Thôi đừng buồn nữa anh
ngày đã ban mai.
Đây ly nước trong
em mang đến mời anh
giọt sóng sánh tràn qua mặt gỗ.
Đây thếp giấy tinh nguyên
em đặt bên bàn
như nỗi đợi từng ô cửa mở.
Đây tay em
trong tay anh lặng lẽ
lời yêu thương, quấn quít chẳng rời xa.
Anh nhìn xem
chú chim nhỏ lại về
thanh thản đứng giữa cành mai tứ quý.
Một vệt nắng ửng vàng bên lối cỏ
thôi đừng buồn
anh nhé
đã ban mai.
BAN MAI
MỞ
Hãy mở cho em những cánh cửa
Từng gian im lặng của hai ta
Căn nhà nhỏ sao mênh mông qúa
Bóng tối mang trái tim đi xa.
Có một chỗ nào cho em nghỉ
Vuốt duỗi thời gian của đợi mong
Có một chỗ nào em ngồi xuống
Chải lại đường ngôi như nhánh sông
Từng gian từng gian im lìm đóng
Tuổi xanh em đổi thẫm màu rêu
Những cánh cửa mòn theo năm tháng
Chìa khoá han dần theo tình yêu
Tình hai ta như nhà cửa khép
Như tranh tĩnh vật treo trên tường
Ngàn năm tranh không lên tiếng nói
Mở hộ em từng cánh cửa buồn
Khi anh về gõ lên cánh cửa
Tường chắc đã nghiêng mái nát rồi
Em vẫn chờ anh sau cánh cửa
Dọn sẵn cho anh một chỗ ngồi ...
TIẾNG HÓT
Em muốn được như con chim kia
trong bụi mận gai
ngửa cổ hót vào cái chết
Thoả nguyện đến vô cùng
tình yêu thăng hoa
bất diệt
con chim nhỏ sôi nổi vĩnh biệt
bằng tiếng hót máu
để lại trái tim nụ hôn
những tiếng gọi của người yêu dấu
lồng ngực phập phồng
điệu nhảy cơn đau
Những khoảnh khắc thanh xuân
duỗi tay hào phóng
em tặng anh bằng một nụ cười
mong anh bình yên bình yên
cuộc đời hồng
còn lại
Em mang mũi gai trong tim
hót lời yêu nồng nàn
cái chết không làm tuyệt vọng
Thơm ngát giây phút sau cùng
hơi thở tan vào mộng
hành trình vẫn có tình anh...
BÓNG TỐI TRÁI TIM
không vướng gió
đáng lẽ em như con cá vượt sóng lao ra trùng khơi
đáng lẽ em thênh thang như mặt trời mặt trăng
ngời ngời huyền hoặc
đáng lẽ em phải là em
không là vực hút nỗi buồn
Giá mà em có thể sống vì chính em
lồng lộng chói chang ước muốn
giá mà thiên nhiên kia
biết thốt tiếng vỗ về
Giá mà bên cạnh em có một người
biết đưa tay an ủi
dẫu rằng chỉ thoáng chốc khi em nhói đau
dẩu rằng chỉ một ánh nhìn hỏi han không lời
dẫu rằng không phải là tất cả
Nước mắt như một giòng sông
như cơn mưa lũ
đôi khi trong vắt
đôi khi đục ngầu
đôi khi không biết từ đâu
cứ tìm em đổ tới
anh ơi
người mà em tin cậy
người mà em ước ao
đôi khi em phải mượn các mẫu nhân vật từ phim từ truyện
đôi khi chỉ là một khuôn mặt nhìn nghiêng tình cờ
đôi khi chính là những phần của các người chung quanh
ai sẽ giúp em lấp đi cơn lũ của giòng sông nước mắt…???
Bây giờ một mình
tươi như hoa
một mình
dòn dã tiếng cười xoay tròn
một mình
nhọc nhằn
một mình
nỗi tủi thân sắc cạnh
Ôi con dao thời gian
lẽ nào em phải như thế mãi?
lẽ nào thiên nhiên không một lần nhìn lại?
chiếc lồng cuộc đời giam giữ cánh chim?
lẽ nào đại dương mênh mông kia cứ lặng thầm cuốn đi
rong rêu cát bụi?
Lẽ nào anh chẳng đến bên em
xóa hết nỗi buồn…???
