Biển, Núi, Em Và Sóng
Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi
Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt
Hàng thùy dương nói hộ tiếng thầm thì
Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển
Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời
Em là sóng nhưng xin đừng như sóng
Ðã xô vào xin chớ ngược ra khơi
Anh như núi đứng nghìn năm chung thủy
Không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay
Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt
Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy...
Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá, sóng và em gần quá
Anh đủ lời để tỏ một tình yêu
Anh bắt đầu từ em
Cứ mỗi ngày anh lại muốn gặp em
Như mỗi ngày đêm lụi nắng ngời lên
Chiều bâng khuâng khi hoa tím lại nở
Anh muốn bóp trái tim mình đến vỡ
Anh muốn tìm điều dễ ghét trong em
Tìm được rồi anh lại thấy yêu thêm
Mỗi con đường, mỗi bậc thềm khóm lá
Mang tình yêu, thành tình yêu tất cả
Mỗi việc anh làm là một đóa sương mai
Mang hình em như mang ánh mặt trời
Khi chưa gặp em anh mới sống một nửa cuộc đời
Chưa biết sự đắng cay ngọt ngào và lạnh lùng bốc lửa
Ta chẳng thể nào không trở thành nhau
Đêm mọc sao lên trời mở chiều sâu
Đến bây giờ từ đâu không nhớ nữa
Buổi sáng mai nao lại chẳng ban đầu.
Khi anh đi bên em
Bầu trời sao bớt lạnh trong đêm
Từng giọt ấm đậu trên vòm lá
Gió đi qua để lại hương cây quả
Khi anh đi bên em!
Muốn con đường dài thêm
Nghe hết chuyện không đầu không cuối
Hàng điện đứng bao đêm, bao tuổi
Chẳng vô tình em khẽ nhắc tên.
Khi anh đi bên em!
Khi anh đi bên em!
Thân thiết hàng cây
Thân thiết ngọn đèn
Công việc của ngày dịu dàng
Phố nhà của đêm ấm áp...
Những con đường - con đường thân thiết
Khi anh đi bên em!
Lặng Lẽ
Chỉ có em
Phần mạch đập lặng lẽ cuộc đời anh
Nơi ẩn náu những kỷ niệm dầu dãi
Chỉ có em
Hoàng hôn còn một chỗ dựa
Con đường ghi tên ngày về.
Những người quen ngày càng lạ đi
Họ quần tụ rồi xuôi ngược
Chỉ có em như giọt nước mắt
Nằm sâu trong người anh.
Em như con chuồn chuồn ngày ấy
Bay qua ánh sáng một nàng tiên
Anh nhón bắt và gìn giữ
Bằng mỗi sợi tóc của mình.
Mùa thu yên lặng, mùa hè yên lặng
Mùa đông cũng dịu dàng hơn
Anh luôn luôn là người đi xa trở lại
Tóc em bụi, mặt đầy bụi
Chỉ qua gương mặt em mà nhận ra khuôn mặt chính mình.
Quà Tặng
Anh gửi tặng em tiếng chuông đồng hồ điểm
Để hai nơi cách xa nhau ta cùng thức dậy lúc đêm khuya
Thầm hỏi về những tháng năm đã sống
Hạnh phúc thường đến kèm theo những nỗi sợ hãi
và anh sợ đến một ngày
Hạnh phúc biến thành nỗi bất hạnh
Anh gửi tặng em một khoảng trời đêm những rặng thông và gió
Để nhớ cuộc đời đã một lần
Xích chúng ta lại gần nhau
Biết bao năm nó vẫn giữ chút dịu dàng nơi mắt em
Như một lý do để sống
Để vượt qua những cảnh đời thô bạo
Anh gửi tặng em trang sách nói về lòng đất
Để biết những điều qúy báu thường ít lộ ra ngoài
Xin em cùng tin rằng giữa nhưng thứ ồn ào và những kẻ ồn ào
Luôn có những người lặng lẽ
Lặng lẽ như bông hoa như niềm hy vọng
Đối mặt với đời thường
Con chim tránh cơn mưa
Vội vã bay về tổ
Con gà đi kiếm mồi vất vả
Trời tối rồi cũng về ổ nghỉ ngơi
Còn riêng em, anh ơi !
Em biết trốn vào đâu cho khỏi nhớ
Em biết trốn vào đâu cho khỏi khổ
Nỗi cô đơn năm tháng cứ giày vò
Em thấy sợ mỗi bận về nhà
Mở cửa ra...
