Kiêu hãnh


Niềm kiêu hãnh vừa từ em bước ra
Đêm bỏng rát nước mắt mình vừa rơi xuống
Những điều trống trải ngỡ không tồn tại bao giờ
Đổ về từ trăm hướng
Con đường bất chợt rộng dài đến thế
Hun hút mắt nhìn vẫn chỉ thấy lẻ loi
Nụ cười trên môi đã mất
Để lại nỗi đau ngỡ không tồn tại trong đời
Trôi qua em bồng bềnh những giấc mơ
Những điều--- mà em vẫn thường vẫn thường cười ngạo nghễ
Giờ đây riêng mình mới thấy xót xa
Yếu đuối trong em đang ngự trị
Đêm nay
Em là người thua cuộc
Mệt mỏi đến tầm thường thét gọi bình minh
Nơi ấy - nụ cười trên môi rực sáng
Bởi kiêu hãnh về cháy trong tim mình

Tỉ Dụ Xuân



Nếu cánh thiệp cuối năm không nhắc nhở em một điều gì
Những ngày cuối năm lạnh giá không nhắc nhở em một điều gì
Chậu mai nở thắm những đóa vàng không nhắc nhở em một điều gì
Thì mùa xuân cũng tới
Ta có thể tỉ dụ vạn lần
Tỉ dụ và tỉ dụ
Tỉ dụ sẽ gặp nhau trong cõi tình cờ
Mưa biếc
Tỉ dụ sẽ cùng nhau chia nhận buồn vui
Tỉ dụ sẽ cùng thắp lửa
Cho giao thừa vang nổ pháo hân hoan
Thì thôi nhỏ ạ
Nếu như tấm thiệp quen không đến kịp phút giao thừa
Em đừng đợi nữa
Bởi nghìn lần tỉ dụ
Vẫn lìa nhau

Tâm tư

.Em có những lúc xông xáo như một mụ đàn bà lõi đời

Khiến anh hoảng hốt

Em có những lúc tinh quái ranh mãnh như một đứa trẻ hư hỏng

Khiến anh ngại ngùng

Em có những lúc tầm thường như một loài cỏ dại

Khiến anh dửng dưng.

.

Ôi trái tim nồng nàn của em

Trái tim dịu dàng của em

Trái tim ngọt mật

Anh không nghĩ đến bao giờ.

.

Em có những lúc khóc lóc thổn thức như một cô gái yếu đuối

Em có những lúc im lặng trầm buồn như một nữ tu

Em có những lúc ca hát rộn rã như một kẻ hoàn toàn yêu đời

Em có những lúc mỉm cười một mình như một người mất trí

sao anh không hay?

.

Em dâng hiến tất cả ngõ ngách tâm hồn em cho anh

Chiếc kính vạn hoa với nhiều góc nhọn

Nhiều góc vuông

Nhiều góc tù

Nhiều góc bẹt

Anh hãy soi chúng bằng nhiệt huyết trái tim anh

Nồng nàn

Dịu dàng

Ngọt mật

.

Em có những lúc nhút nhát rụt rè như một con mèo nhỏ

Nhưng vẫn ngóng chờ vuốt ve…

Điều lạ

Có những điều tưởng chừng không thể
Sao một chiều
Rẽ phố
Bỗng trôi qua.

Có những điều tưởng chừng không thể
Sao từng đêm
Cứ lặng sâu.

Những điều dễ quên dễ nhớ
Và một điều không bao giờ khác được
Là anh trong em
Ngọt dịu tháng ngày dài

LỄ TẠ

con đường
con đường
con đường
dắt ta về hồ nước cũ

phăng phắc một lá sen già
đợi ta trên miền nước lặng

hỡi người hái hoa kiếp trước
kiếp này có hoá bình không...

phải đào ba tấc đất sâu
mới tìm được người uống rượu?
phải lên đến bảy tầng trời
mới tìm được người hầu chuyện?

ngẩng đầu một vầng mây đỏ
nổ vang tiếng sấm lưng trời
cúi đầu một miền cỏ trắng
nở xoè tám hướng bốn phương

ra đi từ hồ nước cũ
con đường
con đường
con đường...

Đồng Dao Cho Người Lớn

Có cánh đồng chết vẫn xanh trong tôi
Có con người sống mà như qua đời

Có câu trả lời biến thành câu hỏi
Có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới

Có cha có mẹ có kẻ mồ côi
Có ông trăng tròn nào phải mâm xôi

Có cả đất trời mà không nhà ở
Có vui nho nhỏ mà buồn mênh mông

Mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ
Mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió

Có thương có nhớ có khóc có cười
Có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi