Nổ đi ngọn pháo bông

Nổ đi ngọn pháo bông
Chiếu ngũ sắc ngời trên sóng
Bầu ngực căng những luồng xuân
Phơi khoe áo mỏng
Em ca hát đợi mùa về

Bầy chim én ở ngoài kia
Dường nghiêng mắt liếc
Đỏng đảnh những cái nhìn đa tình
Bật cười khanh khách
Ta chào nhau nhé
Mùa xuân

Mùa dỗi hờn gì em
Nụ hoa nở muộn
Dấu kín hương thơm của mình
Mùa không hiểu em đang chờ ngọn pháo bông
Rực cháy những ánh lửa ngũ sắc
Đâm thẳng qua đời
Niềm mong ước không nguôi

Nỗi khao khát như biển khơi
Ôm vào lòng những thao thức bí ẩn
Em muốn cuộn vào đời em những đằm thắm
đầy bão táp
Chờ đợi một cái hôn
Một ánh nhìn
Và đêm xuân tràn ngập
Tình yêu mênh mông

Em thở như đã lâu chưa thở
Giang tay chờ đợi mùa về
Khiêu khích những ngọn gió cuối năm bay đi hụt hẫng
Chao ơi thèm muốn nụ cười

Và nghe mình ao ước
Nổ đi ngọn pháo bông!...

Thành phố tháng chạp

Những mái tình ngủ quên trong sương
mơ về nắng ấm
thành phố như chiếc dù xanh
lồng lộng
tháng chạp bao nhiêu chồi non

Bao nhiêu hơi thở của mùa xuân
phập phồng lồng ngực trẻ
những cánh chim chao liệng bên trời
lời thì thầm của gió
thinh không reo ca

Thành phố vỗ tay tiễn đưa
giá rét
mơ màng một vòng tay lụa nắng
tháng chạp mềm như chiếc hôn

Em gửi cho anh một chút mùa xuân
nụ tình yêu đã chớm
trên môi em
hồng

Gửi cho anh tháng chạp
những mái tình im ngủ trong sương…

BUỔI CHIỀU HOA HỒNG ĐEN

Hoa hồng rũ buồn như đôi mắt
đã héo trong ánh nhìn
chiều nay trái tim tôi buốt quá
phải chăng vì trời mưa ?
Tôi- đứa trẻ học bơi trong khoảng sân nhà
chiếc thuyền lá mỏng manh ai kia bỏ lửng
mà vẫn không với tới
không chèo nổi
chỉ một khoảng sân con

Hơi lạnh đã tràn về
hỡi hoa hồng đen
cứ ngủ đi, ngủ đi đừng thức
ngày mai biết đâu nắng lên ?

Biết đâu tôi hóa thành mây trắng
bay sà xuống và mỉm cười
biết đâu tôi hóa thành cơn gió
suốt đời thanh thản rong chơi

Ừ thì hoa hồng đen
buồn như con mắt kẻ chì đen
ai kia nhớ mong buổi chiều sắp tắt
mà mưa thì hững hờ
cứ vỡ vụn trên tay

Thôi nhé
ngủ đi nỗi buồn của hoa
chiếc thuyền lá chẳng ai ngồi
cũng buồn ngơ ngẩn lắm
buổi chiều thở một hơi dài
vỡ vụn ra tôi…

Mỏng như tơ nhẹ như tơ

Nảy mầm từ đêm một ánh sáng hồng một tiếng hót nhỏ
véo von loài chim báo xuân

Mùa đông trong em
những nỗi niềm giá lạnh đã tan đi và em vẫn biết
em không chạy trốn điều gì
một tình yêu mải miết

anh đôi lúc cô độc như vầng trăng trên non cao
buông xuống tâm hồn em chút ánh sáng lạnh lẽo
em giữ chúng như giữ khoảnh khắc của đêm
những phút giây tĩnh lặng

nảy mầm một ánh sáng hồng một tiếng hót nhỏ
loài chim báo xuân đậu trên ngón tay em
chạm nhẹ vào lồng ngực buốt giá
tặng một bầu trời ban mai