Anh vắng!
Chiếc giường chông chênh...
Chiếc bàn chông chênh...
Chiếc ghế chông chênh...
Tất cả như mới chỉ có nửa mình
Còn nửa kia...
Anh vắng !
Em đối mặt với ồn ào của đời thường
Chẳng nhàn hạ gì hơn con gà đi kiếm ăn
Con chim đi tha rác
Chỉ riêng có một điều mãi vẫn chưa quen được
Là nỗi cô đơn năm tháng cứ giày vò
Em - Người con gái làm thơ
Xin đừng trách
Sự đa cảm nhân đôi
Nỗi buồn nhân đôi
Và niềm vui cũng nhân đôi nốt
Sống thái quá
Dù ở cực này hay cực khác
Trái tim thường dễ đau...
Giữa cuộc đời ồn ào
Người với người bán mua đổi chác
Như con chim tha rác
Như con gà kiếm mồi
Riêng có một điều không thể quen anh ơi !
Là khi mở cửa ra...
Anh vắng !
Nỗi nhớ
Như trẻ con chơi trò "tay không tay có'
Em giấu nỗi nhớ trong lòng tay
Nỗi nhớ ngọ ngoạy đòi nghiêng trên trang giấy
Em đành giấu nỗi nhớ vào thơ
Thơ buông dài tiếng thở
Giấu nỗi nhớ vào đêm
Đêm càng lạnh lùng hiu hắt
Có thể giấu nỗi nhớ từ đáy mắt
Bằng những tiếng cười
Có thể giấu nỗi nhớ trên môi
Bằng màu son tươi thắm
Nhưng, tự cõi lòng sâu thẳm
Em không biết giấu nỗi nhớ vào đâu
Trong tim, nỗi nhớ ứa giọt sầu
Ơi nỗi nhớ không màu
Sao rất thực
Làm nhói đau lồng ngực
Chiều nay,
Em gởi nỗi nhớ vào chiếc lá
Thả xuôi theo dòng
Anh có nhận được không?
Gió
Có phải tại gió chăng
Gió mất ngủ suốt đêm gõ cửa
Gió lang thang không nơi trú ngụ
Gió yếu mềm tay lá vuốt ve
Có phải tại gió chăng
Bao cuộc hẹn không về
Trăng đơn chiếc suốt đời ân hận
Gió tạt khói cay mắt người sưởi ấm
Anh thành người mắc nợ với chia phôi
Có phải tại gió chăng
Ngồi với một người, nghĩ đến một người
Nhàm chán thấm vào những gì thừa thãi
Có phải tại gió chăng
Tình yêu tôi lầm lỗi
Hay tại anh chăng, hay tại em chăng.
12-9-2004
TỬ VI TRĂNG
Nếu trăng mọc thành đôi thì nhân gian sáng quá
Thêm hàng triệu vì sao trăng vẫn không mất đi vẻ dịu dàng của lụa
Đêm phập phồng nhịp thở
Trăng khuyết rồi tàn
và tròn rồi lại khuyết
Bình thản trăng đi...
Không một ý thức số phận nào lại lạnh lùng đến thế
Trăng thờ ơ soi nỗi buồn của mình
sáng trong
Hạnh phúc bất hạnh
Không có hiu quạnh nào lại điềm nhiên trôi
vòng trôi thời gian..
Tự cứu chữa sự tật nguyền của mình
Những ngọn nến trời đã thắp
và tạo hoá hà khắc nghiêm cấm
Không phải bằng lời
Nên giữa mênh mông trời...Trăng đành chịu mọc...một mình thôi.
Quán vắng, những lối đi ướt lạnh
Thôi đừng dịu dàng
em sẽ đánh rơi mình
chiều sẽ không còn hoàng hôn
những đường chim chao vội.
Số phận đã dồn đuổi hai ta
một màu trời, một màu sao
một sợi dây vô hình thắt buộc
Hai thế giới
cứ vọng vào nhau.
Tự băng bó tổn thương bằng thời gian lặng
em rồi sẽ bước qua tình yêu em
như bước qua nấm mồ
của một người từng thân thiết.
Những viên đá trong ly café đang tan ra
nuối tiếc tiếng lanh canh
nhưng tan ra là số phận.
Thôi đừng dịu dàng
em hứa mà
sẽ không rơi nước mắt
phút chia tay.
