Ở một nơi nào đấy xa xôi

Ở một nơi nào đấy xa xôi

Có thành phố

như giấc mơ,

im ắng.

Đầy bụi bám

Một dòng sông lẳng lặng,

Một dòng sông

nước như gương

lờ trôi...

Ở một nơi nào đấy xa xôi

Có thành phố,

ngày xưa,

có thành phố

Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó

Từ lâu

đã từ lâu,

trôi qua...

Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà,

Đến ga,

xếp hàng mua vé,

"Lần đầu tiên trong nghìn năm,

Có lẽ,

Cho tôi xin một vé

Tới thành phố Tuổi Thơ.

Vé hạng trung... "

Người bán vé hững hờ

Khe khẽ đáp:

"Hôm nay vé hết!"

Biết làm sao!

Vé hết, biết làm sao!

Đường tới Tuổi thơ

còn biết hỏi nơi nào?

Nếu không kể

đôi khi ta tới đó,

Qua trí nhớ

Của chúng ta

Từ nhỏ

Thành phố Tuổi Thơ

thành phố chuyện thần kỳ.

Cơn gió đùa,

tinh nghịch dẫn ta đi,

Ở đấy,

làm ta say, chóng mặt,

Là những cây thông

vươn tới mây,

Là những ngôi nhà

cao,

cao ngất.

Và mùa đông

rón rén

bước

trong đêm,

Qua những cánh đồng

phủ tuyết trắng và êm...

Ôi thành phố Tuổi thơ-

bài ca ngày nhỏ

Chúng tôi hát

Xin cảm ơn điều đó!

Nhưng chúng tôi không trở lại,

Đừng chờ

Trái đất nhiều đường

Từ thành phố Tuổi thơ

chúng tôi lớn,

đi xa...

Hãy tin!

Và thứ lỗi!


R.Rozhdestvensky

(Thái Bá Tân chuyển ngữ)

Băng qua miền cỏ phơi

Một mùa đông như người tình gặp lại.
Cỏ nồng hương trên đồng dưới bãi
cỏ nồng hương và ta buồn thương.
Tất thảy, lặng lẽ như nụ cười của người không nhớ tuổi
Ta không nhớ tuổi nhưng ta nhớ em
Chính vì nhớ em mà ta không nhớ tuổi
Em đâu rồi? Ôi sương khói mùa đông?
Băng qua miền cỏ phơi, thấy mình là một ngôi sao lạc
Có thể cháy lên, có thể chẳng là gì…
Cỏ nồng hương và ta buồn thương.
Băng qua miền cỏ phơi, không địa chỉ, không lời
Người đàn ông mộng mị
Băng qua miền cỏ phơi.

Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?

Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người?
Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người ?
*
Chúng ta đã từng có quyền chọn lựa những niềm vui
trong quãng đời quá nhiều mưa gió
nhưng chúng ta không phải là cỏ hoa để sống một cuộc đời như thể
chỉ một lần nhìn thấy mặt trời kia
*
Ngày chúng ta gặp nhau thuộc về những ngày xưa
có một cái tựa vai nhau rất khẽ
có giọt nước mắt của người này níu tiếng cười người kia để không còn rơi nữa
có những tin nhắn luôn bắt đầu bằng một từ – Nhớ...
có lời hứa nhìn thấy nhau mỗi ngày...
*
Ta ước về điều giản đơn như nắm tay nhau trong một ngày mưa bay
ngồi nơi vỉa hè trong một đêm nhiều gió
khi cuộc đời không thể sưởi ấm hết tất cả những gì thuộc về đau khổ
thì hãy tự sưởi ấm cho nhau!
*
Người không dám hình dung con đường sẽ dẫn chúng ta đi về đâu
nên chỉ cần xiết chặt tim để cùng một nhịp đập
nên chỉ cần giây phút hiện tại này ta đã cùng nhau sống
nên chỉ cần người nói bất chấp những phần trăm nhỏ nhoi hi vọng
để có một tình yêu lẻ loi giữa triệu người...
*
nhưng không phải tiếng cười nào cũng là biểu tượng của niềm vui
khi ta biết trong lòng người đau đớn
có những lằn ranh mà người không được phép vượt
mặc ta hứa ngàn lần sẽ đứng đợi phía bên kia!
*
Ta đã giang tay, đã quì gối, đã thét gào với nắng mưa...
người đã chắp tay, đã nằm xuống, đã khóc cạn khô với nước mắt...
dù biết trước những phút giây đóng dấu bởi số phận
mà không ai trong chúng ta muốn lặng im...
*
Người đã sống quãng đời ấy như một cánh chim
còn ta sống quãng đời ấy như một cơn gió
không có giới hạn nào trong bầu trời chúng ta cùng nhau thở
sao lại có giới hạn cho một lần tìm thấy hạnh phúc mỉm cười...
*
Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người ?


