Lời người dưng
Trời đã sinh ra em
Để dành cho anh
Mà suốt cả một đời em chẳng hề biết thế
Mặt trời nhỏ của anh
Em mải rong chơi lang thang nơi đâu tận khi chiều xế
Mới trở về...
Vào lúc trăng lên!
Con đường vàng nồng nàn hạ hương trong đêm
Ta trót nắm tay nhau đến là dại dột!
Anh không nỡ nhắc lời hẹn ước
Lời hẹn ước em lơ đãng đánh rơi
Khi bình minh mải mốt lên đường.
Em đắm mình nơi thiên lộ mù sương
Anh đợi suốt một đời em chả hề biết thế!
Mặt trời nhỏ của anh
Em mải rong chơi lang thang nơi đâu tận khi chiều xế
Mới trở về...
Vào lúc trăng lên.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Em vẫn trở về vào lúc trăng lên
ReplyDeleteSau một đời nghiệt ngã
Mặt trời nhỏ không đủ ấm dù anh là tất cả
Cái nắm tay thiêu đốt một chặng đường
Em trở về, phía ấy vẫn mù sương.......
Anh da doc mot cau trong bai tho nay, trong truyen "Dem xom Chua" cua Doan Le
ReplyDeleteDuong len troi hai muoi cay so trong dem
Ta trot nam tay nhau den la dai dot
Hay day chu, em nhi?