Ngày hôm qua
Ngày đã qua còn chưa kịp qua
Vệt mưa ướt nhờ nhờ lưng chim sẻ
Tiếng bước chân vụng đêm vọng khẽ
Nắng bần thần trên ô nấm nâu non
Ngày đã qua dài hơn
Giãy giụa như nằm trong lưới
Lá ngã xuống mặt đường
Ta mòn như đá suối
Ngày đã qua ở lại trong vườn
Dưới gốc bằng lăng vừa chặt
Ta sập cửa trước Ngày Hôm Nay khi vừa rõ mặt
Nhựa vẫn ròng ròng xuống đất ta
Ngày đã qua?
Ngày đã qua chưa qua
Câu thơ xưa đã tàn từ lâu
Giữa chúng mình cũng có còn gì nữa đâu
Dẫu cơn mưa từng gợi về những gì đã cũ
Đôi khi còn chút hờn ghen…
Giả dụ bây giờ anh lại gặp em
Thì cũng chỉ là mộng mị
Bốn năm hằn lên từng nếp nghĩ
Làm sao tìm được em xưa…
Cuộc đời thế mà cũng hay
Khế đã thôi buồn như khóc
Tình xưa xanh như lá mỏng
Chỉ vừa đủ để nhớ thôi.
Giọt rượu bên lề
Đã cũ,
Đã xa xôi…
Hương xưa không buốt nỗi ta rồi
Có soi gặp mình qua đáy cốc
Trùng trùng nỗi nhớ cũng thường thôi.
Chỉ những chiếc lá mới biết…
Có những năm tháng của chúng ta
rơi theo mùa lá trước hiên nhà
rơi không chạm đất
để những cuộc hồi sinh chưa bao giờ có thật
thì làm thế nào biết chúng ta trưởng thành hay mãi mãi trẻ con?
Thỉnh thoảng chúng ta đứng trong buổi chiều bình yên
giữa thành phố xa lạ
và tự hỏi giá như có thể
chọn lựa làm 1 chiếc lá vàng chạm đất
hay xanh tươi mãi trên đầu ngọn gió
chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
Có những mùa lá trước hiên nhà
theo năm tháng của chúng ta rơi về đâu
những chiếc lá vừa xanh non đã lìa cành
những chiếc lá sống đến úa vàng rồi rơi chạm đất
những chiếc lá vừa chớm niềm vui đã nhìn ra mất mát
những chiếc lá mà khổ đau song hành cùng hạnh phúc…
có ai biết?
Đôi khi chúng ta ngồi lại với bóng của mình
ngay giữa đám đông vội vã nhìn nuối tiếc
và tự hỏi giá như có thể
chọn lựa làm một chiếc lá giữa nắng mưa hay nép vào một góc nhỏ
chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
Có những mùa lá trước hiên nhà
theo năm tháng của chúng ta rơi thật mau
không kịp nhớ mình đã sống
những chiếc lá chưa bao giờ mọc ra
làm sao biết cảm giác chạm đất
những chiếc lá chưa bao giờ đi qua những ngày mưa
làm sao biết cảm giác của một tia nắng
những chiếc lá chưa bao giờ thật sự úa vàng
làm sao biết cảm giác của úa vàng (đã sống trọn một đời lá…) không hề là cay đắng…
làm sao biết cảm giác của tất cả những điều này?
Lúc nào đó chúng ta muốn rẽ ngang con đường đang bước đi
ngay khi hình dung về đích đến
và tự hỏi giá như có thể
chọn lựa làm một chiếc lá đúng nghĩa một chiếc lá hay một chiếc lá không có gì để nhớ
chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
Có những năm tháng của chúng ta rơi theo mùa lá trước hiên nhà
Nhìn- đẹp- biết- bao…
(còn chuyện chúng ta có chấp nhận trả giá để rơi chạm đất
có lẽ chỉ những chiếc lá mới biết….)?