Tìm Mình
Đứng trước gương ta bất chợt rùng mình
Ta là thế hay còn là gì nữa
Là con chim bay hay là ngọn cỏ
Là pha lê hay cát bụi dưới chân người ?
Ta tìm ta chật vật cả một đời
Không đếm hết những dấu chân trên mặt đất
Có những lúc tưởng mặt trời đã tắt
Lại bất ngờ tia nắng lóe trên tay
Lúc bâng khuâng ngắm ngọn cỏ ban mai
Ta thấy mình chợt xanh non quá
Khi nhìn chiếc lá vàng bay trong gió
Ta nghe thời gian báo sức lực kiệt cùng
Suốt cuộc đời ta như một dòng sông
Lúc vượt thác ngầm lúc vào gầm tan biến
Từ ngọn nguồn ta lao ra biển
Tìm thấy mình ở dưới đáy câu thơ
Anh đã nhìn thấy em
Em có những ban mai chưa tắt dấu trong hồn như lửa
Em có nỗi buồn như tro
Hoang lạnh cả một thời thiếu nữ
Em có những ngọt ngào chưa tan
Thấm dịu cả tháng ngày lam lũ
Và em biết
Chỉ có một người
Nhìn thấy em
Cho đến khi
Những tháng ngày xanh tươi dần vắt cạn
Đôi mắt quầng thâm, bóng tối đậm dần
Nhưng em biết trong cái nhìn nhân hậu
Anh vẫn thấy em tươi mới thuở ban đầu
Nhìn thấy em
Đã nhìn thấy em
Tròn đầy như trăng
Xanh mềm như cỏ
Dịu hiền như sông
Hồn nhiên như gió
Như thác quyết liệt
Như núi nghĩ suy
Như đất thầm thì
Bao điều anh thấy...
Cho đến khi
Trên má em
Nếp nhăn dần lộ rõ
Trên tóc em
Sợi bạc dần choán chỗ
Giọng nói em chỉ còn những âm buồn
Và tiếng hát tắt chìm than đá
Nhưng em biết
Chỉ có anh duy nhất
Nhìn thấy em
Sức sống vẫn nguyên đầy
Nửa chìm khuất mặt trăng
Những xúc cảm sau màn sương phủ kín
Anh nhận ra em với tất cả sắc màu
Anh có trên đời
Anh ở nơi đâu?
Anh đã nhìn thấy em
Nhưng anh không có thật
Mong được sẻ chia
Nên em ao ước thôi mà
Và mãi mãi
Chỉ có em đối mặt
Với chính mình -
Đơn độc quãng đường xa...
Trời ngoài kia đang rực nắng vàng
Tôi đứng dậy lau khô nước mắt
Trời ngoài kia đang rực nắng vàng
Chẳng đáng buồn đâu
Những mảnh vỡ của tình yêu ảo ảnh
chỉ có thể cứa vào tim những thương tích
hoang đường
Rồi sẽ lành nguyên thôi trái tim
Rồi sẽ bình yên thôi cuộc sống
Tôi từng u mê chìm trong ảo tưởng
Từng lạc đường đứng giữa ngã ba
Từng ngu ngơ tin lời của gió
Từng non tơ trước ngọn cỏ già
Sau giấc ngủ vùi mê man tôi đã kịp trở về
tìm lại chính mình và nửa hồn đã mất (*)
Đời đích thực, tình yêu đích thực
sẽ cùng tôi đến cuối con đường
Trời ngoài kia đang rực nắng vàng
Dẫm lên những mảnh vỡ của tình yêu ảo ảnh
tôi trở về với đích thực yêu thương
Lời Cây
Lỡ cơn giông đến
Hãy nhìn lên cây khế nhà mình
ở đó vừa nở những bông hoa li ti
Tim tím cất lên câu hát
Về loài cây dư thừa nữ tính
Nếu có muộn phiền
Hãy nhìn lên cây bưởi nhà mình
Lá non như bất chấp nắng mưa
Xanh xao cất lên câu hát
Về cõi trời đất vô thường
Nếu vô cớ nản lòng
Hãy nhìn vào mình
Thanh thản cất lên câu hát
Yên tĩnh
Mặt trời trưa đã quá đỉnh đầu
Vách đá chắn ngang điều muốn nói
Em ru gì cho đá núi
Đá núi trụi trần vết tạc của thời gian
Em ru gì cho dòng sông
Dòng sông chẳng khi nào ngừng lặng
Sóng cuộn lên nỗi khát khao vô bờ
Sóng rất biết nơi mình đi và đến
Em ru gì cho anh
Mặt trời linh thiêng, mặt trời giông tố
Đã mệt mỏi rồi đã bao nỗi âu lo
Trên gương mặt anh hằn lên nỗi khổ
Khiến câu hát cất lên bỗng tắt nửa chừng
Em yêu anh như yêu cuộc đời cực nhọc
Có tuổi thơ em buồn bã dịu dàng
Sáng lung linh vầng ánh sáng thiên thần
Niềm hạnh phúc muôn đời có thật
Xin đừng trách em nhiều
Cũng xin đừng day dứt
Cây lá có rơi nhiều xin đừng hỏi mùa thu
Lặng nghe anh
Yên tĩnh - lời ru
Chào buổi sáng
For Gatgu
Chào buổi sáng!
Chúc em một ngày tốt lành!
Ba trăm sáu mươi lăm ngày vẫn một lời chúc mừng như thế
Ba trăm sáu mươi lăm ngày mình có gặp nhau đâu!
Nhưng buổi sáng vẫn cứ là buổi sáng
Họa mi reo mặt trời ở trên đầu…
Chào buổi sáng!
Chúc một ngày tốt đẹp!
Anh lang thang trên đường có mưa bụi bay…
Mũ nồi đọng đầy mưa như tuyết
Tuyết ở phương kia không tới được phương này! *
Nhưng buổi sáng vẫn huy hoàng buổi sáng
Những bé con ríu rít tới trường
Anh nhận thấy trong đôi mắt trẻ
Bóng hình em và lấp lánh vừng dương!
24-2-2006
Cafe vỉa hè
Từng giọt đen im lặng
Nói gì với bầu trời đầy mây.
Nói gì với cơn mưa đêm qua
Để lại trên đường hàng hàng giọt lệ
Mà sáng nay cây vẫn cứ xanh
Má em vẫn cứ hồng
Cà phê vẫn thơm nồng mùa hạ.
Nói gì với hơi khói tỏa
Mùi thuốc lá bỗng dưng quen
Từ ngón tay người lạ
Mà em nhớ anh vô cùng.
Từng giọt đen im lặng
Nhỏ xuống tên anh dưới đáy cốc
Nơi tình yêu em như những hạt ngọc bé nhỏ
Lấp lánh một vị ngọt u buồn
Bao phủ lấy anh.
Như đang bao phủ em ở đây
Một bầu trời vần vũ
Hàng hàng giọt lệ sẽ rơi trên đường
Và ướt đẫm tim em...
Bôlêrô cho chiều không anh
Ra đường như một thói quen,
Tôi khoác áo màu vàng đi vào quán cafe vàng
Ngồi ở chiếc bàn màu vàng duy nhất
Bên kia dòng xe cộ, cây dầu buổi chiều xoay tròn những quả khô
Anh biết đấy, hoa dầu tháng năm bắt đầu vàng
Góc phố cũ quên lời tình tự
Bụi thời gian đã hoá rêu xanh
Anh biết đấy
Ngày mùa mưa buồn như sợi chỉ
Càng kéo càng đau
Sợi chỉ màu vàng cột ta vào nhau
Tự nguyện
Mùa khô sắp qua rồi
Những ngõ đời ươn ướt
Không phải là nước mắt tôi đâu
Không đề
Mọi thứ đều là thực
Khi em dừng chân bên bờ vực
Sẽ bỗng nhiên xuất hiện một cây cầu
Em điềm tĩnh bước qua
Em có thể dạo chơi trên những mái nhà
Và vỗ cánh bay lên bất cứ khi nào em muốn
Ở trên cao nhìn xuống
Thảo nguyên chỉ là những tấm khăn choàng
Rực rỡ sắc vàng trong một chiều thu muộn
Ai mang màu xanh đến nhuộm
Biển với trời đều mát dịu như nhau
Đại dương kia dù có thẳm sâu
Ném chiếc nhẫn xuống đáy cũng không bao giờ mất
Chỉ cần em đứng trên bờ
Thành tâm nguyện cầu trong nước mắt
Từ trên cao sẽ xuất hiện phép màu
Đại dương mở ra một con đường đủ rộng
Em bước từ bờ Đông
Đi thẳng về hướng mặt trời lặn
Và em biết ở một nơi không xa lắm
Anh đang ngồi
Lặng ngắm một vầng trăng...