cỏ ngoài kia đã lên xanh biếc
một tình yêu tràn đầy…

HẠNH NGỘ

Phải mất bao triệu lần tìm nhau vòng quanh trái đất

Mặt Trời mới gặp Mặt Trăng cuộc tỏ tình

cả thế gian ngửng đầu lên trông

vũ trụ thì xao xuyến

phải chăng những giọt nước mắt tích tụ thành sông Ngân

đang một lần vần vũ

Mặt Trời ôm Mặt Trăng vào lòng

nhật thực hay nguyệt thực

một tình yêu hàng triệu triệu năm

chỉ thoáng chốc gặp nhau ngắn ngủi

Cả thế gian ùa nhau xôn xao

Dõi theo tình yêu nhiệm màu

chỉ một chút dịu dàng của mặt nước long lanh

loáng trên mảnh thuỷ tinh trong trẻo

là thấy Mặt Trăng lao vào lòng Mặt Trời

tiếng nức nở run tim trái đất

những tình yêu vĩnh cửu thường phải chia xa

thường chơi trò cút bắt

những số mệnh bụôt nhau bằng nước mắt

ko phải ko có nụ cười

hàng triệu triệu năm tìm nhau

để có một lần nhật thực

hàng triệu triệu năm chờ đợi

để có cơn run nguyệt thực diệu kì

lần hội ngộ cả thế gian rung mình

đau cơn đau hạnh phúc

lần hội ngộ vô cùng hiếm hoi

chỉ thoáng chốc gặp nhau rồi trùng trùng ly cách

Phải mất bao triệu lần tìm nhau vòng quanh trái đất

em mới gặp lại anh ?……..

Bài thơ ngắn

Anh làm một bài thơ ngắn

Riêng cho em

Để xóa một câu chuyện tầm thường:

Những đời người đã cũ!

Vì tất cả những gì nguyên lành

Đều xây trên một chút gì đổ vỡ

Nên anh chỉ bảo em

Những câu hỏi

Tất cả tại sao

Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được

Và những câu hỏi

Tất cả tại ai

Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!...

Nên anh chỉ làm bài thơ rất ngắn

Bài thơ rất nhỏ

Của đôi mắt khẩn cầu:

Em đừng rút bàn tay em

Ra khỏi bàn tay anh

Như người ta rót hết nước chè

Để lại chiếc ấm không trong một lần ấm rỏ!

Dù quanh chúng mình chỉ là những hàng rào đố kỵ

Giữa một đêm không trăng

Giữa một lòng chiều không đáy

Em đừng khóc làm gì

Cho nước mắt vu vơ

Dù đôi tay buông xuống

Chúng mình vẫn tin tưởng

Chúng mình vẫn say sưa

Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau

Để mở một chân trời rất rộng...

Chùm thơ biển - Đường Hải Yến

For J.E :)

XANH

Thế mà cũng đã đỉnh trưa
Biển ngoài kia rực rỡ
Làm sao mãi như xanh?

Thế mà sóng chỉ gặp sóng thôi giữa muôn trùng
Con chim biển nhỏ nhoi vỗ mặt trời trên cát
Đã cho nhau được đến bằng không
Sao còn lấy đi của nhau chỉ một?

Thế mà biển cứ như xanh!

VỠ SÓNG

Đừng về tìm chi con sóng cũ em
Ngày đã vội vàng mang hoàng hôn cập bến
Những con sóng còng lưng gánh biển
Trăng đầy hết một đêm

Sóng giữa lòng sâu ồn ã phía đất liền
Anh đã ngàn xưa còn đâu mà nữa
Là thế thôi nhưng đã thôi là thế
Biết trở thành gì sau những nay mai?

Cũng có thể biển động phía chân trời
Muối sẽ mặn vào em bao mưa nguồn chớp bể
Thức giấc khẽ khàng một vết thương vừa cũ
Những mái chèo vỡ sóng xót xa…

TẤT CẢ LÀ Ở BIỂN

Nhân lúc người đã quên em sẽ quay về
Trong một ngày rất gần
Đi qua những chiếc lá miệt mài vàng ngoài sân
Cái màu sắc quay lưng rồi vẫn còn ám ảnh
Tưởng một lần chạm tay là vỡ vụn
mặc da em cớm nắng heo heo buồn

Nhân lúc người quên rồi em cũng sẽ quên
Cuối mùa thu đi về phía biển
Biển những ngày nhạt nắng rưng rưng

Nhân lúc em ở đây những con sóng hát

Nửa đêm nỗi nhớ

Em kỳ lạ làm sao, tôi vừa yêu vừa sợ
Đã tránh đi vẫn muốn tìm gặp nữa
Quá xa xôi em lại quá gần
Lúc kiêu ngạo lúc như cô gái nhỏ
Xách đôi guốc mòn trong khu rừng lạ
Nhiều bùn lầy và đom đóm ma
Tôi thương em thương đến xót xa
Em quá hiểu tôi, tôi e ngại
Khao khát của em không phải của người con gái
Không có ở người con trai