7-7-2008

Tháng sáu

Những cơn mưa bong bóng thổi trên vỉa hè từng quầng mắt muộn
Và bình minh ủ ê bên kia hàng cây nhắc em quay lại nỗi buồn

Tháng sáu ngửa bàn tay đón cơn mưa sinh nhật
Những giọt nước mắt chung thủy mỗi năm lại nhớ ngày quay về
Cùng một lời chúc tụng
Bình yên

Tháng sáu những nụ cười phố xá dường như ngủ mê
Đứa trẻ đứng trên hiên nhà khóc vì chiếc kèn đã gãy
Vũng lội dưới chân bắn tung tóe những ngôi sao đen lên áo những người đi xe ngang
Nơi ngã tư em đứng chờ hi vọng

Em hi vọng được cầm tay anh
Giọt nắng ấm duy nhất của một ngày tháng sáu
Giọt nắng đôi khi làm em cháy bỏng vì buồn rầu vì chờ đợi
Đôi khi như những giọt cường toan

Nơi ngã tư em đứng nhìn bầu trời không anh
Và lũ chim trốn mưa dưới nóc nhà thờ nhìn em bằng ánh nhìn tội nghiệp
Em như kẻ dõi theo vầng trăng giữa lúc ban ngày
Em như câu kinh trên môi một người ngoan đạo

Có ai biết em đã từng mướt xanh trong đôi mắt anh
Đẹp đẽ và kiêu kỳ
Hồn nhiên và cuồng nhiệt
Khi buổi chiều tháng sáu chìm trong biển mưa
Là lúc giọt nắng kia cũng khóc
Có ai biết bàn tay em đã vỗ về anh
Và bờ cỏ mướt xanh trong mắt anh lại dịu dàng ước vọng

Tháng sáu em đội mưa đi về một mình
Những người đàn bà trẻ ngồi sau lưng người tình nở nụ cười mãn nguyện
Em đi trong chiếc áo mưa đã từng che cho em và anh
Cố giữ cho trái tim khỏi ướt

Vẫn cơn mưa sinh nhật
Vẫn những giọt mưa tháng sáu đã vỡ trên đóa hoa hồng
Nhưng buổi chiều đã khác
Em cầm trong tay một giọt nắng hiếm hoi
Một giọt châu hạnh phúc
Giấu kín bí mật của mình
Ôi tháng sáu mưa.....

Bởi vì không thể quên

Bởi vì không thể quên
nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian
đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!
*
Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
nấu cho nhau một bữa ăn
mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
hay vuốt dùm sợi tóc bay ngang tầm mắt...
nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
chẳng dễ gì có thể sẻ chia...
*
Đã bao giờ người muốn gọi tên ta
muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc
muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất
muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác
muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời...
*
Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
xót xa nào hơn...
*
Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình
cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa
không phải con người này, không phải ngôi nhà này... mà là ở nơi đó
với một vòng tay bao dung!
*
Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung
yêu một người và lấy một người khác...
rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh
tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???
*
Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời
nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng
người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt...
dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn...
*
Bởi vì không thể quên
nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!


5-2008

Chưa bao giờ và không bao giờ

Chưa bao giờ và không bao giờ ta biết

trí nhớ trong ta từ đó có một người!


Một bàn tay mà nắm giữ cả cuộc đời

một tiếng cười mà âm vang trời rộng

một cái vén tóc mà điếng lòng bão nổi

chưa bao giờ và không bao giờ ta nghi ngờ

điều luôn tự hỏi

có thể gặp hay không một thiên thần?


Sớm hay muộn thì nắng cũng sẽ lên

nhưng mưa vẫn còn nhiều vô hạn

xoay chiếc dù hướng nào thì đời ta cũng đã

lỡ bị ướt

chưa bao giờ và không bao giờ ta tin được

những ngày nắng sẽ hong khô.


Chưa bao giờ và không bao giờ ta ngừng bơ vơ...