Chia
Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng
một niềm vui
một buồn
Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai
Chia cho em một đời say
Một cây si
với
một cây bồ đề
Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô
Chia cho em một đời thơ
Một lênh đênh
một dại khờ
một tôi
KHÔNG ĐỀ
Đôi lúc thèm một nỗi buồn mà không có
Ngày tháng ào cơn mưa rào
Thèm khoảng tĩnh giữa hai bờ mây nước
Thèm giấc chiêm bao vu vơ
Những đám bụi bên hè
Quăng quật
Sáng rồi chiều rồi trưa
Lá đổ vàng mặt đường bóng loáng
Nghìn con mắt hững hờ
Đôi lúc thèm một nỗi buồn mà không có
Đời người tăm tích ngu ngơ...
Ngày Thường
Có những con đường chạy dài không lối rẽ
Có những dòng sông chảy mãi vẫn đầy
Có kẻ đứng cả một đời im lặng
Kẻ quên mình trong những cơn say.
Ta thức dậy tưởng mình là vũ trụ
Ôm cả mặt trăng ôm cả mặt trời
Ðêm mê ngủ thấy mình ra hạt cát
Lăn bên đường uống một giọt sương rơi.
Có những ngày nắng như là bão táp
Giữa ban trưa, thèm một cơn giông
Có những đêm da trời màu ngọc bích
Ngửa bàn tay sao rớt vào lòng.
Thì cứ lại trắng và đen như thế
Sáng khác trưa, trưa lại khác chiều
Cũng có lúc lòng mình như buổi tối
Ðốt đuốc tìm không thấy một lời yêu.
Thì cứ khóc như lần đầu tập khóc
Cười để quên hết mọi lỗi lầm
Những con đường rốt cuộc vào trật tự
Mỗi ngày thường còn lại một lời câm.
Rồi một ngày ta chợt hiểu
Rồi một ngày ta chợt hiểu
Gốc cây vững chãi kia không dành cho ta
Cành lá sum suê kia không dành cho ta
Thế mà ta mải loay hoay tìm chỗ tựa
mải loay hoay tìm bóng mát cho mình
Cây đã cho ta tựa lưng khi mỏi cho ta bóng râm
khi ngột ngạt nắng hè cho ta cảm giác bình yên
sau những lần bon chen tìm kiếm
Dưới tán lá sum suê kia ta có cả đất trời
Và thế là ta ngộ nhận
Cây là của ta lá là của ta bóng râm là của đời ta
Và thế là ta tin
Ta đã có được tình yêu tròn trịa của cây đã
cầm nắm
được hạnh phúc tươi nguyên trong bàn tay
gầy guộc
Mà hạnh phúc đâu dễ gì cầm nắm
Mà tình yêu đâu có dáng hình
Rồi một ngày ta chợt hiểu
Gốc cây vững chãi kia không chỉ dành cho ta
Cành lá sum suê và bóng mát kia đâu chỉ
dành riêng ta
Mà hạnh phúc thì khó tìm
Và khó cầm hơn khói!
GỬI...
Một đổ vỡ đã được dự báo
Một kết thúc đang được hình thành
Thế mà em vẫn ngu ngơ tin là lời ru dỗ
Hồn nhiên quy cho số phận để níu giữ yên bình
Chấp nhận khổ đau
Em đã yêu nhớ buồn vui trong xa cách
Nào dám ước mơ đủ đầy hạnh phúc
Chưa từng nghĩ đến chia xa
Thế mà xa
Sự thật phũ phàng nhanh như lũ quét
Em đón nhận với nỗi đau dao cắt
Hẫng hụt bất ngờ
Ngơ ngác trước những điều anh nói
những lý do những đề nghị những dỗ dành
Ám ảnh bởi những câu chữ anh viết
Như từng ám ảnh bởi những mảnh trăng vỡ nát
trên mặt biển đêm
Em mệt nhoài
Tự hỏi
Tình yêu là hoa
Hay là nấm độc ?
