Đối mặt với đời thường

Con chim tránh cơn mưa
Vội vã bay về tổ
Con gà đi kiếm mồi vất vả
Trời tối rồi cũng về ổ nghỉ ngơi
Còn riêng em, anh ơi !
Em biết trốn vào đâu cho khỏi nhớ
Em biết trốn vào đâu cho khỏi khổ
Nỗi cô đơn năm tháng cứ giày vò
Em thấy sợ mỗi bận về nhà
Mở cửa ra...
Anh vắng!

Chiếc giường chông chênh...
Chiếc bàn chông chênh...
Chiếc ghế chông chênh...
Tất cả như mới chỉ có nửa mình
Còn nửa kia...
Anh vắng !

Em đối mặt với ồn ào của đời thường
Chẳng nhàn hạ gì hơn con gà đi kiếm ăn
Con chim đi tha rác
Chỉ riêng có một điều mãi vẫn chưa quen được
Là nỗi cô đơn năm tháng cứ giày vò

Em - Người con gái làm thơ
Xin đừng trách
Sự đa cảm nhân đôi
Nỗi buồn nhân đôi
Và niềm vui cũng nhân đôi nốt
Sống thái quá
Dù ở cực này hay cực khác
Trái tim thường dễ đau...

Giữa cuộc đời ồn ào
Người với người bán mua đổi chác
Như con chim tha rác
Như con gà kiếm mồi
Riêng có một điều không thể quen anh ơi !
Là khi mở cửa ra...
Anh vắng !


No comments:

Post a Comment