Thơ Nguyễn Phong Việt

Chỉ cần được thấy người cười vui

Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười...
*
Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm
những nỗi buồn (nếu có) đều được điểm tâm bằng môi hôn nồng ấm
mỗi ngày là một giấc mơ...
*

Chưa một lần chúng ta ngã giá với cuộc đời ngoài kia
yêu thương với những gì mình có được
chỉ ao ước lo toan cho một tình yêu giản dị nhất
được khóc, được cười...cùng nhau!
*
Nhưng ngoài kia mưa nắng cũng có niềm đau
ngoài kia một chiếc lá rơi cũng đòi quyền ấm cúng
ngoài kia một tiếng thở dài cũng thành sấm chớp vang trong lồng ngực
ngoài kia chỉ toàn là mất mát...
cho những ai muốn sống đến tận cùng...
*

Người bước qua ngưỡng cửa và nói lời cảm ơn
- Cảm ơn một lần gặp nhau dù không thể bước cạnh nhau mãi mãi
- Cảm ơn một cái nắm tay mà hơi ấm kia sẽ không bao giờ trở lại
- Cảm ơn nụ hôn mà lần duy nhất trong đời được tìm thấy chính mình nơi đấy
- Cảm ơn những giọt nước mắt được khóc vì niềm vui...
*
Người mang theo hết những hi vọng còn sót lại trong cuộc đời
tiếng Cảm ơn ấy giản đơn mà như từng vết cứa
ta đâu cần Cảm ơn vì tình yêu đó chưa bao giờ là chọn lựa
khi chúng ta sống là để cho nhau...
*

Có biết bao cuộc đời cần hạnh phúc để thấu hiểu khổ đau
nhưng tại sao người lại sống cho điều ngược lại
tại sao lại bất chấp bản thân mình cho quãng đời còn xa mãi
khi người biết không ai thay thế được chúng ta!
*
Người buông tay để chấp nhận những xót xa
thử hỏi làm sao thấy cuộc sống còn ý nghĩa
thử hỏi làm sao ta mỉm cười dù ngàn lần muốn thế
cho những lần gặp lại nhau trong đời...
*

Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười...
(ta chỉ biết lừa dối mình bằng suy nghĩ của một người chỉ còn lại đơn côi! )


------------------------------------

Về nhà đi


Về nhà đi.
Bỏ lại hết những gì đau đớn nhất
những ngày vui đến trào nước mắt
những lần cô đơn như cuộc đời khất thực
lật ngửa bàn tay làm biểu tượng nguyện cầu...
*
Về nhà đi
đêm không còn hơi ấm để chia sẻ nữa đâu
ngày bây giờ sa mạc hoang hóa
những trái chín trên cành cũng rơi về miền đất lạ
những sông suối đã hơn một lần mặn hơn biển cả
chỉ còn nước mắt ngọt trên môi...

Con người ấy đã theo gió đi rồi
để mỗi ngày ta khan giọng gào với bóng tối
- Đã nói lạc đường sao không ngoái nhìn lại
đã biết lạc đường sao người cứ còn đi mãi...
tận xa xôi...
*
Về nhà đi
không thể tự nuôi mình mãi bằng những cuộc rong chơi
bao nhiêu vực sâu đâu chỉ dành cho mình ta gieo xuống
bao nhiêu nghĩa trang đâu phải dành cho riêng ta đến chết
bao nhiêu nén tâm hương đâu chỉ dành cho một cuộc đưa tiễn
dù ai cũng chỉ sống một cuộc đời...

Có những con đường đã đợi sẵn ta từ lúc còn trong nôi
những bông hoa nở ra vì ta tuyệt vọng
những ngọn cỏ úa vàng khi ta nói yêu một con người hơn cuộc sống
(để rồi ta luôn tự hỏi tại sao là định mệnh
khi tình yêu chỉ vừa mới bắt đầu...)

*
Về nhà đi
con đường của đất cát sẽ làm bàn chân ta bớt đau
mùi hương thơ ấu sẽ mang về một tiềm thức khác
bỏ lại hết những núi cao và mây trắng...
những vực sâu và đá tảng...
cho một lần thảnh thơi...
*
Về nhà đi
ở nơi đó có những người sinh ra ta đang mỉm cười...

