Tiếc đã không là gì khác

Tháng tư chỉ là tháng tư
Và đã không là gì khác
 
Đó
Thời khắc mùa hè
Mọi âu lo tạm thời im phắc
 
Chỉ tiếng ve
Chỉ tiếng mưa
 
Réo gọi nào trong huyết quản ta
Để những máu
Tự do
Tung vỡ
 
Đó
Thời khắc ngập tràn
Những khát khao ta không gì cưỡng nổi
 
chạy
như con xạ hươu trong bóng tối rừng cây,
say vui vì hương thơm ngào ngạt
của chính mình*
 
*
 
Tiếc tháng tư chỉ là tháng tư
 
Tháng tư mưa
Tháng tư côn trùng
Tháng tư cỏ dại
 
Tháng tư dịu dàng xa ngái
Chối từ bình yên
 
Tháng tư đêm
Ngọn gió êm
Những chiếc lá me non mềm
Quẫy cựa
 
*
 
Sự nghèo nàn của ngôn từ
Đã không sao đuổi kịp trí tưởng tượng
 
Tiếc tháng tư chỉ là tháng tư
Tiếc tháng tư
Đã không là gì khác
 

 
___________
* Thơ Tagore
 

HỒI TƯỞNG

Một ngày khi núi lửa Pinatubo bùng nổ
tro bụi bay trên khắp hành tinh
những dòng mưa trắng xóa
em bên anh

Chúng ta tay trong tay ướt không còn gì để ướt
nấp vào một quán cà phê bên đường
tình yêu ấm như hơi thở
trên đôi môi anh

Từ đó đã qua bao nhiêu năm
đại tùng lâm bụi đã dày lên nhiều lắm
những cây con cũng đã trưởng thành
em đã nhiều lần một mình trở lại
đứng im nhìn mình buồn tênh

Người ta đã sơn sửa cho tượng Phật
Lát gạch những bậc thềm
dấu chân quỳ ngày xưa có lẽ đã chìm sâu dưới đất
lời thề nguyện ngày xưa đã bay vào thinh không

Pinatubo còn không
ngọn núi lửa từ một nơi xa lắc
đã làm chứng nhân cho cuộc tình mình
có giữ lại cho em hơi ấm
âm ỉ từ con tim

Yêu anh một lần và mãi mãi một đời
Em dẫu thành tro bụi
Bay khắp hành tinh
Cũng theo mưa mà về bên anh
Theo nắng mà về bên anh
Mãi mãi
Dẫu lời thề đã phai…

Hồ trường

Đại trượng phu
Không hề xé gan, bẻ cột
Phủ cương thường
Hà tất tiêu dao
Bốn bể luân lạc tha phương
Trời Nam, nghìn dặm thẳm
Non nước, một màu sương
Chí chưa thành, danh chưa đạt
Trai trẻ bao lăm, mà đầu bạc
Trăm năm thân thế, bóng tà dương
Vỗ gươm mà hát, nghiêng bầu mà hỏi
Trời đất mang mang
Ai người tri kỷ…
Lại đây cùng ta
Chung cạn một hồ trường!
Hồ trường, hồ trường
Ta biết rót về đâu…
Rót về Đông phương
Nước biển Đông chảy xiết
sinh cuồng loạn
Rót về Tây phương
Mưa Tây sơn từng trận
chứa chan!
Rót về Bắc phương
Ngọn Bắc phong vi vút
đá chảy cát vương!
Rót về Nam phương
Trời Nam mù mịt…
Có người quá chén
như điên, như cuồng…
Nào ai tỉnh…
Nào ai say…
Chí ta, ta biết
Lòng ta, ta hay
Nam nhi sự nghiệp ư…
Hồ thỉ
Hà tất
cùng sầu với cỏ cây.

Thơ Đinh Thị Như Thúy

ra đi là đủ rồi[*]

ru tôi đi trong vòng tay gió
chao liệng tôi
như thể
tôi
chiếc lá rời cành
tháng mười hai
ngun ngún lửa
góc trời xa xôi kia
tôi sắp được
mang đến
gió hoang
làm sao tôi hiểu hết
những đơn côi
của cuộc đi bất tận
hỡi những cỏ rạp dài uốn lượn
chúng ta
mừng tủi gặp lại nhau
_____________
[*]Thơ Rimbaud.

