Nổ đi ngọn pháo bông

Nổ đi ngọn pháo bông
Chiếu ngũ sắc ngời trên sóng
Bầu ngực căng những luồng xuân
Phơi khoe áo mỏng
Em ca hát đợi mùa về

Bầy chim én ở ngoài kia
Dường nghiêng mắt liếc
Đỏng đảnh những cái nhìn đa tình
Bật cười khanh khách
Ta chào nhau nhé
Mùa xuân

Mùa dỗi hờn gì em
Nụ hoa nở muộn
Dấu kín hương thơm của mình
Mùa không hiểu em đang chờ ngọn pháo bông
Rực cháy những ánh lửa ngũ sắc
Đâm thẳng qua đời
Niềm mong ước không nguôi

Nỗi khao khát như biển khơi
Ôm vào lòng những thao thức bí ẩn
Em muốn cuộn vào đời em những đằm thắm
đầy bão táp
Chờ đợi một cái hôn
Một ánh nhìn
Và đêm xuân tràn ngập
Tình yêu mênh mông

Em thở như đã lâu chưa thở
Giang tay chờ đợi mùa về
Khiêu khích những ngọn gió cuối năm bay đi hụt hẫng
Chao ơi thèm muốn nụ cười

Và nghe mình ao ước
Nổ đi ngọn pháo bông!...

Thành phố tháng chạp

Những mái tình ngủ quên trong sương
mơ về nắng ấm
thành phố như chiếc dù xanh
lồng lộng
tháng chạp bao nhiêu chồi non

Bao nhiêu hơi thở của mùa xuân
phập phồng lồng ngực trẻ
những cánh chim chao liệng bên trời
lời thì thầm của gió
thinh không reo ca

Thành phố vỗ tay tiễn đưa
giá rét
mơ màng một vòng tay lụa nắng
tháng chạp mềm như chiếc hôn

Em gửi cho anh một chút mùa xuân
nụ tình yêu đã chớm
trên môi em
hồng

Gửi cho anh tháng chạp
những mái tình im ngủ trong sương…

BUỔI CHIỀU HOA HỒNG ĐEN

Hoa hồng rũ buồn như đôi mắt
đã héo trong ánh nhìn
chiều nay trái tim tôi buốt quá
phải chăng vì trời mưa ?
Tôi- đứa trẻ học bơi trong khoảng sân nhà
chiếc thuyền lá mỏng manh ai kia bỏ lửng
mà vẫn không với tới
không chèo nổi
chỉ một khoảng sân con

Hơi lạnh đã tràn về
hỡi hoa hồng đen
cứ ngủ đi, ngủ đi đừng thức
ngày mai biết đâu nắng lên ?

Biết đâu tôi hóa thành mây trắng
bay sà xuống và mỉm cười
biết đâu tôi hóa thành cơn gió
suốt đời thanh thản rong chơi

Ừ thì hoa hồng đen
buồn như con mắt kẻ chì đen
ai kia nhớ mong buổi chiều sắp tắt
mà mưa thì hững hờ
cứ vỡ vụn trên tay

Thôi nhé
ngủ đi nỗi buồn của hoa
chiếc thuyền lá chẳng ai ngồi
cũng buồn ngơ ngẩn lắm
buổi chiều thở một hơi dài
vỡ vụn ra tôi…

Mỏng như tơ nhẹ như tơ

Nảy mầm từ đêm một ánh sáng hồng một tiếng hót nhỏ
véo von loài chim báo xuân

Mùa đông trong em
những nỗi niềm giá lạnh đã tan đi và em vẫn biết
em không chạy trốn điều gì
một tình yêu mải miết

anh đôi lúc cô độc như vầng trăng trên non cao
buông xuống tâm hồn em chút ánh sáng lạnh lẽo
em giữ chúng như giữ khoảnh khắc của đêm
những phút giây tĩnh lặng

nảy mầm một ánh sáng hồng một tiếng hót nhỏ
loài chim báo xuân đậu trên ngón tay em
chạm nhẹ vào lồng ngực buốt giá
tặng một bầu trời ban mai

cỏ ngoài kia đã lên xanh biếc
một tình yêu tràn đầy…

HẠNH NGỘ

Phải mất bao triệu lần tìm nhau vòng quanh trái đất

Mặt Trời mới gặp Mặt Trăng cuộc tỏ tình

cả thế gian ngửng đầu lên trông

vũ trụ thì xao xuyến

phải chăng những giọt nước mắt tích tụ thành sông Ngân

đang một lần vần vũ

Mặt Trời ôm Mặt Trăng vào lòng

nhật thực hay nguyệt thực

một tình yêu hàng triệu triệu năm

chỉ thoáng chốc gặp nhau ngắn ngủi

Cả thế gian ùa nhau xôn xao

Dõi theo tình yêu nhiệm màu

chỉ một chút dịu dàng của mặt nước long lanh

loáng trên mảnh thuỷ tinh trong trẻo

là thấy Mặt Trăng lao vào lòng Mặt Trời

tiếng nức nở run tim trái đất

những tình yêu vĩnh cửu thường phải chia xa

thường chơi trò cút bắt

những số mệnh bụôt nhau bằng nước mắt

ko phải ko có nụ cười

hàng triệu triệu năm tìm nhau

để có một lần nhật thực

hàng triệu triệu năm chờ đợi

để có cơn run nguyệt thực diệu kì

lần hội ngộ cả thế gian rung mình

đau cơn đau hạnh phúc

lần hội ngộ vô cùng hiếm hoi

chỉ thoáng chốc gặp nhau rồi trùng trùng ly cách

Phải mất bao triệu lần tìm nhau vòng quanh trái đất

em mới gặp lại anh ?……..

Bài thơ ngắn

Anh làm một bài thơ ngắn

Riêng cho em

Để xóa một câu chuyện tầm thường:

Những đời người đã cũ!

Vì tất cả những gì nguyên lành

Đều xây trên một chút gì đổ vỡ

Nên anh chỉ bảo em

Những câu hỏi

Tất cả tại sao

Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được

Và những câu hỏi

Tất cả tại ai

Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!...

Nên anh chỉ làm bài thơ rất ngắn

Bài thơ rất nhỏ

Của đôi mắt khẩn cầu:

Em đừng rút bàn tay em

Ra khỏi bàn tay anh

Như người ta rót hết nước chè

Để lại chiếc ấm không trong một lần ấm rỏ!

Dù quanh chúng mình chỉ là những hàng rào đố kỵ

Giữa một đêm không trăng

Giữa một lòng chiều không đáy

Em đừng khóc làm gì

Cho nước mắt vu vơ

Dù đôi tay buông xuống

Chúng mình vẫn tin tưởng

Chúng mình vẫn say sưa

Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau

Để mở một chân trời rất rộng...