Biển
Dạ khúc
Có buổi chiều nào như chiều xưa
Anh về trên cát nóng
Ðường dài vành môi khát bỏng
Em đến dịu dàng như một cơn mưa
Có buổi chiều nào như chiều qua
Lòng tràn đầy thương mến
Mang cả xuân thì em đến
Thắm nồng như một bông hoa
Có buổi chiều nào người bỏ vui chơi
Cho tôi chiếc hôn nồng cháy
Nỗi đau bắt đầu từ đấy
Ngọt ngào như trái nho tươi
Có buổi chiều nào không mộng mị vây quanh
Nửa vành mi cong hờn dỗi
Em xõa muộn sầu trên gối
Rối bời như mớ tơ xanh
Có buổi chiều nào hình như chưa nguôi
Vầng trăng sáng màu vĩnh viễn
Em có lời thề dâng hiến
Cho anh trọn một đời người
Có buổi chiều nào như chiều nay
Căn phòng anh bóng tối dâng đầy
Anh lặng thầm như cái bóng
Hoa tàn một mình em không hay
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Một phiến đá bên hồ xanh thẳm
Thuở ưu tư tôi thường ngồi ngắm
Bóng chim trời lặng lẽ bay qua
Con chim nào giấu mặt trong sương
Khi chiều xuống cùng tôi trò chuyện
Chim hỏi tôi: Người từ đâu đến?
Thưa chim rằng: Tôi từ cỏ sinh ra
Tôi trở về tìm trong hương cỏ
Dịu dàng một chút bình yên
Tự do nhiều khi là im lặng
Để đừng nghe ai gọi tên
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Tháng năm qua tôi không trở lại
Lẽ thường thôi, dù muôn vàn cát bụi
Người phải đi hết cuộc hành trình
Tháng năm tôi đi tới chân trời
Thở bát ngát giữa đời lộng gió
Khi chân mỏi, bên đường nắng nỏ
Dưới cây kia tôi ngồi hát nghêu ngao
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Đã lâu lắm tôi chưa trở lại
Chắc bây giờ, chim trời- cỏ dại...
Tháng Năm Bên Sông
Tháng Năm bên sông
chiều tan bọt rượu
đôi ta cười lặng
đôi ta ồn ào
Trăng nhoà trước mặt
sao chìm sau lưng
bước chân lơ lửng
nỗi buồn rưng rưng
Chàng như giọt mật
ngấm vào tim ta
ta như cơn bão
cuốn chàng đi xa
Chiều tan bọt rượu
chốn này riêng ta
tháng Năm giữ lại
một hoàng hôn hoa..
Ý nghĩ ban mai
Ban mai thuộc về tôi.
Con chim sẻ xù lông trên gờ tường rêu ướt.
Tôi nhìn ngắm mặt trời.
Hiểu niềm vui của ngày đang sống.
Rã rượi xác quỳnh đêm qua vừa nở.
Tôi hiểu trong đêm tôi ước mong gì.
Cỏ đang hết mình xanh.
Nồng nhiệt đến hết mình bao giờ cũng là cúc dại.
Sự rối bời của những dây tơ hồng.
Luôn làm tôi mê mải.
Tôi muốn trẻ thơ mỗi mắt nhìn.
Muốn trẻ thơ mọi niềm cảm xúc.
Sự trong trẻo của ban mai ùa vào tôi.
Những ngón sương mù buốt nhức
Ký ức mưa
cố bước càng xa ánh mắt anh
tưởng đã thoát trùng vây
tưởng không còn gì để nhớ
em neo mình vào những cơn mưa.
Giọt mưa pha lê gãy
đã xóa đi khoảng rỗng của ngày
kéo mùa xưa về gần gũi
mưa làm đầy khát khao
mưa chảy tràn tưởng tượng
hát trong mưa khóc trong mưa
thỏa thuê nỗi xót đắng
trong mưa
Mỗi ngày
cố không đưa mình vào lối cũ
em vội vã môi son
nói lời khen tặng
tưởng chạm tay vào hạt cỏ lãng quên.
Nhưng ký ức như mưa còn yên nguyên trên mắt
chớp mi là gặp
cứ chậm rãi kiên trì lay động
như mưa
run rẩy này không làm sao giấu.
Lại muốn yêu hết ngày hạ cháy
lại tràn ngập chiều khu vườn không cỏ dại
những nói cười bất tận
nhìn anh, nghe anh…
Serenade 3
Chờ em đường dương cầm xanh
Dậy thì nõn dương cầm phố
Chờ em đường dương cầm sương
Chúm chím nụ dương cầm biếc
Chờ em đường dương cầm xiêm
Vằng vặc ngực dương cầm trinh
Chờ em đường dương cầm khuya
Ôi cái im đêm thơm mọng
Chờ em đường dương cầm trăng
Ứa nhuỵ, lạch dương cầm xuân
Chờ em đường dương cầm mưa
Giọt giọt lá buồn dạ khúc
...Xào xạc lòng tay khuya
Anh về lối dương cầm lạnh.