<Blog Giày đỏ>
THU KHÚC
For nothing
Lũ bướm chiều hôm bay qua thềm cửa
đợi trăng về
phá cỗ trung thu
áo em nhiều màu như đèn kéo quân
không kéo được niềm vui chỉ toàn nỗi nhớ
bâng khuâng tháng bảy gọi mưa về
Lịch năm nhuần trung thu già thêm một tháng
thu có dài kỷ niệm
dài cho hết mùa trăng
dẫu thu Sài Gòn không lá vàng thao thức nhớ mong
lá xanh cứ rủ nhau xuống phố
hàng me ướt mưa đêm chau mày nhẹ thở
lời tình thánh thót bước chân đi
Lời mưa hay lời em
chào hạnh phúc của mùa thu cũ
bàn tay lạnh thèm bàn tay ấp ủ
anh có về cho giấc ngủ xôn xao
thu Sài Gòn không có lá vàng đâu
mây xám giăng giăng mây buồn mây biết nói
lá xanh vẫy như ngón tay em gọi
cổng nhà ai hé mở đợi trăng về
Cổng nhà ai mùi nguyệt quế nở khuya
bay vào hồn em để ngỏ
hoa có dựng nên trường thành cổ
quét mùa thu lá mục
ủ mối tình xa xưa?
Sài Gòn bây giờ anh đã quên chưa
lá xanh vẫn rủ nhau xuống phố
trăng chưa mọc nên trăng chưa hề vỡ
như hồn em sáng rỡ một thu nào
ôi thu Sài Gòn không có lá vàng đâu
mưa tháng bảy kéo dài sang tháng tám
lũ bướm chiều nhởn nhơ lãng mạn
đợi trăng về...
Em vẫn chờ anh!...
Anh thân yêu bây giờ Sài Gòn thu, cơn bão rớt chạy ngang thành phố đẹp. Bão trong mắt nên mở thành màu tím, bão là mưa nên mắt ướt đợi chờ. Thu Sài Gòn vẫn là thu rất mưa. những hạnh phúc như giòng mưa đổ xuống, những hạnh phúc của một đời gỗ mục, mọc thành cây nấm ngọt giữa trời, như em bao giờ cũng chỉ có anh thôi...
Những chấp nhận đắng cay và thua thiệt , những rạn nứt và trăm điều bi thiết, chảy thành sông thành biển cuốn trôi rừng. Hạnh phúc bỗng là con cá quẫy, theo sóng về vượt chín tầng không. Hạnh phúc như cánh chuồn quả mỏng, ngẩn ngơ bay chờ bão thổi về. Em cuối cùng gói đời cất vội, sợ mai này hồn ngập rêu rong...
Anh thân yêu ngày ấy còn không? Cơn lốc xoáy tròn như bông vụ. Em chẳng phải em mùa thu cũ, mỗi năm mỗi nhìn lại đời mình, thấy bỗng trẻ bỗng già bất chợt, chút nồng nàn bỗng chút thờ ơ. Anh ở đâu tình yêu rực lửa, thành tro than đốt cháy buổi đầu. Thu Sài Gòn vẫn là thu bão, chuyển đến đời những biển nhớ lao đao...
Vẫn biết đời hạnh phúc chẳng bao nhiêu. Cái thoáng chốc của một thời tuổi trẻ, cái dè dặt của tuổi già rớm lệ, cái mênh mông hiện tại êm đềm. Em bao giờ cũng vẫn là em - là ngọn nến chẳng bao giờ tắt - thứ ánh sáng điềm nhiên hiu hắt - điềm nhiên đi thốc giữa tim người. Anh có lúc thấy mình buốt lạnh, tìm đâu ra ngọn lửa mồ côi?...
Sài Gòn thu về anh thân yêu ơi. Con mắt bão nhìn qua cửa chớp, con mắt nháy tình yêu choáng ngợp, uốn cong em trong hạn hẹp đời thường. Em vo tròn tất cả những nụ hôn, vắt kiệt hết nỗi buồn gởi bão. Bão yên lặng nhận món quà ảo não, còn cho em hưởng chút trăng tàn. Trăng yên lặng soi hồn em xám ngắt, trăng soi hoài mà chẳng thấy anh đâu...
Trăng soi đến bao giờ tìm được đời nhau, và bão rớt lạnh run ngoài thềm cửa. Vai kề vai sẽ cháy bùng ngọn lửa, thu sáng trưng con mắt có anh rồi, thu hồng hoà từng giọt mật lứa đôi, mặc cá quẫy chuồn bay và nến sáng. Mưa cứ rơi đều đều và nhẹ hạt, Sài Gòn thu còn lại có hai người. Sài Gòn thu về anh thân yêu ơi!...
TRỜI THÀNH PHỐ ĐẦY MÂY
Buổi sáng có ánh mắt u uẩn nhìn lên vòm cây
mặt trời còn lạnh
em đi trong sương sớm
tóc buồn không bay
trời thành phố đầy mây
tóc em mềm như lá cỏ
có bài hát yêu đương vẳng từ hiên nhà ai
vẫn còn đóng cửa
ôi bài hát của chúng mình
làm em nhớ anh
Có gì phải mắc cỡ khi nói rằng em nhớ anh
em nói với bầu trời đầy mây
với những chiếc lá co ro trên cây chờ mong nắng ấm
em nói với bờ cỏ hiền lành
và con chim cô độc
rằng
chẳng biết bây giờ anh ở đâu
Trời thành phố đầy mây
quanh em mùa thu sóng sánh
quanh em đầy ắp bóng hình anh
nụ cười mùa hè và tia nắng ấm
em đang bơi trong nỗi nhớ của mình
Em bơi trong bầu trời có anh
bài hát yêu đương ngân vang trong gió
có gì đâu mà mắc cỡ
khi nói rằng nhớ anh
Có gì đâu phải ngượng ngùng
khi được khoe khoang hạnh phúc
trời thành phố đầy mây
tình yêu căng lồng ngực
em biết gởi nơi nào
nỗi nhớ của em...
TRIỀN DỐC
Trèo lên trèo lên trèo lên mãi
con dốc dài thăm thẳm đường xa
muốn quay xuống cũng không xuống nổi
Này đá quỳ này thạch thảo
vàng cháy khát khao tôi xanh biếc khát khao tôi
một mặt trời trên đỉnh dốc
ai đã cầm mất rồi
Còn một chiếc bóng ấm áp
chìa ngón tay cho tôi nắm
chìa đôi môi cho tôi hôn
này con chim đại bàng trong chiếc lồng
soãi cánh buông xuôi ủ dột
vẫn đủ sức kêu lên lời tình
Trèo lên trèo lên trèo lên
trái tim đập một nhịp đập run rẩy
em là người đàn bà cuồng ngông
biết mưa mà không tránh
biết bão mà không chạy
Con dốc dài thăm thẳm đường xa
chỉ cần nhìn chiếc bóng của anh
em còn đi mãi mãi...
MỘT NGÀY YÊN TĨNH
Yên tĩnh một đêm không nhớ tới anh
giấc ngủ không mộng mị
buổi sáng nghe tiếng chim gù trong mái nhà
và trên ban công lá cây mướt xanh
Yên tĩnh một ngày khi anh đi xa
chiếc điện thoại nằm im hiền lành
quên mất tiếng chuông réo gọi
con đường như trong trẻo hơn
góc phố không còn ngửa cổ trông lên
cơn mưa đứng lại
Yên tĩnh một tối không tiếng tích tắc đồng hồ
nhạc giao hưởng êm như sông
nằm nghiêng nhắm mắt
không thắc mắc bây giờ anh ở đâu
Yên tĩnh lạ lùng khi còn một mình
ngắm nghía khuôn mặt trong gương
ánh nhìn lơ đãng
Không nhớ gì không giận gì
yên tĩnh trái tim nhỏ nhoi
một ngày anh đi vắng!
CHÂN TRỜI
Em gặp đường tiệm cận
xanh xa kỳ ảo
Gặp cô Tấm bắt cua
mang về một con bống
Gặp Từ Thức du tiên
nhớ nhà thành cổ tích
Chân trời nhấp nhô
Cánh buồm trắng
phồng căng bão táp
trước mặt kình ngư
Người kiến trúc sư
Mải mê thiết kế
những lâu đài tráng lệ
Công chúa con vua đáy bể
ngẩn ngơ giữa đảo san hô
Chân trời mẹ ơi
chiều mưa cánh cò lặn lội
vẫn trong ngần giọng hát dân ca
Thấp thoáng xa
bóng lầu Hoàng Hạc
Chuông chùa ngân nga
Phong Kiều dạ bạc
Chân trời
Ai như tiểu thư
khăn xếp áo dài
như đang chờ ai!
Có người đọc sách
Mấy mươi năm
chưa lật trang nào
Chân trời xôn xao
Tháng bảy mưa ngâu
đỏ mắt Ngưu Lang Chức Nữ
Ai lênh đênh trên thuyền vạn cổ
Ai dong ruổi con tàu viễn xứ
Ai miệt mài tới bến mai sau
Đường tiệm cận
bắt nguồn từ đâu ?
