BIẾN ẢO


Đổi mùa trăng
Vàng ươm màu lá
Sương giăng chiều nắng nhạt sông xa.
Khỏa lấp những miền xanh cánh cò chớp sáng.
Khỏa lấp vơi đầy cơn gió đùn mây.
Em nhặt chút hoa cườm gửi lại
Kẻo mùa đi qua
Đã lỡ đoạn đường.
Em nhặt hòn cuội của lối mòn thơ trẻ.
Kẻo mùa sau chẳng giữ màu rêu.
Bến sông xa
Phố dài chờ gió lạnh
Run run cỏ gà hoa dại mải mê.
Đổi mùa trăng
Cánh hoa tàn theo gió
Mùa nữa sang
Nhè nhẹ bước bên hồn
Ta mắc nợ
Và ta trả nợ
Người về đây
Tháng Giêng cỏ đang non.

Tháng Giêng



Lụi tàn rồi mơn mởn
Thời gian như cánh đồng
Ngày xưa ta bé nhỏ
Tháng Giêng còn nhớ không?

Biết khi nào trở lại
Màu trong vắt của trời
Khép làn mi trinh nữ
Tháng Giêng tràn lên môi

Bông lay ơn ai tặng
Tháng Giêng giấu nơi nào
Để màu hoa lửa cháy
Chập chờn trong chiêm bao

Tháng Giêng đầu ngọn biếc
Ta phía cội cây già
Ngước nhìn bao thương mến
Quãng đời mình đã qua

Tuổi vèo bay cùng gió
Ta vừa sang tháng mười
Ngoảnh lại nhìn xa lắc
Một tháng Giêng nhoẻn cười!

Hát Cùng Quan Họ



Sang xuân người hẹn với người
Hát câu quan họ, hát lời trao duyên
Thương ai mặc áo tứ thân
Và ai cởi áo gởi cành hoa sen...

Vì người, ta hóa "liền em"
Đi thuyền "liền chị" cho thêm chòng chành
Dẫu Người chưa phải "liền anh"
Chung câu quan họ vẫn thành lứa đôi...

Hội xuân mở dọc triền đồi
Lên chùa cầu lộc, xuống vui mạn thuyền
Ta - Người cầu một chữ "duyên"
Hát câu giữ trọn lời nguyền năm nao...

Sang xuân người hẹn với người
Hẹn về sông Đuống, hẹn xuôi sông Cầu
Ta về lấp cạn sông sâu
hay là bắc một nhịp cầu - Người sang...


Điều kỳ diệu của mùa xuân



Trong muôn ngàn ánh sáng trong trẻo của sự sống
câu thơ tôi vươn ra như mạch nước ngầm
đánh thức những mầm xanh đang ngủ quên trong lòng đất
mùa xuân như những lời thì thầm nở hoa trong trái tim tôi
hương thơm của niềm tin đang luồn lách các ngả
nơi bóng tối của sự âu lo sẽ bị xua đi
và nỗi khắc khổ muộn phiền của những điều bất hạnh
cũng sẽ lụi tàn

Mỗi ngày tôi mỗi đi qua công việc của mình
điềm đạm và bình thản
những cảm xúc đôi khi chai lì và tôi hằng kiên nhẫn lắng nghe
chờ đợi điều kỳ diệu
tôi hằng thèm khát bắt được hơi thở của bình minh
mà mỗi chuyển động ứa ra từng giọt nhựa
dẻo quánh sự sống
như tinh túy quí báu được lọc ra từ những điều tầm thường
vẫn nháy lên một tia chớp sáng rực
dẫn đường cho tôi đi

Đôi khi tôi thiếp ngủ trong sự mỏi mệt của mình
mà không biết ngoài cửa sổ kia
lũ chim non trên cành cây đã bắt đầu mở mắt
mùa xuân đang chao liệng khắp các ngả đường
tặng tôi một bình minh trong trẻo
đôi khi tôi vẫn tự trói buộc mình vào những nỗi cô đơn không đáng gì
mà quên đi âm thanh náo nhiệt ngoài kia
cuộc sống đang chờ tôi quẫy động

Ấy là khi mùa xuân gióng giả tiếng chuông
chiếc mầm tôi xanh rêu đã trồi lên dưới câu thơ vươn trải
và trái tim khô nở những chùm hoa thơm ngát dịu dàng
tôi đi qua sự hiu quạnh của mình
bàng hoàng
trong những điều tìm thấy

Hối hả như chưa từng được thở
tôi vồ vập cuộc sống một cách tham lam
yêu quý từng ánh mắt trẻ thơ
từng cọng cỏ thềm nhà
từng giọt sương trên đất

Trong những điều kỳ diệu của mùa xuân
cùng với lũ chim non mở mắt
những câu thơ vươn ra như mạch nước ngầm
đánh thức tâm hồn tôi ...


Mùa xuân về


Nắng đã ấm vàng con phố dài
em có nghe gì không?
lá đang reo trong gió
em có nghe gì không?
hiu hiu trời nhẹ tênh
áo ai hồng cuối phố?
Lòng rộn rã một điều khó tả
bài hát quen ngân vang từ tiếng huýt sáo lạ
gương mặt yêu thương dịu dàng
vời xa
chuông nhà thờ lộng hàng cây nhạc ngựa
ngày đầu năm chật chội câu chúc tụng
Em có nghe gì không?
Ta cúi xuống những cụm hoa vạn thọ
thương người sông dài chưa kịp về
chiều nay bên kia triền núi nâu
hoa rừng cũng ngát hương mà ai có biết
ta cúi xuống nhận từng mùi quen
giữa khói bụi phố phường.


Ký ức



Khi ta đến
Gương mặt người ánh lên niềm vui khiến ta bàng hoàng
Nét buồn lặng lẽ bỗng đi đâu mất
Ta nhận ra điều ấy thật chậm muộn
Như nhận ra chính mình.

Người đàn bà trong ta từ lâu đã thôi không hỏi mình là ai
Đã bước đi thật vui
Vì không bận lòng quanh quẩn
Không còn mơ hồ không còn tiếc nuối
Những gì chẳng phải của mình.

Người đường đột , thật thà , mệt mỏi
Như nhát dao cứa vào tim ta
Trên đời này liệu còn ai như thế
Mai sau liệu còn ai như thế.

Đem đến niềm vui một ngày đã khó
Giữ được niềm vui một đời , ta làm không nổi
Niềm vui không trong tay ta
Cuộc đời không trong tay ta.

Ta nghe giọng người thật buồn
Nghe tiếng bước chân người đi
Không trở lại.