Chợt thu

chợt thu 1

một thoáng rợn tên là heo may
một hương cây tên là kỷ niệm
một góc phố tên là hò hẹn
một nỗi nhớ tên là không tên

1968



chợt thu 2

Chiều se sẽ hương
Vườn se sẽ sương
Đường se sẽ quạnh
Trời se sẽ lạnh
Người se sẽ buồn

1969

HOA TÁO MÙA THU


Cửa phòng anh vắng lặng
Mùa hạ đi qua không chờ
Lá táo rơi đầy dưới gốc
Trên những cành hoa trắng đơm đầy

Hoa táo rơi trên tay
Nhắc lời một bài hát xa xăm nào đó
Mùa thu cũng sắp đi rồi
Vẫn một mình em thôi

Hoa táo mùa thu khẽ nhắc ...

Có cơn bão không đi vào đất liền

1.

chúng ta đã bên nhau quá lâu

lâu đến nỗi, đôi khi

lo âu của người này là băn khoăn không dứt

của người kia, và ngược lại

đôi khi, bàn tay người này cảm nhận

được nắng ấm, khi người kia đang trong

sóng biển, một ngày hè

chúng ta đã từng than thở

về người bay và chân trời*

ai đã lấy đi màu trong veo trong đôi mắt ấy

những nếp nhăn điên rồ

cày trên trán ta long đong số phận

2.

chúng ta đã từng mơ

và đôi lần làm giấc mơ thành hiện thực

những có thể và không

những bước chân bên nhau

đan vào nhau

những vệt sáng tối như lưới mềm

đó là điều chúng ta đã giễu cười

nhưng đã không tìm con đường vuột thoát

3.

đối diện nhau qua mặt gương phẳng

những trùng lắp nao lòng

thôi đừng lời dao cắt

cũng không còn nhiều ngày nữa

cũng không còn nhiều niềm vui nữa

có thể chân thành hơn chăng

có thể thanh thản hơn chăng

nụ cười của người này có thể thắp sáng

khuôn mặt của người kia chăng

có cơn bão không đi vào đất liền

mà mưa cứ suốt đêm không dứt

*Tôi khóc những chân trời không có người bay

Lại khóc những người bay không có chân trời

Trần Dần

Dù Năm Dù Tháng

Anh hái cành phù dung trắng
Cho em niềm vui cầm tay
Màu hoa như màu ánh nắng
Buổi chiều chợt tím không hay
Nhìn hoa bâng khuâng anh nói
Mới thôi mà đã một ngày.

Ruộng cấy ta mong cơn mưa
Ruộng gặt ta mong ngọn nắng
Chăm lo cánh đồng tình yêu
Anh đếm từng vầng trăng sáng
Thiết tha anh nói cùng trăng
Mới thôi đã tròn một tháng.

Mùa xuân lên đồi cỏ thơm
Mùa hạ nhìn trời mây khói
Mây tím chân cầu tím núi
Đông xa ngày trắng mưa dầm
Nhìn trời ngẩn ngơ anh nói
Mới thôi mà đã một năm.

Sẽ đến một ngày trắng tóc
Nhưng lòng anh vẫn không nguôi
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Mới thôi đã một đời người.

Dù năm dù tháng em ơi
Tim anh chỉ đập một đời
Nhưng trái tim mang vĩnh cửu
Trong từng giọt máu đỏ tươi.

Đường tiệm cận

Đừng là đường cắt

Gặp một ngày

Rồi chia tay vĩnh viễn

Đừng là đường song song

Khoảng cách suốt đời

Không lời ước hẹn

Xin là đường tiệm cận

Mỗi ngày một gần thêm

Rồi một chiều

Giông bão sẽ lặng im

Nơi vô định thuyền hai ta hoà một

Ai có biết đâu

Một khoảng trống

Kiêu sa

Đơn độc

Vẫn bướng bỉnh

lạ lùng

len lỏi

giữa tim nhau

st

Cuối con đường

Cuối con đường không đi hết cùng nhau

Vòm lá biếc trở mình bỡ ngỡ

Bước chân anh nặng theo từng nhịp thở

Buông tay em ra, anh!

Cuối con đường bịn rịn những yêu thương

Nơi khoé mắt còn gì cho nước mắt

Thôi

đừng cúi mặt

chẳng thể tìm điều đã đánh mất đâu

Cái ngày xưa khờ dại nụ hôn đầu

Và câu hỏi “Vì sao?” muôn thuở

Vì sao ta yêu nhau?

Vì sao ta xa nhau?

Vì sao?

Vì sao?

Cuối con đường đầy lá và lặng im

Những kỷ niệm vụng về, quên quên nhớ

Gió mùa vẫn gieo 1 phím vọng

Cho anh đợi chờ

Bồi hồi cái nắm tay như một giấc mơ

Dịu êm quá nên thành mong manh quá

Thôi, anh ơi, em sợ

Cuối con đường biêng biếc một mầm yêu…

st