Chùm thơ biển - Đường Hải Yến

For J.E :)

XANH

Thế mà cũng đã đỉnh trưa
Biển ngoài kia rực rỡ
Làm sao mãi như xanh?

Thế mà sóng chỉ gặp sóng thôi giữa muôn trùng
Con chim biển nhỏ nhoi vỗ mặt trời trên cát
Đã cho nhau được đến bằng không
Sao còn lấy đi của nhau chỉ một?

Thế mà biển cứ như xanh!

VỠ SÓNG

Đừng về tìm chi con sóng cũ em
Ngày đã vội vàng mang hoàng hôn cập bến
Những con sóng còng lưng gánh biển
Trăng đầy hết một đêm

Sóng giữa lòng sâu ồn ã phía đất liền
Anh đã ngàn xưa còn đâu mà nữa
Là thế thôi nhưng đã thôi là thế
Biết trở thành gì sau những nay mai?

Cũng có thể biển động phía chân trời
Muối sẽ mặn vào em bao mưa nguồn chớp bể
Thức giấc khẽ khàng một vết thương vừa cũ
Những mái chèo vỡ sóng xót xa…

TẤT CẢ LÀ Ở BIỂN

Nhân lúc người đã quên em sẽ quay về
Trong một ngày rất gần
Đi qua những chiếc lá miệt mài vàng ngoài sân
Cái màu sắc quay lưng rồi vẫn còn ám ảnh
Tưởng một lần chạm tay là vỡ vụn
mặc da em cớm nắng heo heo buồn

Nhân lúc người quên rồi em cũng sẽ quên
Cuối mùa thu đi về phía biển
Biển những ngày nhạt nắng rưng rưng

Nhân lúc em ở đây những con sóng hát

Nửa đêm nỗi nhớ

Em kỳ lạ làm sao, tôi vừa yêu vừa sợ
Đã tránh đi vẫn muốn tìm gặp nữa
Quá xa xôi em lại quá gần
Lúc kiêu ngạo lúc như cô gái nhỏ
Xách đôi guốc mòn trong khu rừng lạ
Nhiều bùn lầy và đom đóm ma
Tôi thương em thương đến xót xa
Em quá hiểu tôi, tôi e ngại
Khao khát của em không phải của người con gái
Không có ở người con trai

Nỗi buồn riêng trong cây
Chỉ có mình em biết
Suốt đời không ngủ được
Là ngọn gió heo may
Trời rộng của anh ơi
Biết em xa thẳm thế
Vẫn muốn bồng trên tay

Nơi đảo xa chỉ nước với trời
Nơi cát vắng em đi bao ngả gió
Nửa đêm nỗi nhớ
Đập cửa gọi thành tên
Lần đầu tiên tôi nghĩ trọn về em
Chẳng biết giấu lòng mình
Anh trẻ dại anh có bao tính xấu
Trước mặt em anh cứ huyên thuyên
Đỏ mặt sợ mình lố bịch
Có ích gì đâu có cách nào cứu vãn
Người đã lên đường, tàu đã đi xa
Anh chỉ là ngọn lửa ở thềm ga
Sao cứ đêm ngày khao khát
Nghĩ về em không một phút nào yên
Ngoài kia mưa trong nằng sáng bừng lên
Như những nắm hoa ai ném vào cửa kính
Dẫy phố xám hết nằm trong gió lạnh
Em đi xa em trở lại rồi
Anh vẫn rụt rè không dám nói
Chẳng lẽ em chưa biết hay sao
Em lấy nụ cười giấu nỗi lo âu
Che yếu mềm bằng lời giễu cợt
Em gượng bông đùa mà anh muối xát
Ước chi còn tất cả để trao em
Mơ ước, tình yêu, nỗi vui sướng đầu tiên
Gửi em hết, em đừng đi vắng nữa
Nắng mong manh, cành xoan cao bỡ ngỡ
Những dòng thơ anh viết đã vui hơn
Ta sẽ ra ngoại thành xem rau cải lên non
Em trẻ đẹp như ngày ta mới gặp
Anh lại có sự tươi bền của đất
Nói với thời gian bằng sắc cỏ xanh rờn