Bài thơ xanh phảng phất

muốn viết nhiều trang về mi mắt

xanh không sao khép được giấc mơ

mỏng tang nụ cười ngày nắng

vây quanh chế nhạo nỗi hoảng sợ. Trong giấc mơ

thấy gì mà mi mắt còn ngơ ngác

em xanh làm gì mà khoảng không bao la

cứ khép rèm mi

một chuyến xe chạy ầm ầm xả khói

người ta đeo mặt nạ ra đường

xanh phảng phất là mi mắt em

mi mắt là cái nhìn. Cái cần nhìn ám ảnh

Mơ vườn lạnh

rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổ

tự làm đầy mình bằng im lặng

bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ

khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ

thảng hoặc trò chuyện bằng vẻ mộng du

thảng hoặc ngắm hoa tàn rồi nở

thảng hoặc lút mặt cỏ xanh

thương làm sao sự yên bình cũ kỹ

thảng hoặc thấy mình phung phí mình

tiết kiệm mình

giễu cười mình

cứ những u mê mệt mỏi bất an

tại sao đến con chim sâu nhỏ bé kia

cũng dễ dàng thoát khỏi những buộc ràng

để vút bay trong ngời ngợi nắng

Dạ khúc tháng giêng

Có phải đêm cuối đông dài lắm

Mà trăng hối hả về xuôi

những ngôi sao kết thành lời độc thoại

Người nhớ người không nguôi

Cuồn cuộn tiếng kèn đồng nhức nhối

Nỗi cô đơn réo gọi

Ai cuống quýt thấy mình một mình

cười giòn tan

Tội nghiệp dạ khúc của những người đàn bà lẻ mọn

Trò chuyện âm thầm

cuối chân trời một mảnh tháng giêng

cứ chói ngời ảo vọng

Trách làm gì đôi môi máu đỏ

chờ đợi một phúc phận rực sáng

Bát ngát quên hôm nay

Tháng giêng

người đàn bà cầm đầy tay những ngôn ngữ hạnh phúc

Kết thành chuỗi dài hoan lạc

Đắm chìm trong tiếng kèn đồng đợi chờ

Chao ôi dạ khúc

Và rồi mùa xuân chớp mắt quay về….