-----------------------------------


Người này và người đó

Tại sao ta chọn người này mà không là người đó
cũng như giữa nước chanh và tắc đá
vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ
để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...
*
Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu
ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ
ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ
ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ
một điều gì đó không thể gọi tên...
*

Tại sao ta chọn người này...có lẽ ta cũng đã quên...
có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng
ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác
ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác
rồi cứ thế bước đi...
*
Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay
người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ
người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ
cho tất cả thương nhớ này...
*

Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)
ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)
*
Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống
nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng
làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm
*

Giữa người đó và người này...
tại sao ta không chọn người đó
dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!


---------------------

Bên kia là nắng ấm

Bên kia là nắng ấm.

Từ lúc ta biết nhìn lại và mỉm cười trên những mất mát
là khi ta biết mình bắt đầu sống một cuộc đời vô cảm
dù bên kia nắng ấm biết bao nhiêu...
*
Không ai mang những nỗi đau ra so sánh trong tình yêu
bởi vết thương nào trong tim người cũng không đáy
có người cần nỗi buồn để soi mình có trẻ dại
nhưng có những nỗi buồn làm bạc tóc con người ta mãi mãi
(như ta đang bạc tóc mổi ngày...)
*

Bên kia là nắng ấm...
sao mưa gió còn siết chặt trên vai
khi người trở về với cuộc đời người từng sống
khi người ngồi trong ánh sáng (chứ không phải là bóng tối) mà vẫn thấy mình đơn độc
khi người giang tay ra mà trái tim khép chặt
khi người đau mà không thể khóc...
ta chỉ biết mỉm cười trong nước mắt!
(Lạy trời còn biết phải làm sao?)
*

Ta muốn đánh đổi với cuộc đời nhưng cuộc đời có cho ta đánh đổi đâu
ta muốn mang người ra khỏi vùng nắng ấm
giữa rét buốt ta đủ yêu thương để người vẫn sống
mà không cần mặt trời qua đây...
*
Bên kia là nắng ấm
nhưng ta biết trong lòng người chỉ có mưa bay...
(Vì có những tình yêu trong cuộc đời này không đến lần thứ hai!)


--------------------------

Đã từng

Đã từng...

Một lần ta nhận nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim
không bao giờ trở lại
chiếc chìa khóa mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi
vẫn chưa biết đến bao giờ dừng chân...
*
Đã từng...
có nhiều tháng năm ta chỉ yêu bản thân mình với sự cô đơn
như một ngôi nhà khóa trái cửa
bất cần cuộc đời với những chọn lựa
miễn sao được thấy lòng bình yên

*
Chưa bao giờ ta biết quí một nỗi đau riêng
một nụ cười ai đó dành cho mình cũng không thèm nhớ
một cái ôm xiết nhau mà ta vùng vằng như chạm phải lửa
một đôi lần hạnh phúc chìa tay ra nhưng ta cứ mãi nhìn về đâu đó
không chút gì đắn đo...
*
Để rồi ta nhận được nụ hôn đánh đổi cả quãng đời không một ước mơ
thấy một ánh nhìn thôi lòng cũng rúng động
biết bao nhiêu con người đi qua ta nhưng chỉ một người biết cách làm ta khóc
đau đớn mà vui...
*

Người chỉ một lần mở cánh cửa ra và dạy ta biết cách cười
biết ôm một con người như thế nào là chặt
biết hôn như thế nào để người kia hạnh phúc
và biết yêu như thế nào để không bao giờ chia cách
(rồi người lại khóa trái cửa và mang theo chiếc chìa khóa ra đi!)
*
Người (nhẫn tâm) sưởi ấm một trái tim bằng đôi tay
bằng những vỗ về, tha thiết...
sao lại còn ném nó trở về với những bông tuyết
đưa thân nhiệt một con người trở về nhiệt độ âm...
*

Ngôi nhà từ đó đi qua suốt bốn mùa với cảm giác mùa đông
đợi một bàn chân quay trở lại…
trên ổ khóa cảnh cửa với nét son môi còn hằn lên mãi mãi
treo tấm bảng nhỏ nguệch ngoạc những nét phấn mờ thôi

“Đã từng...
biết yêu thương một con người!”.


