Tôi và ... tôi

Khi không tôi mất tôi rồi
Tôi bây giờ với tôi hồi xa xưa
Đang sớm nắng, đã chiều mưa
Nửa mong nhất quán, nửa chờ phân thân
Đêm tín ngưỡng, sáng vô thần
Một thiên đường nhớ, một trần gian quên
Mắt chốn dưới, hồn cõi trên
Cười vang tiếng khóc, khóc nên câu cười
Chân chưa nhón, bước đã dời
Trời đầy nên chiếc trăng vơi phận mình
Mua khờ khạo, bán thông minh
Ném hoài nghi, giữ cả tin vào lòng
Trồng hạt có, hái quả không
Gieo Thạch Sanh, mọc Lý Thông trở về
... Đôi lần tôi mất tôi xưa
Cũng đành có lúc tôi ngờ vực tôi




Huế

chỗ nào cho bình yên
thôi ta ngồi với cỏ
ghế đời chông chênh quá
chỗ nào cho bình yên?
ngồi mỏi ta cứ nằm
mây bay tự nghìn năm
cuộc đời ầm ĩ quá
ngủ được thì ngủ đi
nghe được thì nghe đi
trong lặng im lá cỏ
giật mình ai điều gì
cỏ ung dung trên đá
thành quách cũ hao mòn
chỉ tiếng chim bình thản
an trong cành nhãn non


Thói Quen

Ly cà phê buổi sáng
Tách trà buổi chiều
Giọt nước mắt buổi tối
Từ bao giờ
Tôi có thói quen tự hỏi
Đời mình sẽ trôi về đâu?


Dù biết những suy nghĩ buồn rầu
Không làm cuộc đời thêm đẹp
Nhưng trên nẻo đường chật hẹp
Tôi luôn hỏi tại sao?


Tại sao, Tôi, giữa phố thị ồn ào
Vẫn nở nụ cười mãn nguyện
Trước những khuôn mặt người hiển hiện,
Như chẳng nỗi đau nào thầm kín bên trong!


Tại sao, tôi, vẫn hoài đi rong
Tự huyễn hoặc bằng những thành công vụn vặt
Trái tim gầy, buồn và khô héo hắt
Mỗi ngày qua lạc nhịp với cuộc đời


Tôi vẫn muốn tìm về một nơi,
Để có thể khóc cười chân thật,
Và tìm lại những gì đã mất
Cho con tim mệt mỏi, u sầu


Ôi! Những suy nghĩ buồn rầu!
Chẳng làm cuộc đời thêm đẹp
Tôi biết! Nhưng sao lòng vẫn khép,
Hay chỉ tại thói quen?

Hỏi

Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?
-Chúng tôi tôn cao nhau


Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau


Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời


Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?


Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?


Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?


1992

Tôi và Cỏ

Bấy giờ chưa có tôi
đã có nhiều thảm cỏ
Không biết những ai đã đến ngồi
trên tấm thảm trời êm mát đó

Trong tiếng khóc chào đời của tôi
có mùi thơm cỏ mật
trong tiếng cười thứ nhất
có hương vị cỏ gừng
lần đầu xòe đôi mắt
gặp cỏ gà rưng rưng
rồi khi tôi đi học
cỏ trong trang sách dày
Khi mái tóc tôi lần đầu biết bay
nhiều loài cỏ đều hoá thành con gái
trong mối tình tôi lần đầu vụng dại
có hương cỏ mặt trời

Cỏ và tôi
cứ đan vào nhau như tổ chim
Khi tôi ăn, cỏ chờ ngoài cổng
cỏ gấu suốt đời lêu lổng
cỏ gà không biết gáy bao giờ
cỏ mật hay nằm mơ
để mùi hương thao thức
Để tôi theo cỏ vực
đi tìm dấu chân trâu
đi tìm một thời xa xưa cây lúa ở đâu ?
lúa cũng là loài cỏ
ông bà đem về nhà
tôi thương mẹ thương cha
còng lưng ngoài đồng nhặt cỏ

Hỡi cỏ năn ổ lác
Sao mày không mọc ở chân đê
sao không như cỏ chỉ
suốt đời sống ở nhà quê
sao không như cỏ chân vịt
cho bà làm vị thuốc Nam

Sao tôi không làm cỏ may
để giữ người yêu lại ?
đường về còn xa ngái
e cỏ nứa đâm chân

Nếu có ai bắt gặp tôi tần ngần
là thế nào cũng tìm ra cỏ.

Hãy mở lòng trò chuyện với cỏ cây

Ta đọc được nỗi buồn trong mắt bạn
Một chiều tháng chạp
lúc mưa rơi
Giọt rượu nồng
chầm chậm lên môi
Bạn sẽ thấy một chân trời rất lạ.

Chúng mình đi qua chiến tranh
Và thấm hiểu màu xanh cuộc sống
Trăng viên mãn
thế rồi trăng khuyết
Đau khổ vơi đi
hạnh phúc lại đầy.

Hãy mở lòng
trò chuyện với cỏ cây.