Nỗi buồn riêng trong cây
Chỉ có mình em biết
Suốt đời không ngủ được
Là ngọn gió heo may
Trời rộng của anh ơi
Biết em xa thẳm thế
Vẫn muốn bồng trên tay

Nơi đảo xa chỉ nước với trời
Nơi cát vắng em đi bao ngả gió
Nửa đêm nỗi nhớ
Đập cửa gọi thành tên
Lần đầu tiên tôi nghĩ trọn về em
Chẳng biết giấu lòng mình
Anh trẻ dại anh có bao tính xấu
Trước mặt em anh cứ huyên thuyên
Đỏ mặt sợ mình lố bịch
Có ích gì đâu có cách nào cứu vãn
Người đã lên đường, tàu đã đi xa
Anh chỉ là ngọn lửa ở thềm ga
Sao cứ đêm ngày khao khát
Nghĩ về em không một phút nào yên
Ngoài kia mưa trong nằng sáng bừng lên
Như những nắm hoa ai ném vào cửa kính
Dẫy phố xám hết nằm trong gió lạnh
Em đi xa em trở lại rồi
Anh vẫn rụt rè không dám nói
Chẳng lẽ em chưa biết hay sao
Em lấy nụ cười giấu nỗi lo âu
Che yếu mềm bằng lời giễu cợt
Em gượng bông đùa mà anh muối xát
Ước chi còn tất cả để trao em
Mơ ước, tình yêu, nỗi vui sướng đầu tiên
Gửi em hết, em đừng đi vắng nữa
Nắng mong manh, cành xoan cao bỡ ngỡ
Những dòng thơ anh viết đã vui hơn
Ta sẽ ra ngoại thành xem rau cải lên non
Em trẻ đẹp như ngày ta mới gặp
Anh lại có sự tươi bền của đất
Nói với thời gian bằng sắc cỏ xanh rờn

Lời cuối

"Từ cát bụi sẽ lại về cát bụi"
Màu cỏ xanh ngàn năm
Tia nắng chiều trước biển mênh mông
Anh nắm bàn tay bé nhỏ

Đi cùng nhau trên thành phố
Rồi mai tàn cơn mưa
Ta sẽ trở về
Nơi mình đã sinh ra
Bóng tối trùm lên đất thẳm

Xanh trên đời chốc lát
Mà tình cờ gặp nhau
Vừa ngắn ngủi vừa dài lâu
Lúc tan xuống, lại mỗi người mỗi ngả

Dù sướng vui, dù buồn khổ
Hãy yêu anh .
Như hôm nay là ngày cuối cùng
Mỗi hơi thở đều không lặp lại
Một khoảnh khắc trong mắt ta chói lọi
Một đồng hoa

Cả cuộc đời là ở sân ga
Trước chuyến đi vô tận
Cuộc lên đường tối tăm đơn độc
Người ta chết có một mình
Đó là điều buồn nhất
Ở bên nhau, trước khi tàu đến
Ở bên nhau, tấm vé đã nằm trong túi

Ngày đẹp quá, gió trên ghềnh dưới bãi
Muôn lá xanh run rẩy trên cành
Như những cây đàn nhỏ lung linh
Ở bên anh, trọn vẹn bên anh
Để mai tình yêu là hành lý lên đường
Để nếu có linh hồn
Cũng sẽ không giá lạnh
Và nếu chết là mọi điều đều hết
Hơi thở của em
Như ngọn lửa phập phồng
Như sắc cỏ không ngừng xanh trở lại
Nối phút giây ngắn ngủi với vô cùng

Lưu Quang Vũ

Thư viết cho Quỳnh trên máy bay - Thời gian trắng

Thư viết cho Quỳnh trên máy bay
Lưu Quang Vũ

Có phải vì mười lăm năm yêu anh
Trái tim em đã mệt?
Cô gái bướng bỉnh
Cô gái hay cười ngày xưa
Mẹ của các con anh
Một tháng nay nằm viện

Chiếc giường trắng, vách tường cũng trắng
Một mình em với giấc ngủ chập chờn
Thương trái tim nhiều vất vả lo buồn
Trái tim lỡ yêu người trai phiêu bạt
Luôn mắc nợ những chuyến đi, những giấc mơ điên rồ, những ngọn lửa không có thật
Vẫn là gã trai nông nổi của em
Người chồng đoảng của em
15 mùa hè chói lọi, 15 mùa đông dài