-------------------

Bài thơ xanh phảng phất

muốn viết nhiều trang về mi mắt

xanh không sao khép được giấc mơ

mỏng tang nụ cười ngày nắng

vây quanh chế nhạo nỗi hoảng sợ. Trong giấc mơ

thấy gì mà mi mắt còn ngơ ngác

em xanh làm gì mà khoảng không bao la

cứ khép rèm mi

một chuyến xe chạy ầm ầm xả khói

người ta đeo mặt nạ ra đường

xanh phảng phất là mi mắt em

mi mắt là cái nhìn. Cái cần nhìn ám ảnh

Mơ vườn lạnh

rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổ

tự làm đầy mình bằng im lặng

bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ

khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ

thảng hoặc trò chuyện bằng vẻ mộng du

thảng hoặc ngắm hoa tàn rồi nở

thảng hoặc lút mặt cỏ xanh

thương làm sao sự yên bình cũ kỹ

thảng hoặc thấy mình phung phí mình

tiết kiệm mình

giễu cười mình

cứ những u mê mệt mỏi bất an

tại sao đến con chim sâu nhỏ bé kia

cũng dễ dàng thoát khỏi những buộc ràng

để vút bay trong ngời ngợi nắng

Dạ khúc tháng giêng

Có phải đêm cuối đông dài lắm

Mà trăng hối hả về xuôi

những ngôi sao kết thành lời độc thoại

Người nhớ người không nguôi

Cuồn cuộn tiếng kèn đồng nhức nhối

Nỗi cô đơn réo gọi

Ai cuống quýt thấy mình một mình

cười giòn tan

Tội nghiệp dạ khúc của những người đàn bà lẻ mọn

Trò chuyện âm thầm

cuối chân trời một mảnh tháng giêng

cứ chói ngời ảo vọng

Trách làm gì đôi môi máu đỏ

chờ đợi một phúc phận rực sáng

Bát ngát quên hôm nay

Tháng giêng

người đàn bà cầm đầy tay những ngôn ngữ hạnh phúc

Kết thành chuỗi dài hoan lạc

Đắm chìm trong tiếng kèn đồng đợi chờ

Chao ôi dạ khúc

Và rồi mùa xuân chớp mắt quay về….

Buổi sáng bên anh

Khi những câu hát mùa xuân về bên cửa
Như vẫn còn nguyên vẹn một mùa xanh
Em biết rằng em lại yêu anh
Sau mọi con đường hư ảo
Sau hạn hán và những mùa dông bão
Ngọn nến em vẫn cháy cuối đêm dài
Như tuyệt vọng nào rồi cũng sẽ tàn phai

Những con đường trước anh
Dẫu hoang tàn đến mấy
Dẫu niềm tin đã nhiều lần trôi tuột qua tay…
Vẫn rộng lòng trong gió ban mai
Sài Gòn lại ấm giọt cà phê buổi sáng
Em lại đợi anh
Trong khoảng sân đầy nắng
Như hò hẹn đầu tiên
Như con thuyền đã mỏi chuyến lênh đênh
Về cập bến cuối cùng

Khi đông dài rồi cũng cạn mùa đông
Vai em ấm bên vai người yên lặng
Buổi sáng cũng đâu cần lên tiếng
Mùa xuân đâu cần phải tỏ bày
Khi tay người tìm thấy một bàn tay…

Lời người dưng


Trời đã sinh ra em
Để dành cho anh
Mà suốt cả một đời em chẳng hề biết thế
Mặt trời nhỏ của anh
Em mải rong chơi lang thang nơi đâu tận khi chiều xế
Mới trở về...
Vào lúc trăng lên!

Con đường vàng nồng nàn hạ hương trong đêm
Ta trót nắm tay nhau đến là dại dột!
Anh không nỡ nhắc lời hẹn ước
Lời hẹn ước em lơ đãng đánh rơi
Khi bình minh mải mốt lên đường.

Em đắm mình nơi thiên lộ mù sương
Anh đợi suốt một đời em chả hề biết thế!

Mặt trời nhỏ của anh
Em mải rong chơi lang thang nơi đâu tận khi chiều xế
Mới trở về...
Vào lúc trăng lên.

Tâm hồn em mãi mãi tháng giêng

Lẫn trong ngọn gió tháng giêng
Những tiếng reo mùa xuân thắp trên môi anh ngọn lửa kỳ diệu
mà đôi mắt lóng lánh em nói hoài trong tâm hồn mình
hân hoan trước dấu vết hạnh phúc
ôi những dấu vết có thể mỏng manh như lá cỏ
mà chập chùng như biển vỗ
một ngày nắng lên.