Không níu được đời em
Đoản khúc vô thường
Không em
Chẳng buồn những ngày sau anh tới
Không em
Chỉ đau nỗi hôm nay
Có nhau mà như xa
Đôi khi hạnh phúc làm cho ta mệt mỏi
Khi yêu thương thăng hoa trên lối mòn
Đôi khi nước mắt làm ta ấm áp
Và chia ly là dấu chấm huy hoàng…
Nhưng niềm tin luôn là ngọn nến
Thắp lên ánh sáng giữa hỗn mang
Hạt giống luộc, em gieo vào đất
Mong một ngày mầm quả sẽ sinh sôi
Ươm niềm vui em gặt về trái đắng
Trên niềm đau hạnh phúc sẽ đâm chồi…
Than chi nỗi phù du mất - được
Cõi vô thường ta hát khúc tụng ca.
Dịu dàng ơi
Thơ: Lê Thiếu Nhơn
Nhạc: Phú Quang
Em dịu dàng thế ru tôi quên những muộn phiền
Đừng cho tôi hi vọng, mơ ước dù buồn
Năm tháng vẫn lênh đênh …
Em cười vời vợi thế!
Những bước chân lặng lẽ của tôi
Tà áo trắng trong bên tôi cành khô đau đáu bão bùng.
Phố đầy người dưng hờ hững bước chân qua
Em mỏng manh mùa thu hiền quá!
Thôi về đi em mặc tôi với con đường xa
Em thánh thiện làm chi,
Tôi chỉ là giấc mơ buồn ngày qua.
Cho một ngày không bao giờ đến
nếu một ngày không còn yêu anh nữa
Trái tim cằn khô như lá trong vườn
Và nỗi nhớ bong dần lớp vữa
Thời gian mục ruỗng chân tường...
Anh đã ở bên em lúc em buồn nhất
Đã đón em khi giông bão tơi bời
Đã cầm tay em trong ánh chiều sắp tắt
Buồn thay em một chiếc lá vàng rơi...
Em sẽ khổ đau nếu một ngày không còn yêu anh nữa
Nếu một ngày như thế đến trong đời
Những hạt mưa chỉ còn một nửa
Rưng rưng rơi vỡ bên trời...
Nắng không vàng màu nắng
Mây không xanh màu mây
Nước trong bình không bao giờ lắng
Trời không bao giờ đêm
Đất mãi mãi không ngày
Và em sẽ không còn là em nữa
Chỉ còn là viên đất
Buồn tênh trên luống cày...
Ở Một Nơi Núi Thò Chân Xuống Biển
Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi
Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần
Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang
Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào
Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?
Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê
Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!
Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi
Thế Mà Em Lại Quên
tình yêu ngủ ngoan trên đám mây mùa hạ
đừng đánh thức tình yêu dậy.
thế mà em lại quên
như tia chớp tuổi mười bảy
như ngọn phong ba tuột khỏi tay
như cơn giông bất thình lình
tình yêu mở mắt.
trời xanh bị xé rách
đám mây như thuỷ tinh vỡ
trút cơn đau xuống vườn trần
lẽ ra,
giấc ngủ sẽ trăm năm.
lẽ ra,
tình yêu mãi chỉ là chú nhóc ba tuổi
ngái ngủ giữa nôi trời.
BIỂN Ở XA
Biển nơi nào cũng vậy
nắng rất vàng và sóng rất xanh
tôi phơi tôi trên cát
Đường chân trời xa tít tắp
nơi người tôi yêu đang nói cười
có thể nhớ tôi có thể không
điện thoại ngoài vùng phủ sóng
Không có chiếc chai rỗng nào cho tôi một phút lãng mạn
viết những câu thơ thả trôi bồng bềnh
tôi đang thả tôi có ai muốn vớt
tôi thành con cá quẫy lặn mất tăm
Dẫu biển nơi nào cũng vậy
tôi vẫn muốn đến nơi biển rất xa
để người yêu tôi trở thành vô vọng
tôi cô đơn và tôi tự do…
NHỮNG NGÀY TA YÊU NHAU
Nhạc: Phú Quang
Thơ: Mộng Hoài
Những ngày ta yêu nhau em nũng nịu trên vai anh.
Con mèo hoang đang trốn nỗi buồn
Dưới vòm trời mùa hè,
cơn mưa đã đi qua
và nỗi buồn của anh
em cũng đã đi qua.
Em uống nỗi cô đơn như anh uống từng giọt men đắng
Căn phòng anh đêm nay
Không còn, không còn bình yên.
Phố xá bỗng đông vui,
Đâu đây có ngàn vì sao lấp lánh
Tình yêu lại về dịu dàng mong manh.