Người yêu ơi
Có nhịp tim nào buồn khổ vì anh?
Thôi đừng buồn nữa, đừng lo phiền
Rồi em sẽ khoẻ lên
Em phải khoẻ lên
Bởi ta còn rất nhiều dặm đường phải đi
Nhiều việc phải làm nhiều biển xa phải tới

Mùa hè náo động dưới kia
Tiếng ve trong vườn nắng
Và sau đê sông Hồng nước lớn
Đỏ phập phồng như một trái tim đau
Từ nơi xa anh vội về với em
Chiếc máy bay dọc sông Hồng
Hà Nội sau những đám mây
Anh dõi tìm: đâu giữa chấm xanh nào
Có căn phòng bệnh viện nơi em ở?

Trái tim anh trong ngực em rồi đó
Hãy giữ gìn cho anh
Đêm hãy mơ những giấc mơ lành
Ngày yên tĩnh như anh luôn ở cạnh
Ta chỉ mới bắt đầu những ngày đẹp nhất
Vở kịch lớn, bài thơ hay nhất
Dành cho em, chưa kịp viết tặng em
Tấm màn nhung đỏ thắm
Mới bắt đầu kéo lên
Những ngọn nến lung linh quanh giá nhạc
Bao nỗi khổ niềm yêu thành tiếng hát
Trái tim hãy vì anh mà khoẻ mạnh
Trái tim của mùa hè, tổ ấm chở che anh...

7/5/1988

Thời gian trắng
Xuân Quỳnh

Cửa bệnh viện, ngoài kia là quá khứ
Những vui buồn khao khát đã từng qua
Nào chỉ đâu những chuyện ngày thơ
Con đường gạch ao bèo hoa tím ngát
Những ô ăn quan, que chuyền, bài hát
Những mùa hè chân đất, tóc râu ngô
Quá khứ em không chỉ ngày xưa
Mà ngay cả hôm nay là quá khứ
Quá khứ của em ngoài cánh cửa
Gương mặt anh, gương mặt các con yêu...


Em ở đây không sớm không chiều
Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
Trái tim buồn sau lần áo mỏng
Từng đập vì anh vì những trang thơ
Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
Chỉ có đập cho mình em đau đớn
Trái tim này chẳng còn có ích
Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè
Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
Thời gian trắng vẫn ngừng trong bệnh viện
Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
Ngày với đêm có phân biệt gì đâu
Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
Và quần áo một màu xanh ố cũ
Người ta khuyên “lúc này đừng suy nghĩ
Mà cũng đừng xúc động, lo âu”
Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
Dường trong suốt một màu vô tận trắng


Muốn gánh đỡ cho em phần mệt nhọc
Tới thăm em, rồi anh lại ra đi
Đôi mắt lo âu, lời âu yếm xẻ chia
Lúc anh đến, anh đi thành quá khứ
Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
Của con đường, trang viết, câu thơ
Mùa vải thiều lại tới mùa dưa
Mùa hoa phượng chắc rơi hồng mái phố
Đường cuốn bụi bờ đê tràn ngập gió
Những phố phường lầm lụi với lo toan.

Dù cùng một thời gian, cùng một không gian
Ngoài cánh cửa với em là quá khứ
Còn hiện tại của em là nỗi nhớ
Thời gian ơi sao không đổi sắc màu.

6/1988

Bàn tay em - Và anh tồn tại

BÀN TAY EM


Gia tài em chỉ có bàn tay,
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,
Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
Quá khứ dài là mái tóc em đen.
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?

Bàn tay em ngón chẳng thon dài,
Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả.
Em đánh chắt, chơi chuyền thuở nhỏ,
Hái rau dền, rau rệu nấu canh,
Tập vá may, tết tóc một mình,
Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.

Đường tít tắp, không gian như bể,
Anh chờ em, cho em vịn bàn tay
Trong tay anh, tay của em đây
Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ.
Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,
Em phơi mền, vá áo cho anh.
Tay cắm hoa, tay để treo tranh,
Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.
Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,
Tay em dừng trên vầng trán lo âu.
Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả.
Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.
Lấy thời gian em viết những dòng thơ
Để thấy được chúng mình không cách trở.

Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,
Em trao anh cùng với cuộc đời em

Xuân Quỳnh

...VÀ ANH TỒN TẠI

Giữa bao la đường xá của con người
Thành phố rộng, hồ xa, chiều nổi gió
Ngày chóng tắt, cây vườn mau đổ lá
Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài
Chỉ một người ở lại với anh thôi
Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương
Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn
Anh lạc bước em đưa anh trở lại
Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
Em là sớm mai, là tuổi trẻ của anh
Khi những điều giả dối vây quanh
Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
Biết ơn em, em từ miền cát gió
Về với anh bông cúc nhỏ hoa vàng
Anh thành người có ích cũng vì em
Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
Như người làm vườn, như người dệt vải
Ngày của đời thường thành ngày - ở - bên - em
Anh biết tình yêu không phải vô biên
Như tia nắng chúng mình không trẻ mãi
Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại
Ai biết ngày mai sẽ có những gì
Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi
Anh yêu em, và anh tồn tại
Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đây đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đây, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè bên cửa sổ
Dẫu quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao.

Lưu Quang Vũ

Bầy ong trong đêm sâu

Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh
Thắp một ngọn đèn hồng như ánh lửa
Ðêm sâu quá đêm nào biết ngủ
Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi

Mà có ngủ đâu, người ta đợi mặt trời
Ðợi lâu quá nên để cơn mơ chờ đợi vậy
Trong cơn mơ là cuộc đời thức dậy
Con ong vàng bé nhỏ đến tìm em

Con ong xanh có đôi mắt đen
Con ong trắng bơ vơ trong tổ vắng
Con ong đỏ là con ong trong thơ thẩn
Bay đi tìm hương nhuỵ mất từ lâu

Ðã chết rồi ơi chú ong nâu
Ðể hoa rụng mùa thu thương nhớ bạn
Anh là con ong bay giữa trời lận đận
Trời đêm dài chẳng có một ngôi sao

Em ở đâu, em ngủ ở phương nào
Môi em thở những điều gì khe khẽ ?
Em, em gần hay em xa thế nhỉ
Ðến bất ngờ loá nắng giữa lòng đau

Anh có hẹn đâu, anh chả nói câu nào
Anh chỉ buồn thôi, em chỉ buồn thôi, ai biết ?
Tóc em dài như một ngày mỏi mệt
Em đợi chi anh, em cần chi anh ?

Anh đợi chờ em, không đợi sao đành ?
Ðêm như biển không bờ bóng tối rất thẳm sâu
Ðời cũng giống như biển kia anh lại giống con tàu
Tàu anh đi đi hoài trên biển vắng

Mong tìm được một bóng hình bè bạn
Ðến bây giờ anh gặp được tàu em
Anh mở gió tâm hồn cho buồm thắm kéo lên
Ai ngờ tàu em lại là tàu cướp biển

Em cướp hết cuộc đời anh, em lấy hết
Trói anh vào cột buồm của tình yêu
Bão táp nổi lên, chớp giật, tàu xiêu
Em đứng đó hãi hùng ngơ ngác

Anh cũng thương em suốt đời trên sóng nước
Cướp được tàu anh tưởng có ngọc vàng
Ngờ đâu chỉ là ván nát sàn hoang
Còn trơ lại hồn thơ tai ác quá.

Nhưng thôi em ơi đấy chỉ là lời ru trong giấc ngủ
Anh thương em đây anh lại êm đềm
Làm con ong vàng đến ngủ giữa tóc em
Con ong xanh có đôi mắt đen
Con ong trắng là con ong thương nhớ
Con ong đỏ chính niềm tin ấp ủ
Còn hạnh phúc cuối cùng là khúc hát chú ong nâu.

Tháng sáu

Khi ngày trôi gấp giở trang nhật ký tìm không thấy
cố níu sự bình tĩnh ở lại
cố hình dung cây lá xanh

Ở đâu đó giữa tấp nập
những nụ cười giễu cợt treo trên từng cột mốc
căng những cánh cung
chiếc khẩu trang bất lực che khuôn mặt bất lực
chạy trốn mũi tên
lời thốt ra phút không cẩn trọng

Ngày đã thờ ơ
mặc kệ những hoài công nhắc nhớ
cố tràn ngập mình bằng giai điệu buốt xanh
cố tẩy rửa ký ức

Ở đâu đó giữa nắng gắt
những nói cười tiếp tục toả rạng hào quang
như không hề nuối tiếc

Không còn miền trôi giạt cũ
không còn vòng xoáy bất tận



ĐINH THỊ NHƯ THÚY

Bay lúc 18h20'