chỉ còn chuyến xe chở hoa về muộn


chúng ta đi cùng những bông hoa đang ngủ
cảm xúc cũng đang ngủ yên
những ngón tay trên những ngón tay thì thầm kể
về một miền đồi bao la
chúng ta im lặng lắng nghe
đường đi của những ngón tay
dẫn chúng ta
vào tận cùng ma mị
khi mọi thứ bị cấm đoán
vẫn có những con đường
dẫn ta đến
những giấc mơ
những ngón tay thì thầm đánh thức
thấm đẫm chúng ta tất cả dịu dàng
những bông hoa chất đầy sau lưng chúng ta
yên ả duỗi dài thân
mềm trong giấc ngủ
những hương thơm giấu trong cánh cuộn tròn
những sắc màu giấu trong lá nõn
chúng ta đi như thể đang trôi
trăng rắc sáng bao la trên những dãy đồi chạy dài bất tận
đừng rời nhau
xin
đừng rời nhau
những ngón tay thiếu vắng những ngón tay
những ngón tay
đau từng mạch máu

vì những cơn bão cứ tiếp nối


bất lực rơi vào đêm
những cơn mưa
rơi như không thể nào ngưng nghỉ
không thể kiềm chế nỗi sợ hãi
dâng lên như nước
mọi ngả sông
sáng ra sẽ là một thế giới khác
như một quy hoạch quá tồi
tất cả đã tan hoang
không thể mơ chết đi những rừng mai dương
tham vọng của muôn loài đều quá lớn
mơ chết đi chính mình
làm một cái cây ròng ròng nước
đẫm trong gió lạnh

đừng nghĩ đừng nhắc

những chiếc lá trạng nguyên đã đỏ
nụ trầm đốt sáng mùa đông
không gì tước đoạt khỏi chúng ta
những run rẩy
cho dù
nền nhà rơi những sợi bạc trắng
mưa vẫn bền bỉ ngoài kia
những cỏ vẫn xanh lộng lẫy
rồi sẽ còn đủ thời gian
cho tất cả
đừng nghĩ đừng nhắc
rằng không thể có một lựa chọn khác
sẽ luôn có một lựa chọn
và luôn có một trách nhiệm cho sự lựa chọn
đáng sợ nhất
là mong muốn được buông tay
khi lòng ta hoang mang
tìm về đâu
những cái nhìn tuyệt vọng

trong những thổ lộ mê sảng

vẫn còn ngày mưa rơi
rơi như không thể nào ngưng nghỉ
ròng ròng chảy khỏi thân thể chúng ta
những ấm nóng
đóng tất cả những cánh cửa
cả cửa sổ nhìn ra khu vườn
chúng ta xây những bức tường
cách ly cuộc sống
tận hưởng đến giọt sau cùng của sự cô quạnh
món quà cuối cùng được trao tặng

Từ cây bàng lá nâu

1.
hệt như tưởng tượng
một ngày đã đi qua thế
đi qua hối hả cây bàng trút sạch lá nâu
(như kẻ phạm tội hối hả trút bỏ sai lầm quá khứ)
đi qua đông đúc người
đi qua lo âu phố

hệt như tưởng tượng
một niềm hân hoan tràn trề
thở bằng hơi thở của người mình yêu
cảm nhận cuộc đời
bằng giác quan của người ấy


2.
đã có những cuộc trốn chạy
tưởng chừng ráo riết
tưởng chừng thật xa
xa tưởng chừng không thể tìm được đường quay lại
có cuộc trốn chạy nào không mang theo thân xác
ta rốt cuộc
vẫn trong năm ngón tay định mệnh

đối diện với thực tại đờ đẫn này bằng một thực tại đờ đẫn khác
đã thuộc lòng câu mỗi sự vật đều có hồi kết thúc
làm sao có thể ước ao tình yêu này
kết thúc
cùng ngày
thân xác này ra đi


3.
mỗi tồn tại đều có ý nghĩa riêng của nó
giờ đây sao những ước ao tưởng chừng chỉ có thế
được cảm nhận rõ ràng cuộc sống
được tan vào nhau

Những lao xao trong gió

Luôn có một người nhanh chóng nhàm chán
Luôn có một người mệt mỏi bỏ cuộc
Luôn có một người nhóm lên đốm lửa ở nơi này
Rồi thích thú ngắm nhìn sự nhảy nhót của nó ở nơi khác

Đã có bao người đóng đinh vào trí nhớ giờ ấy tháng ấy năm ấy
Đã có bao người biết đặc tính của trí nhớ là phản bội và ân hận
(Phản bội và ân hận xoá nhoà và tái hiện
Sẽ luôn nhiều lần với nhiều điều)

Đã có bao điều không gì thay đổi


Trước mặt là đại dương bao la lặng vắng người
Trước mặt là con đường loáng ướt chảy trôi
(Như dòng sông thuở chưa có cầu nối đôi bờ xanh cây lá)
Trước mặt là trảng cỏ
Trước mặt là ngút xa

Đã có bao người nuôi giữ một tình yêu
Như nuôi giữ một hạt cây được trao tặng
Đã có bao người một hôm thấu suốt niềm trống trơn
(Tan ra nhẹ đi lửng lơ
Không hình thù
Không dáng vẻ
Không là gió
Không là vệt cánh chim)


Đã có bao người thèm chạy như lao giữa hoang vu
Thèm cái vẫy cánh cuối cùng
Tiếng hát cuối cùng
Thèm ngoảnh lại nhìn buổi đầu gắn kết