tan ra...
Thành phố một chiều không có tình yêu
Cơn mưa trút vào căn phòng nhỏ
Căn phòng không hình thù
Ta lang thang
Tìm một bàn tay nào để nắm.
Rất có thể ta sẽ gục đầu vào tay ai đó
Bất chợt gặp trên đường
Có thể bàn tay không giữ được tình yêu
Tình yêu trôi đi
Như mưa trôi đi
Nhưng cái còn lại trong trái tim là chút hơi ấm
còn đọng lại qua ngày
Sau những cơn mưa.
Bồ Thiên Đăng
Bài Thơ Ngắn
Anh làm một bài thơ ngắn
Riêng cho em
Để xóa một câu chuyện tầm thường:
Những đời người đã cũ!
Vì tất cả những gì nguyên lành
Đều xây trên một chút gì đổ vỡ
Nên anh chỉ bảo em
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được
Và những câu hỏi
Tất cả tại ai
Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!...
Nên anh chỉ làm bài thơ rất ngắn
Bài thơ rất nhỏ
Của đôi mắt khẩn cầu:
Em đừng rút bàn tay em
Ra khỏi bàn tay anh
Như người ta rót hết nước chè
Để lại chiếc ấm không trong một lần ấm rỏ!
Dù quanh chúng mình chỉ là những hàng rào đố kỵ
Giữa một đêm không trăng
Giữa một lòng chiều không đáy
Em đừng khóc làm gì
Cho nước mắt vu vơ
Dù đôi tay buông xuống
Chúng mình vẫn tin tưởng
Chúng mình vẫn say sưa
Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau
Để mở một chân trời rất rộng...
-Nguyên Sa -
Thơ tình ngày biển động
Chưa bao giờ anh ước đâu em
Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa…
Trời ơi ! Buổi sớm quá chừng thơm
Anh gặp lại hương sen, năm anh mười tám tuổi
Một ánh vui táo tợn của mùa hè
Khi những vệt ong hôn vào nhụy hoa cháy bừng như vệt lửa
Những trận lốc, những cơn mưa trước hồn anh bỏ ngỏ…
Và ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa
Có thể nào anh ước đâu em ?...
*
Rất nhiều chuyện qua rồi, rất nhiều chuyện giống như quên
Sau tuổi hai mươi, ngỡ không cần đến nữa :
Chút xôn xao trong hàng cây nắng nhỏ
Giọt nước tròn rung rinh trên lá sen
Cả gợn sóng mơ hồ trong ánh mắt riêng em
Màu trời xám mênh mông ngày biển động
Cánh bướm mai hồng, cơn mưa chiều tím
Một cửa sổ lặng thầm chi chút đếm sao rơi…
Hạnh phúc ta cần, thực cũng giản đơn thôi
Như chỉ ở trước ta thêm một tầm tay với
Ngỡ rảo bước là sớm chiều đã tới
Suốt một đời, sao vẫn giục mình đi ?
Em có thể là gì sau trang sách Pauxtopxki ?
Là một ánh bình minh xanh mờ không thể tắt ?
Hay hương mát rừng thông cao ẩm ướt ?
Một bóng cây khắc khoải cả mùa hè ?
Anh không biết dãy phố ta đi hôm ấy gọi là gì ?
Không biết lá cây trên đầu sao buổi chiều phát sáng ?
Giọt nước mắt long lanh giữa tình yêu, tình bạn
Những kỷ niệm nơi này xáo trộn với nơi kia.
Anh và em (chỉ thế thôi). Và không có Pauxtopxki
“Ta đã lớn. Mà Pauxtopxki đã chết !”
Chỉ còn lại cuối cùng những cảm thông da diết
Của tất cả những gì vừa có lại vừa không…
*
Tất cả là vậy thôi ! Em – Màu trong suốt của trời xanh trên phố thợ
Chỗ mặn nhất của đầu bọt sóng tự khơi xa
Lại cũng là vết thương của anh, tuổi thơ của anh, nơi ẩn kín của hồn anh
bão tố.
Lá cỏ bồng gió ru trên bãi cát khô cằn.
Đốm lửa nhỏ bất ngờ trong một đêm ngủ rừng, hai bàn tay lạnh cóng
Hay màu ngói đỏ đầu tiên, sau cả cuộc chiến tranh dài ?
Em thao thức trong anh lòng yêu lớn – Con Người !
Yêu những thứ bị tàn phá đi, bây giờ cần dựng lại
Yêu một cái cây, tự lúc phải gây mầm cho đến khi ra trái
Yêu cái đẹp của cuộc đời, để buộc nó sản sinh thêm…
Chưa bao giờ anh ước đâu em
Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa!
Nghĩ lại về Pauxtopxki
Ðồi trung du phơ phất bóng thông già
Trường sơ tán. Hồn trong chiều lặng gió
Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ
Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu...
"Lẵng quả thông" trong suối nhạc nhiệm màu
Hay "Chuyến xe đêm" thầm thì mê đắm
Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm
Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa.
- "Có thể ngày mai ta cũng đi qua
Một cánh cửa nao lòng trong truyện "Tuyết"?
Có tiếng chuông rung và con mèo "Ackhip"
Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong..."
Xa xôi sao... Thời thơ ấu sau lưng!
2.
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu,
Cuộc đời không phải thế!
Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể
Bể mặn mòi, sôi sục biết bao nhiêu
Khi em đến bên anh, trước biển cả dâng triều.
Ta thu hết xa khơi vào trong lồng ngực trẻ
Dám thử mọi lo toan để vạch dấu chân trời
Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến
Dấu đen rầm khi đáy bóng đêm trôi...
Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng.
Nốt cao quá trong đời xao động quá!
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào, kỳ lạ, lớn lao hơn.
Anh đã đi qua bão lốc từng cơn
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Anh qua cả màu không gian ngây ngất
Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao...
Em đã đến rồi đi, như một giấc chiêm bao!
3.
Bây giờ, anh biết nói gì hơn?
Có thể, ngày mai thôi ... Có thể ...
"Hoa tóc tiên ơi! Sớm mai và tuổi trẻ"
Lật trang nhật ký nào cũng chỉ xát lòng thêm...
Pauxtopxki là dĩ vãng trong em
Thành dĩ vãng hai ta. Bây giờ anh ngoảnh lại
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu
Anh hiểu rằng không phải...
Như tuổi thơ, vừa đó đã xa vời!
Ðưa em đi... Tất cả thế xong rồi
Ta đã lớn. Và Pauxtopxki đã chết!
... Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện "Tuyết!"
Dẫu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em!
Bằng Việt
Viết cho anh những ngày xa
1.
Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em đã khác hôm nay …
Nhớ sáng nào trên biển
Chuồn chuồn bay
những cánh ướt vẫn thơm mùi sương sớm …
Bàn chân trần đi trên cát ấm
Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay?
Những bình yên đến chạm vào vai
Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ …
Em nằm yên trong tay anh, trong hơi thở …
Trong nắng trời,
Gió biển,
Cát bờ xa,
những con ong rừng lấy mật về qua
ngọt như môi anh hôn em mỗi sáng …
Dòng suối nóng chảy trong lòng đất nóng
âm ỉ hoài một nỗi niềm yêu
Khi ta đón nhau biêng biếc những chiều
Và lặng thầm chia tay nhau mỗi tối …
Em cứ nói chuyện không đầu không cuối
cứ huyên thuyên về cuộc sống con người
cứ mơ hoang ánh sáng bầu trời
Không biết là ánh đèn đường đã tắt …
Anh của em,
những ngày không gặp mặt
có buồn không?
Khuôn mặt có hao gầy?
Bàn tay em đã lại nhớ bàn tay
Môi em nhớ những cái hôn rất vội
Em lầm lụi đi trên con đường tối
Ngõ vắng xa
Hoa mướp đã thôi vàng
lối cỏ xanh hôm chúng mình sang
đã xơ xác nhớ một người đi vắng…
Không có anh,
Sao quá chừng phẳng lặng?
Quá chừng mưa trên những tán lá bàng
Quá chừng rơi những thảm hoa vàng
Quá chừng hát những bài lâu không hát …
Giá anh xa đúng một vòng quả đất
Thì bây giờ em sẽ đến ôm anh
Sẽ gục lên đôi vai ấm hiền lành
sẽ hôn siết bàn tay yêu dấu
…………
2.
Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em đã khác hôm nay
Nhớ lần đầu ta nắm bàn tay
Đã không muốn buông rời ra nữa…
Những ngôi nhà nhẹ nhàng khép cửa
Để ta hôn nhau những cái hôn đầu
Để ta hôn nhau những cái hôn sâu
Và trái đất quay một vòng choáng váng …
Anh của em,
thời gian và năm tháng
đã nhắc em phải biết mong chờ
nhưng em sợ em không tính bằng giờ
mà em níu lấy từng giây phút
Đời rộng quá, bàn tay em nhỏ hẹp
biết làm sao che chắn được cho nhau?
Anh đang làm gì?
Anh đang ở đâu?
Anh có biết là em đang nhớ?