Ở đây mặt trời xuống chậm

18h20’ nắng còn rực rỡ

Em đã nghe thấy tiếng anh gọi

Giữa phòng chờ sân bay tràn ngập người

*

Luôn là cảm giác bơ vơ suốt chuyến đi

Luôn chờ đợi một điều gì đó một ai đó

Luôn bất lực khi không thể nói về những điều rất hiển nhiên

Những buồn bã đau đớn

Về tình yêu này

Đời sống này

Xứ sở này

Luôn phải che giấu tất cả bằng những mỹ từ những uyển ngữ

Luôn phải né tránh tất cả

(Như những đứa trẻ tránh xa dây mắc mèo

Khi luồn qua những thân cây trong rừng rậm)

Sự thật chưa bao giờ được phơi bày

Bởi chưa bao giờ đủ can đảm để nói

*

18h20’ chuyến bay có nhiều người Phương Bắc

Họ nhìn chúng ta bằng ánh nhìn xuyên qua

Như thể chúng ta chưa bao giờ tồn tại

Những chuyến taxi đặt trước

Đưa họ vào bóng đêm

Trong khu vườn cỏ dại

Tắm gội bằng màu xanh cỏ cây

Như tắm gội bằng những câu thơ mỗi sáng

Để tôi bình an tâm

Có thể dòng chảy cuộc đời tôi

Chưa bao giờ cuồng loạn

Nhưng tim tôi sóng ngầm luôn cuộn

Vì những bông hoa dại

Thầm lặng nở trên cỏ ướt

Như những mảnh mặt trời

Tự nguyện buộc ràng tôi vào mái nhà này

Những công việc không tên

Bàn tay thô ráp

Đôi khi tôi ngồi nhớ

Sương mây của một thuở

Tôi còn là cỏ cây

Ban đêm

Giấc mơ tôi chao lượn

Dưới những vòm xanh

Sáng ra

Tóc tôi thơm mùi lá

Có một ngày

Quẫy cựa đòi bung vỡ những hạt mầm

Bỗng chốc tâm trí tôi

Bỗng chốc thân xác tôi

Bỗng chốc

xốp

mềm

ấm

ẩm ...

Đám cưới (III)

Bằng cách nào mới biết giọt nước mắt là của đớn đau hay hạnh phúc

khi yêu thương ngày xưa khác xa với những gì chúng ta đang nắm chặt?

Vì một niềm tin mà người dở sống dở chết

vì một niềm tin mà người không thể quay lưng giữa trời đầy tuyết

vì một niềm tin mà phải gập người để trái tim đừng thảng thốt

vì một niềm tin mà câm lặng bấu tay vào mắt mình ngăn đừng khóc

ngày đám cưới của một người…

Không phải là mất mát giản đơn như một cơn gió qua bầu trời

lúc ta đứng nơi này và nghe người cười với niềm hạnh phúc nơi khác

đã biết mình cũng từng nắm giữ hơi ấm mà giờ kẽ tay lấp đầy từng vết nức

trái tim vui một lần rồi buốt tận tâm can của quãng đời dài chưa đoán trước

trách cứ được gì thì còn nói chi?

Người có thể đám cưới một lần rồi thêm một lần nữa với ước mơ sẽ đong đầy

những khoảng trống mà chúng ta từng nghĩ có thể bù đắp nổi

cố giữ gìn vẫn cô đơn, rồi buông ra cho cô đơn kia tăng lên gấp bội

ai cũng giành về mình phần không có lỗi

giá như chúng ta đừng bắt đầu…

Thì người có thể đám cưới và trao nhẫn với người đã tin nhau

chẳng cần phải đắn đo liệu mình có nhầm đây là người sau cuối

chẳng cần phải đắn đo rằng cuộc đời đang bắt mình gian dối

chẳng cần phải đắn đo mình sẽ hôn cùng một nụ hôn với hai con người cho cùng một câu nói

sẽ mãi đi cạnh bên?

Chúng ta đã tìm thấy được nhau trên một đoạn đường rồi phải quên

và người lại nhận ra mình cần một ai khác cho đoạn đường kế tiếp

tuyết có thể chỉ rơi trong mùa đông nhưng nơi lòng người thì vĩnh viễn

cũng như chiếc nhẫn đã đeo vào thì cả đời vẫn là một tì vết

dù người muốn hay không…

Ta có ngồi bên thềm nhà với bàn tay ôm lấy mặt để chờ mong?

có đắp chăn lên mắt xin cho mình tách ra khỏi thế giới?

có đi rửa sạch tay, lau bờ mi và thay áo mới?

có cuộn tròn mình như phút giây xưng tội?

cũng chỉ dằn vặt thêm một lần…

Người sẽ hạnh phúc trong một đám cưới không còn những phân vân

yêu thêm nữa hay không yêu thêm nữa?

chấp nhận một cuộc đời còn niềm tin là dư thừa đổ vỡ

mà thương lấy đời mình!

Ngày một người nào đó trên thế gian này đám cưới

có một người từ chối thức dậy trong bình minh…

4g PM 28/10/09

Đám cưới (II)

Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!

Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người
Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta…

Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ
- Đừng yêu ai khác nữa được không?

Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt
Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?

Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu
Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp
Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống
mang chuỗi ngày dài thứ tha…

Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa
Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp
Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất
Mỗi ngày nhận về những giọt sương…

Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung
Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội
Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối
Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói
- đừng để ai khác chạm vào nữa được không?

Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân
Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố
Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó
Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả
Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!

Ngày chúng ta sinh ra
Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?

(SG_5g30p ‘22/5/2009 – 5/9/2009’)

Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm…

Đau lòng mà nói đó là niềm vui

đó là vì sao duy nhất ta muốn giành lấy khỏi bầu trời…

Một chút niềm tin trong chúng ta giờ cũng đã được giữ bởi cuộc đời

khi không có tình yêu nào ta chạm vào trọn vẹn

những ngón tay dẫu dài thêm ra cũng không chắp nối được vào số phận

vì có những người gặp nhau để lạc mất nhau!

Là con đường đó không đủ rộng để hai đôi bàn chân bước lại từ đầu

là những mùa đông đó giờ đã lạnh hơn trong mất mát

là chổ ngồi quen đó giờ được ngồi bởi những người khác

là kí ức đó đã buộc chúng ta phải gượng cười chấp nhận

dù có ra sao…

Chỉ duy nhất một bầu trời nhưng có đến hàng triệu đêm thâu

chúng ta đã hứa mà nào đâu biết trước

đừng quên niềm vui của giây phút không cần gì đến cuộc sống

hạnh phúc của những cái ôm vừa tròn một vòng tay ấm

làm đau những khoảng trống lẻ loi

Chúng ta là vì sao nhưng chúng ta không phải là bầu trời

những ngày mưa sẽ mang muộn phiền đến sớm

ngăn lòng mình bằng một niềm tin vẫn còn chút nắng

vẫn còn chút ơn lành cân bằng với mất mát

vẫn còn chút thương yêu nghĩ rằng bền chặt

rồi buốt người lặng im…

Làm một vì sao đâu phải lúc nào cũng sáng lên

khi người buông tay và nhìn xuống

một nửa thế gian này biết vỡ òa lúc tình yêu không còn trong mắt

một nửa còn lại biết rõ trái tim mình đã từ chối lên tiếng

bất chấp những quãng đời buồn…

Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời cô đơn

bởi bầu trời nào cũng cần những đêm thắp sáng!

Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời lỗi hẹn

bởi bầu trời nào cũng cần những bao dung!

Chúng ta gặp nhau nhưng đó chưa bao giờ là điểm dừng

mỗi duyên số tạo ra để nhận về những oán trách

người ta chết đi một lần chỉ mong tìm thấy một cuộc đời khác

yêu một người mà trái tim luôn tham lam ray rứt

sao không tựa vào đời nhau sớm hơn?

Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm

chúng ta có đủ giấc mơ cho vũ trụ đó yên bình?

11g20 AM 14/12/2009

Đêm về khuya tối (version 2)

Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắt

đếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngác

mà nào đâu hay…

Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời

những dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cách

giữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khác

đi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắt

cười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…

Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghi

nơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ở

chúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chổ dựa

không cô đơn và không buồn bã

không cần nhiều ước mơ…

Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng ta

sống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹn

tim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớn

vai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trước

như sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thức

ngủ cho mình bình yên!

Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơn

quì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốt

chắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốm

nằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốn

chỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…

Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầy

chỉ có tình tình yêu là được rồi mất mát

chỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạn

chỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhất

sao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?

Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầu

những buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửa

yêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựa

như chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏ

ngoài kia chẳng có gì là ấm êm…

Những đêm về khuya tối

chúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…

Là lựa chọn đó sẽ khổ đau.

Chúng ta sinh ra với mong muốn làm người bình thường

nhưng tình yêu bắt ai đó trở thành kẻ vô ơn!

