Ngẫu nhiên

Tôi - áng mây trời lững thững
Tình cờ soi bóng trên sông
Bạn chớ ngạc nhiên
Cũng đừng say đắm
Chỉ một thoáng tôi biến mất
Ta sẽ gặp nhau trên biển đêm sâu
Rồi chúng ta mỗi kẻ một con đường
Nhớ nhau cũng tốt
Mà quên đi càng tốt
Chỉ cần giây phút này soi sáng cho nhau

(Nguyễn Quốc Đoan dịch)

HOA CẢI MÙA ĐÔNG



Lâu lắm rồi

Tôi mới có ngày đi bộ

Với mùa đông, miệt bãi sông Hồng

Hoa cải vàng

Rực rỡ

Hoa cải vàng

Nở bên nước sông trong

Và mùa đông lạnh giá

Những người trồng cây địa liền

ngưu tất và hoa

Những ngôi nhà cửa không bao giờ khoá

Tất bật quanh năm

Có một ngày thong thả

Mới biết đất phù sa cho cây thuốc bạc hà

Mới biết năm nào

Mùa đông hoa cải cũng nở hoa

Mà thương nhớ của con người

Không dễ dàng trở lại 


Khi tóc bạc

Mới biết giữ tuổi xanh và thơ dại

Trên đường dài, ai ngoảnh lại nhìn nhau...




.

Những chiếc lá rơi



I. Con người bé nhỏ
Trong thành phố không màu
Trước một chiếc cầu
Không thể đi qua

Cuộc hẹn hò
Trong niềm mơ ước cũ

Chuông đã rung lên trống đã đổ dồn
Những bức tượng đã gục ngã
Những người mới đã lên đường

Xao xác lá vàng
Những mặt nạ của mùa thu
Đã chết

Con rối trong tủ kính
Con chuột bằng bìa xanh
Những đôi mắt trẻ con
Đã rơi vào quên lãng
Chỉ còn vầng trăng nhọn
Sáng bên trời không nguôi

Nỗi buồn của tôi, tình yêu của tôi
Như những chiếc lá không lời
Rụng xuống

II. Có một cái làng
Em đã đi qua
Cái làng đầy hoa hồng
Cheo leo bên sườn núi
Chìm trong cây trong khói khuất trong mưa

Tôi cũng có một cái làng
Không bao giờ tới được
Khi em mở bàn tay
Những đường chỉ xa xôi
Run run định mệnh
Những đường chỉ mơ hồ lẩn khuất
Dẫn anh về một cái làng xưa
Đã mất

III. - Anh có nhớ Macxen Macsô
Cái ông hề tóc bạc
Có gương mặt rất buồn rất cô đơn?
Anh có nhớ một người đùa bỡn
Với cái mặt nạ cười
Rồi không sao cởi được
Đau đớn mệt nhoài kiệt sức
Tuyệt vọng ôm vai, cái mặt vẫn cười?
Anh có trông con ốc
Suốt đời mang cái vỏ của mình
Nhưng cất đi gánh nặng trên lưng
Nó cũng không sống nữa?

- Em như con chim say nắng gió
Luôn làm bộ thương chính đôi cánh của mình

Lưu Quang Vũ

Phố ta


Phố của ta
Những cây táo nở hoa
Mùa thu đấy
Thân cây đang tróc vỏ
Con đường lát đá
Nghiêng nghiêng trong sương chiều
Năm nay cà chua chín sớm
Trên quầy hàng đỏ hồng
Chị thợ may đi lấy chồng
Chị thợ may goá bụa
Năm nay tôi mặc đồ đen.
Bác đưa thư, có thư ai đấy?
Bác đưa thư kéo chuông
Ti-gôn hoa nhỏ
Rụng đầy trước hiên.
Riêng bác thợ mộc già buồn bã
Thở khói thuốc lên trời
Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây
Bà giáo về hưu ngồi dịch sách
Dậy cậu con tiếng Pháp
Suốt ngày chào: bông-dua
Phố của ta
Phố nghèo của ta
Những giọt nước sa
Trên cành thánh thót
Lũ trẻ lên gác thượng
Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.
Em chờ anh trước cổng
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi.


Lưu Quang Vũ

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ


Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố như giấc mơ
                                         im ắng.
Đầy bụi bám.
Một dòng sông lẳng lặng,
Một dòng sông 
                   nước như gương
                                           lờ trôi...
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố,
                     ngày xưa,
                                 có thành phố
Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu,
     đã từ lâu,
                     trôi qua...
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến ga,
   xếp hàng mua vé
"Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ, 
Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ
Vé hạng trung
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết!
Biết làm sao!
Vé hết biết làm sao!
Đường tới tuổi thơ
                           còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
                     đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ...
Thành phố Tuổi Thơ
                       thành phố chuyện thần kì
Cơn gió đùa 
                 tinh nghịch dẫn ta đi 
Ở đấy
   làm ta say, chóng mặt,
Là những cây thông vươn tới mây
Là những ngôi nhà cao
                                  cao ngất.
Và mùa đông
              rón rén
                       bước trong đêm.
Qua những cánh đồng
phủ tuyết trắng và êm...
Ôi thành phố tuổi thơ
                       bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát
Xin cám ơn điều đó
Nhưng chúng tôi ko trở lại.
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn
               đi xa...
Hãy tin!
                     ...Và....  
                                        Thứ lỗi!
Robert Ivanovich Rozhdestvensky
Thái Bá Tân chuyển ngữ