Bồng bềnh cho tới mai sau
Bềnh bồng như một cánh chim
Có em chèo thuyền áo trắng
Xôn xao như trốn như tìm
Có vầng mặt trời rựng sáng
Bồi hồi như một trái tim
Em chèo thuyền về phía hừng đông
Hứng chút phấn mặt trời trên má
Bụi mặt trời vương đầy gót chân
In những dấu hoa hài trên sóng
Anh mãi nghe từ đáy
màu sương mỏng
Bài hát tình yêu dậy một phương hồng
Từ thuở nào vũ trụ đã sinh ra
Mà sao mặt trời mỗi ngày vẫn trẻ
Mà sao anh đã từ vạn kỷ
Bên sông này anh đứng hát
mặt trời lên
Vẫn đi hoài trong cõi vô biên
Mặt trăng là mảnh gương
riêng soi trái đất
Trái đất trôi như một cánh bèo dâu
Mặt trời nhiều khi phập phồng hơi thở
Mê man nhớ những tinh cầu
Những hành tinh ngẫm rồi thấy lạ
Bềnh bồng mà vẫn theo nhau
Anh với em, ừ thì cũng lạ
Bềnh bồng cho tới mai sau.
Nếu như một ngày nào đó em không còn yêu anh
Nếu như một ngày nào đó em không còn yêu anh
Như em đã từng yêu cầu rằng
Dù có gì xảy ra anh cũng sẽ không làm điều ngu ngốc.
Và anh trở về với biển
Em lại bay đi theo gió trời...
Nhẹ nhàng thôi
Cả anh và em sẽ cùng mỉm cười
Cũng như Lạc Long Quân và Âu Cơ xưa khi chia tay
Vì giống tiên - rồng không hoà hợp được
Xuống biển và lên núi
Em và anh cùng tan biến đi
Trong huyền hoặc xưa
Em tự ví mình với gió
Và yêu tự do như Carmen
Còn anh là lòng biển thẳm sâu
Cuộn những cơn sóng ngầm dưới đáy
Em nổi lên cơn bão
Khuấy động mặt nước đến mệt nhoài
Em cười với sóng
Thở nhẹ trong quầng sáng ban mai
Nhưng rồi lãng quên tất cả
Biển trở về với lặng im
Ẩn dưới đáy sâu đen ngòm
Những bài ca của cá voi như tiếng người rên khóc
Em băn khoăn, em day dứt
Không - anh - biển đó là sự an bình
Không bão dông, yên lặng với tiếng hát của cá voi
Mà lúc đó liệu em có còn quan tâm không nhỉ
Vì em là gió trời
Bay khắp nơi... và không thể dừng lại
Không thể dừng lại được
Chỉ nghỉ ngơi khi
Ai đó nói rằng "Hôm nay trời lặng gió"
Nghĩa là em đã chết
Gục ngã trong mệt mỏi hoặc sự thoả thuê cuối chặng đường
Nghe xa tiếng vọng về lời ru của biển
Vẫn yêu thương...
Nếu như một ngày nào đó em không còn yêu anh được nữa.
Em và tôi
Em có nét buồn sâu như ngọn gió
Thổi lang thang qua năm tháng hao gầy
Tôi có chút buồn xa như ngọn cỏ
Khuất chìm trong cát bỏng đến chân mây
Khi quay lại nhìn nhau trong khoảng khắc
Gió qua truông thương cỏ cháy ven trời
Chỉ em biết, cỏ rồi xanh mút mắt
Chỉ một mình em biết-cỏ là tôi!
Em có thể có gì xa cách lắm
Những ưu phiền chưa nói hết cùng tôi
Mưa sau núi trải về xa thăm thẳm
Lối em đi mù xóa dấu chân rồi...
Như gương mặt qua sa mù trở lại
Tươi như sương mà lãng đãng như sương
Có thể hóa hồ ly trong chuyện cổ
Có thể hóa nàng tiên trong cuộc đời thường
Tôi chớp mắt nhìn phút giây huyễn hoặc
Em vẫn vô tâm, lặng lẽ như thiền
Nếu hóa nước, hẳn hóa nguồn trong suốt
Chỉ một mình tôi biết-cỏ là em!