Bắt đầu của nỗi đau bao giờ cũng là những yêu thương…

những dịu dàng không bao giờ đếm được

những ân cần được thắp lên ngay cả trong những mùa gió ngược

những thứ tha chưa một lần chợp mắt

những ngày không bao giờ muốn đi qua…

Là lựa chọn đó dẫn đắt chúng ta đi khỏi những xót xa

nhưng một ngày dài, một tháng dài… cũng đến lúc dừng lại

không mất ngủ đêm này thì cũng là một đêm nào đấy

để ngồi nói chuyện với chính trái tim mình

Để ngồi lại và hỏi- còn gì là niềm tin?

còn gì là gió mưa nếu chiếc dù kia phải tự mình giương lên mà đi ra phố?

còn gì là sáng mai khi trong đêm mình đau vật vã?

còn gì là tiếng cười khi son môi khô như một vệt nước trong tủ đá?

còn gì là thương nhớ nhau?

Là lựa chọn đó xây nên trong chúng ta một chiếc cầu

nhưng đi từ hướng nào thì cũng không bao giờ đến đích

bước một bước chân là tự cho mình cái quyền liều lĩnh

chấp nhận một phút giây bình yên để chối bỏ những gì thuộc về định mệnh

chúng ta sống với những gì chúng ta muốn nghĩ ra

Chúng ta sống với những gì chúng ta không còn thiết tha…

mà chẳng hề đắn đo vì chỉ cần phút giây hiện tại

hạnh phúc trong buổi sáng rồi mặc kệ chiều hôm có mệt mỏi

tự nhủ với lòng bản thân cuộc đời đã là lầm lỗi

đã có yêu thương thì phải chấp nhận tiếc nuối

sao vẫn không dễ dàng…

Sao vẫn không ngủ được khi mí mắt cuối cùng cũng chịu lãng quên

nhưng trái tim lại mở ra thêm một ngày ngột ngạt

chắp hết mười đầu ngón tay vào nhau mà không thể nào chạm được

từng ngón tay giờ đã cô đơn theo một cách khác

biết làm sao?

Chúng ta có thể nào nói được hết về nỗi đau

nói được hết những muộn phiền đang có

nói được hết người này nghĩ về người kia để biết thế nào là mưa là gió

nói được hết như sợi tim đèn đã khô dầu mỉm cười và từ chối ánh lửa

nói được hết ước mơ…?

Là lựa chọn đó sẽ khổ đau

mà không ai trong chúng ta dám nghi ngờ!

4PM 7/4/2010.

Chỉ muốn sống với năm tháng bình thường

Là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau

là ngày những cái ôm từ phía sau cũng đủ vừa ấm áp

là ngày bàn tay này mở ra để đan xen một bàn tay kia lạ lẫm

là ngày ở lại vì một mùi hương!

.

ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường

đưa đón nhau về lòng vui như câu hát

chăm chút từng yêu thương

để không yêu thương nào là phai nhạt

và chỉ sợ nhất là khi cuộc đời bắt gặp

những vết dấu tổn thương…

Chúng ta có khi tìm thấy ước mơ trong cái nhìn giản đơn

một bữa cơm đong đầy những lần liếc mắt

bao lần đi qua là bao lần trái tim được thấu suốt

để những niềm vui phủ kín lên mặt ngườimà không hề báo trước

đến bao giờ mới cạn niềm tin?

.

Sẽ có xót xa đến vào những lúc yên bình

sẽ có những tội tình vì một đôi lần câm nín

sẽ có thêm những cơn đau trong một ngày ngã bệnh

sẽ có hoang mang chen vào cơn ác mộng

sẽ có những ngày chán ghét nhiêu khê!

nhưng cuộc đời nào rồi cũng như cơn mưa

thấy lạnh run trước khi lòng tạnh ráo

sống cả cuộc đời đâu thể chỉ đứng hoài trong tâm bão

đứng im lìm và nằm khô héo

chết thản nhiên

.

chông chênh để biết chúng ta còn cần

như nắm tay nhau đi trong lòng phố xá

như che lên chiếc dù cho ngày mưa bớt xa lạ

như ngồi lặng yên mỉm cười với vội vã như đầy bao dung…

Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không

rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé

co từng ngón chân vào yêu thương riêng lẻ

mà xâu chuỗi những quãng đường…

Chúng ta sẽ sống như ngày nào cũng là ngày vừa bỏ mặc cô đơn!