Nào ai biết mùa xuân nói gì nghĩ gì
mà lá vẫn cứ xanh
những bông hoa không thay đổi mùi hương
mà sao vẫn nồng nàn mới mẻ
hơi thở của anh
và bàn tay quấn vào nhau mỗi chiều
như ấm hơn trong giá rét
mùa xuân lặng lẽ và êm đềm như mái đầu em dựa vào vai anh
trong giấc ngủ ngắn
sự thiếp ngủ yên bình và vỗ về
ta vẫn cho nhau.

Mùa xuân hằng sống trong tâm hồn em
đi đứng nói cười nhẹ tênh
vượt hết những khoảng cách vụn vỡ
đôi khi em vẫn nghĩ mình biến thành ngọn gió
bay đi trong những tháng mưa dầm
để lại trái tim trống rỗng
tháng giêng với mặt trời hồng trên ngọn cây xanh
như ngọn lửa trên môi anh thắp sáng
hớn hở gọi em về.

Đôi khi chẳng cần nói gì thêm với mùa xuân
bởi tháng giêng trong hồn em đã ngập....

Giao khúc

Chào anh nhé, tháng giêng tinh khôi
tháng chạp đi qua em rối bời ngọn cỏ
hãy chạm tay nhau để phiền hà năm cũ
mượn gió xuân về bay xa

Tháng giêng mới mẻ như chiếc bánh mới bóc
thơm ngát ước vọng như con diều mầu hồng
vẫy vùng trên không gian xanh
em là người đàn bà trẻ con ngây thơ một ánh mắt khát thèm
vẽ hoa trên tình yêu cuộc sống
em đi theo anh qua những chặng đường
có thể chông gai đón chờ phía trước
mà trái tim hoài reo ca

Rồi có một đêm như đêm nay
những ngôi sao nhấp nháy sáng trên mái nhà
như những thiên thần chúc mừng hạnh ngộ
em sẽ áp gương mặt mình nơi thềm đất
để giọt lệ vui sướng thấm vào từng nụ mầm
món quà của tháng giêng ân cần nảy lộc
những cánh hoa mang hình quả chuông sẽ rung lên trong gió
mang lời chào giao thừa
mang cả khát vọng hạnh phúc
về một nơi nào
bên anh...

Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa con đường

Mùa xuân phía trước miên trường phía sau

Tóc xanh dù có phai màu

Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này

Có ngàn năm đứng ngó cây cối và

Có trời mây xuống lân la

Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay

Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con

Thưa rằng: những ngón thon thon

Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi

Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam

Thưa rằng bạc mệnh xin kham

Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy

Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu

Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà

Hỏi rằng: từ bước chân ra

Vì sao thấy gió dần xa dặm dài

Thưa rằng: nói nữa là sai

Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào

Hỏi rằng: đất trích chiêm bao

Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau

Thưa rằng: ly biệt mai sau

Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân


Không đề


2
Đêm ba mươi trăng vẫn sáng trên trời
Chỉ ánh sáng mắt người chưa gặp được
Đất tìm trăng, trăng đi tìm trái đất
Nửa tháng tròn thao thức đợi chờ nhau

3
Trời đã TẾT khói xanh mờ bụi nước
góc vườn em hoa mận đã đơm khuy
Lòng như đất lặng thầm mơ dấu guốc
Cỏ thanh thiên hoa trắng đợi em về

TRONG SÁNG MƯA PHÙN

Người đàn bà áo đỏ khép cửa xuống phố

Bàn tay cầm mấy nhánh hoa

Như cầm cả mùa xuân đang về

Cùng trái tim mở ngỏ

Mưa ướt hiên phố mưa ướt tóc

Mà môi má cứ rực hồng tình yêu

Ánh mắt sáng bừng hạnh phúc

Người đàn bà đi trên đường

Như đi giữa lao xao cỏ hoa

Lắng nghe lời chim chóc

Kể rằng

Có một người đàn ông đang ở đâu đó

Nghĩ về nàng nhớ về nàng

Như nhớ chăn gối

Như nhớ hơi ấm

Người đàn bà áo đỏ thảnh thơi trong cơn mưa phùn

Như mặt trời lửng lơ ngọn cây

Bơi đi trong hạnh phúc…

Những con đường tháng giêng


Tôi yêu những con đường Hà Nội
Cuối năm cây cơm nguội lá vàng
Những ngọn đèn thắp sáng lúc hoàng hôn
Mái phố cũ nhấp nhô trong khói nhạt

