Buổi sáng bên anh

Khi những câu hát mùa xuân về bên cửa
Như vẫn còn nguyên vẹn một mùa xanh
Em biết rằng em lại yêu anh
Sau mọi con đường hư ảo
Sau hạn hán và những mùa dông bão
Ngọn nến em vẫn cháy cuối đêm dài
Như tuyệt vọng nào rồi cũng sẽ tàn phai

Những con đường trước anh
Dẫu hoang tàn đến mấy
Dẫu niềm tin đã nhiều lần trôi tuột qua tay…
Vẫn rộng lòng trong gió ban mai
Sài Gòn lại ấm giọt cà phê buổi sáng
Em lại đợi anh
Trong khoảng sân đầy nắng
Như hò hẹn đầu tiên
Như con thuyền đã mỏi chuyến lênh đênh
Về cập bến cuối cùng

Khi đông dài rồi cũng cạn mùa đông
Vai em ấm bên vai người yên lặng
Buổi sáng cũng đâu cần lên tiếng
Mùa xuân đâu cần phải tỏ bày
Khi tay người tìm thấy một bàn tay…

Lời người dưng


Trời đã sinh ra em
Để dành cho anh
Mà suốt cả một đời em chẳng hề biết thế
Mặt trời nhỏ của anh
Em mải rong chơi lang thang nơi đâu tận khi chiều xế
Mới trở về...
Vào lúc trăng lên!

Con đường vàng nồng nàn hạ hương trong đêm
Ta trót nắm tay nhau đến là dại dột!
Anh không nỡ nhắc lời hẹn ước
Lời hẹn ước em lơ đãng đánh rơi
Khi bình minh mải mốt lên đường.

Em đắm mình nơi thiên lộ mù sương
Anh đợi suốt một đời em chả hề biết thế!

Mặt trời nhỏ của anh
Em mải rong chơi lang thang nơi đâu tận khi chiều xế
Mới trở về...
Vào lúc trăng lên.

Tâm hồn em mãi mãi tháng giêng

Lẫn trong ngọn gió tháng giêng
Những tiếng reo mùa xuân thắp trên môi anh ngọn lửa kỳ diệu
mà đôi mắt lóng lánh em nói hoài trong tâm hồn mình
hân hoan trước dấu vết hạnh phúc
ôi những dấu vết có thể mỏng manh như lá cỏ
mà chập chùng như biển vỗ
một ngày nắng lên.

Nào ai biết mùa xuân nói gì nghĩ gì
mà lá vẫn cứ xanh
những bông hoa không thay đổi mùi hương
mà sao vẫn nồng nàn mới mẻ
hơi thở của anh
và bàn tay quấn vào nhau mỗi chiều
như ấm hơn trong giá rét
mùa xuân lặng lẽ và êm đềm như mái đầu em dựa vào vai anh
trong giấc ngủ ngắn
sự thiếp ngủ yên bình và vỗ về
ta vẫn cho nhau.

Mùa xuân hằng sống trong tâm hồn em
đi đứng nói cười nhẹ tênh
vượt hết những khoảng cách vụn vỡ
đôi khi em vẫn nghĩ mình biến thành ngọn gió
bay đi trong những tháng mưa dầm
để lại trái tim trống rỗng
tháng giêng với mặt trời hồng trên ngọn cây xanh
như ngọn lửa trên môi anh thắp sáng
hớn hở gọi em về.

Đôi khi chẳng cần nói gì thêm với mùa xuân
bởi tháng giêng trong hồn em đã ngập....