BUỔI SÁNG

Những gương mặt người quen và không quen

Những giọt cà phê muôn đời đen quánh

Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh

Gõ thức mặt trời

Em ngồi một mình

Khuấy thời gian tan loãng

Buổi sáng muốn gọi anh

Nắng nói lời mê ngủ

Gió se lạnh chối từ

Quàng nỗi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ

… Buổi sáng ngồi một mình

Không quen những nụ cười lạ

Em đậm đặc

Với nắng thu mưa hạ

Tan cùng tàn đông

Lòng bàng hoàng luyến tiếc níu vạt áo xuân

Đã chậm mất nửa mùa cuối cùng!...

Ngủ Đi Nước Mắt


ngủ đi nước mắt
hàng đêm xanh sương mù
phố núi đêm nay lạnh hơn

đi thôi
cả vầng trăng rồi cũng là số phận
làm chòng chành con đường
đêm đang hát như người bị phụ tình
bài ca lá bay xuống đất

đi thôi
ký ức phủ đầy chúng ta như những đám mây
hãy tha thức giấc mơ có người mang đầy gió trên vai
trong túi vải ca rô màu đỏ
làm rơi nụ cười
mang đồng tiền đi trốn
bước chân mưa gấp rút chạy đi
túi gió trên vai chao đảo
tung muôn ngàn quả thông như đuôi con sóc

... có gì đâu mà khóc
ngủ đi nước mắt
dài chấm gót và xanh sương mù



Sao không phải là em, mà lại là Sa Pa




Sa Pa ngô nướng
Cô liêu
Điệu khèn hờn nhau trong bóng tối
Tóc người như suối
Ướt trên vai

Chẳng bao giờ thuộc hết đường
Phố huyện nhỏ như bàn tay
Yêu như say
Đi như gió
Rượu Sán lùng màu đỏ
Như mắt em thức đêm
Làm sao quên
Làm sao ta không nhớ
Ngôi nhà thờ bỏ hoang
Vẫn còn chuông đổ
Vỡ những bình yên
Có gì đâu mà khóc

Thôi mơ về đắng cay
Trả đắng cay cho gió
Thôi mơ về xót xa
Trả xót xa cho núi
Núi và hoa
Đỉnh Hàm Rồng có cơn mưa nhỏ
Và xanh
Thôi mơ về mong manh
Cầu Mây cong như cánh cung thần thoại
Bắn mũi tên mà em không đợi
Làm ta đau

Nỗi đau như dòng nước
Mắt hay là mưa Ngâu.

Tình khúc Tháng Ba



Em hát lên tình khúc tháng ba
Mưa dăng trên những cánh hồng vàng ẩm ướt
Hoa gạo đã thắp lửa
Tháng ba nghiêng nắng
Lá xà cừ rơi trên con đường vắng

Em dệt tháng Ba lời yêu anh
Bằng những bình minh
Những hoàng hôn
Và triệu triệu tinh tú

Gió tháng Ba sẽ ru anh ngủ
Nắng Tháng Ba sẽ gọi anh thức
Biết ơn mẹ đã sinh anh
Dẫu không riêng cho em

Biết ơn Tháng Ba mưa xuân chen nắng hạ
Tháng Ba dịu dàng
Tháng Ba thanh khiết quá
Tháng Ba của riêng em là anh.

Độc thoại tháng ba


Lại một tháng ba
Mưa lây rây trên hàng cơm nguội
Chút gió bấc hao gầy
Quẩn chân kẻ bộ hành đơn độc

Tháng ba rét ngọt
Hoa gạo gom nắng
Hất những đốm lửa ngạo nghễ lên vòm trời
Văng tung toé triền đê cỏ ướt
Lẩn trong dòng nước cạn
Con chép già đợi ngày hoá rồng

Tháng ba lãng đãng
Ru mi mắt trẻ thơ bụi nước
“Lòng sung chát, lòng bòng chua”
Bà cụ già đốt lá khô
Cười móm mém
Thoảng khói lam chiều...

Tháng ba ký ức
Rơi theo lá vàng
Hạ bừng toả nắng vào không gian
Em quên tên một con phố quen
Vun gốc đợi mai nhị độ



THÁNG BA



Chỉ cần anh gọi tên em giữa hơi thở tháng ba
Cho em biết mình vẫn từng được nhớ
Dẫu tháng ba không hiến dâng hồng đỏ
Thì em trinh nguyên đâu chỉ một lần

Tháng ba đam mê lướt những ngón tay trần
Và khóc những điều em không còn giữ
Ở nơi đâu bao tận cùng ấp ủ
Nghe tháng ba thở sượt đầu hè

Chỉ cần tàn tro ngoảnh mặt quay đi
Cho em biết mình đã thành quá khứ
Gió tháng ba xoay những điều xưa cũ
Thôi đành thơm thảo với mình

Giọt nhạc nào lem ướt cả môi xinh
Dấu chấm than chắc gì là nước mắt
Cho em biết mình vẫn tồn tại thật
Dẫu nơi anh, cánh cửa chỉ khép hờ...