Giá cuộc sống chỉ là cánh cửa
Em và anh sẽ khóa trái bên ngoài
mặc mưa gió và những cánh chuồn bay
mặc núi xô hay ầm ầm biển động
Em đã sống một đời ước vọng
những khát khao trời rộng sông dài
những ngông cuồng về một ngày mai
những to tát lớn lao dự định
Nhưng bây giờ em chẳng cần định mệnh
những rủi may
những cơ hội ngàn vàng.
Chỉ cần anh dừng bước lang thang
Về với em
Căn nhà em ngỏ cửa
Bàn tay này vì anh mà nhóm lửa
Hơ ấm anh những buổi đi về
Ngày ngắn vô cùng hay dài rộng lê thê
Em cũng sẽ không màng đến nữa …
Hãy để em yêu anh
Không do dự
Và hãy yêu em như giây phút cuối cùng
Như ngày mai sẽ xa nhau vĩnh viễn, lối đi chung
của hai đứa đã có người chắn mất…
Như đã đến giờ tận thế trên trái đất
Như dòng sông sẽ cạn muôn đời
Hãy siết em vào lòng
Hãy hôn mãi không thôi
Hãy yêu em không một lần ngưng nghỉ …
……………
3.
Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em sẽ khác hôm nay
Như ánh chiều rồi cũng phải nhạt phai
Như chiếc lá một ngày tàn úa
Đừng hỏi em
đừng hỏi em thêm nữa
Là vì sao em nói những câu này
Hãy lặng lẽ cầm lấy bàn tay
Ủ ấm em vì em đang rét lạnh
Anh của em,
Dáng đi khổ hạnh
Bàn tay gầy mười ngón khô khan
Đến hôm nay em vẫn thấy ngỡ ngàng
Sao chúng mình yêu nhau nhanh đến thế?
Như sóng cuốn
Như gió xô
Như thể …
Là chúng mình ngàn kiếp đợi chờ nhau …
Hãy yêu em ngày hôm nay thôi nhé
Đừng bao giờ nhớ đến hôm qua
Cũng đừng nên nghĩ đến ngày xa
Vì cuộc sống ngày mai sao biết được?
Hãy yêu nhau như là hai giọt nước
Lăn vào nhau những khát vọng nồng nàn
Hãy yêu nhau như hai chiếc lá vàng
Lìa cành vẫn còn ôm ấp mãi …
……
4.
Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em đã khác hôm nay ...
Đào Phong Lan
Hành trình
Em không biết cuộc đời em như thế nào nữa Lê Thị Thu Thuỷ
Nhưng anh hãy cứ đến gõ cửa cuộc đời em.
Có điều đừng vào lúc mặt trời hoá thân thành mặt trăng hay mặt trăng hoá thân thành mặt trời.
Trái tim của em dễ rung động lắm.
Cũng đừng vào lúc ánh ngày còn chói chang hay ánh đêm đã trở nên rùng rợn.
Thế giới rảnh rỗi có là bao.
Cũng đừng vào lúc em đang mải mê với những niềm vui nỗi buồn hay chúi đầu vào sách vở.
Em sẽ rót nước mời anh như người khách lạ.
Cũng đừng vào lúc em vừa viết xong một bài thơ, em chỉ có nụ cười của người chết dở.
Thế cuộc đời em là gì? Em cũng không biết nữa .
Có lẽ chỉ một hơi thở, một hơi thở ...
Nhưng anh hãy cứ đến gõ cửa cuộc đời em.
Mùa lá rụng
Những đàn sếu bay qua sương mù và khói toả
Trên Matxcơva lại đã thu rồi
Bao con đường như lửa chói ngời
Vòm lá trải ánh sẫm vàng rực rỡ.
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc những ai đang đầy đủ lứa đôi
Nhắc những ai đang cô độc trên đời:
Tránh đừng động vào cây - mùa lá rụng!
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Đập thầm lặng giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo miên man trong mưa gió
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Ai thân thiết cùng tôi, ai làm tôi vui sướng?
Tránh đừng động vào cây - mùa lá rụng
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi...
Nếu không có gì cần nữa cho tôi
Thì có lẽ chẳng còn gì để mất.
Anh đã từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao bây giờ là người bạn cũng không?...
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngậm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn
Anh - người không vui, người bất hạnh
Anh - người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng, hay chỉ đáng nực cười
Thôi hãy biết kiên tâm, tất cả đều phải đợi
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối sầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy những hạt cườm sáng lóa
Anh hãy cứ vui lên con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc yên bình trong ấm áp cơn mưa.
Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt
Tôi không thể nói cùng anh đến hết
Vì bây giờ còn phải nói gì thêm?
Cái ngõ nhỏ con con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển treo dọc đường càng thấy trống
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"...