Ngã năm rộng, cỏ ven hồ xanh mướt
Năm nay đào nở sớm, tháng giêng sang
Tháng giêng bỡ ngỡ búp vàng non
Nhiều trẻ con và nhiều chim sẻ

Những con đường đông vui như tuổi trẻ
Như cuộc đời, bao kỉ niệm đi qua
Anh trở về sau những tháng năm xa
Cây đã lớn, lòng ta nhiều không đổi khác

Như đất nước vừa qua thời lửa đạn
Lại ngỡ ngàng: chim nhỏ tháng giêng xuân
Lòng chưa quên ngọn lửa sáng đêm rừng
Câu thơ viết dưới bầu trời báo động

Tôi yêu những con đường gió lộng
Buổi mai chiều tíu tít bánh xe lăn
Mỗi ngôi nhà như dáng một người thân
Ô cửa nhỏ mở về bát ngát.

Tôi yêu những phố dài tít tắp
Con đường nào cũng dẫn về anh
Bước chân đi xáo động cả tâm tình
Cây trổ lá như thời gian vẫy gọi.

Những con đường ra đi, nay trở lại
Chồng gạch cao vừa dỡ ở gian hầm
Từng chở che người đêm tối bom rung
Sẽ lớn dậy với ngôi nhà đang dựng
Thành tường vách chở che cho hạnh phúc
Thành bậc thềm mở cửa đón ban mai

Tôi yêu những con đường lấp lánh mưa bay
Chim sẻ sẻ và mùa xuân đến sớm...

Xuân Quỳnh 1976

Hoa cải vàng




Xa ngái rồi mùa cũ
Tháng giêng cải lên ngồng
Những hạt vàng lấm tấm
Rơi vào cõi hư không

Trên tay hương còn đọng
Chút tình yêu khói sương
Lãng đãng chiều mây trắng
Bay thấp ngang lưng trần

Qua phà. Ngã ba sông
Chẳng khác ngã ba lòng
Ta tiễn em ngàn dặm
Cứ thẫn thờ ngó mong

Hoa cải đã lên ngồng
Sao em chưa trở lại
Để mùa xuân xa mãi
Bên bến đợi- ta chờ

Tuổi ba mươi...

Tuổi ba mươi...
Lập lờ khôn dại
Hồi trẻ con nghe nói gì cũng cãi
Đến bây giờ chập chững học làm thinh

Tuổi ba mươi...
Đong đếm ân tình
Giở lại những dòng nhật ký
Tự cười mình cái thuở bắt đầu yêu

Tuổi ba mươi...
Từ sáng đến chiều
Quay quắt giữa những hồi chuông điện thoại
Ôi, nền văn minh hiện đại
Đang tước dần đi cái quyền được mơ màng

Tuổi ba mươi...
Còn muốn được đi hoang
Vắt trên vai câu đồng dao
Nhảy chân sáo giữa vườn cổ tích

Tuổi ba mươi...
Nợ đời nặng chịch
Nợ áo cơm đè nghiến túi thơ tình
Đêm vẫn muốn ghé mắt nhìn khe cửa
Còn được thấy sao trời lung linh

Tuổi ba mươi...
Ngồi tự trách mình
Không có cái dại nào giống nhau
Cái khôn cũng thế
Đời là câu chuyện kể
Người chỉ được nghe duy nhất có một lần

Tuổi ba mươi...

Mặc kệ thánh thần

Chỉ sợ chính mình là vật cản

Chỉ sợ còn đường mà chân ngại đi


Tuổi ba mươi...
Không cắp sách đi thi
Cuộc đời vẫn đầy những mùa thi nghiệt ngã
Hoặc là tay không, hoặc là tất cả
Hạnh phúc chẳng đến thăm những kẻ chỉ đứng nhìn

Vẩn vơ tự hát ru mình...

...Ừ, ba mươi thì ba mươi
Không khóc thì lại phải cười vậy thôi
Đường đời nửa quãng xa xôi
Ngẩn ngơ chẳng biết nên vui hay buồn...

Sinh nhật

Cơn mưa chiều trái mùa.

Rửa xanh từng mắt lá.

Rằm tháng giêng.

Quế trầm thơm hương lạ.

Chờ một tiếng chuông reng.

Lời chúc mừng giờ xa xôi quá.

Phút giây thổi nến vụt qua.

Sinh nhật đã thuộc về người khác.