1999
Người thứ hai
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của Mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời yêu Mẹ, Mẹ ơi !
Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng Mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con vẫn chỉ là người đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn mỗi ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ Mẹ
Con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ là bến bờ thương nhớ của đời anh
Con chỉ là một cơn mưa mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh chỉ dành cho Mẹ, Mẹ ơi!
Anh ấy có thể sống với con suốt đời
Nhưng có thể chia tay, ngày mai có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu Mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.
CUỐI CÙNG CHO MỘT TÌNH YÊU
ừ thôi em về
chiều mưa giông tới
bây giờ anh vui
hai bàn tay đói
bây giờ anh vui
hai bàn chân mỏi
thời gian nơi đây
bây giờ anh vui
một linh hồn rỗi
tình yêu xứ này
một lần yêu thương
một đời bão nổi
giã từ giã từ
chiều mưa giông tới
em ơi, em ơi !
sầu thôi xuống đầy
làm sao em nhớ
mưa ngoài song bay
lời ca anh nhỏ
nỗi lòng anh đây
1958
Như Lời Tựa
Có những bài thơ viết vì một nỗi mơ màng
không uẩn khúc
Những bài thơ tuyệt vọng
Những bài thơ sáng lạnh
một tình cảm rộn ràng
trong phút chốc
Đừng nhớ niềm tuyệt vọng
Hãy nhớ trời cao
Mây và mây
bay trên bầu trời lãng đãng
Tình yêu
và gió
Gió thổi mênh mông
Một cuộc đời
Cuộc đời
lận đận
Em ơi
gió thổi
Có những con đường xa xôi
em sẽ đi và đi mãi
Tôi, người thợ nặng nề
vác nặng những cuồng điên
Em ơi
ở lại
ưu phiền
Đừng tuyệt vọng
Gió thổi
Trời cao
Áo dày
bận rộn
Có thể mai này ....
Có thể mai này không có gì nặng nợ với trầm luân cuộc đời gió hàm oan cứ thổi, mà tôi đi đi mãi
Không cần ai giữ lại một tấc lòng, tấc lòng không đáng kể, vì có bao giờ ai hiểu rõ chút vô thường vô lượng của lòng tôi...
Mưa Tháng Năm
Những cơn mưa mùa hạ
Không báo trước bao giờ
Trái tim ta cũng vậy
Đau quặn thắt bất ngờ
Tháng Năm về vội vã
Mưa giọt giọt đầu cành
Phượng trùng trùng sóng lá
Rối bời bời ngón xanh
Cây cố quên mùa khô
Bằng chồi hoa tím ngát
Người tìm cách quên ta
Bằng người con gái khác
Mưa tạnh trên mặt đất
Thành khói biếc lên trời
Chỉ mình ta ngồi lại
Không nói nổi một lời...
Tháng Năm Về Phố Cũ
Tháng năm em về ngang con phố cũ
Ngồi một mình trong quán cà phê
Nỗi buồn thấm sâu và trời đã mưa
Người ta mở những bài ca sầu não
Em linh cảm một mùa hè gió bão
Hoa loa kèn thôi trắng phía bờ sông
Có chút gì tràn lan như cỏ trong lòng
Âm thầm nhắc những điều vô thường lắm
Em đã bao lần úp bàn tay lên mặt
Tự hỏi lòng năm tháng sẽ về đâu
Em sợ trời mưa người ta bên nhau
Một mình em đi về trên phố cũ
Có thể nào em lại không hát nữa
Bài hát ngày xưa giai điệu học trò.
Gương mặt anh trở về xa xôi như mùa thu
Lời anh nói giờ đã thành quá khứ
Giá em đừng nặng lòng với màu hoa cũ
Hẳn chiều nay phố đỡ nhạt nhòa hơn
Tháng năm cô đơn phượng nở dỗi hờn
Em gặp lại thời mười bảy tuổi
Em đã yêu anh chẳng có gì tiếc nuối.
Đèn đã thắp lên, thành phố võ vàng
Như người ốm, bước em về chếch choáng
Âm nhạc bao dung và cà phê đắng
Không sẻ chia được gì với buồn em.
Chiều lạnh lùng chiều đã lặn vào đêm
Bước chân em, rồi mưa sẽ xóa
Nhưng mà tháng năm và con phố cũ
Mỗi mùa nhớ thương em vẫn quay về