Tiếng thở dài

Em kể anh nghe về mọi nỗi giận hờn,
Em kể anh nghe mọi nguồn ân nghĩa,
Anh chia sẻ mọi buồn vui nẻo cũ
Riêng tiếng thở dài em chưa kể cùng anh.

Tiếng thở dài như tơ nhện mong manh,
Giọt nắng lướt qua cũng làm tan biến,
Nhưng đã cháy cả nụ hồng rất hiếm,
Em hái cầm tay lúc bất chợt thở dài.

Hoa Cúc Vàng






Em đã từng đứng trước một loài hoa
Nhìn chiếc lá bàng chiều thu hắt lửa
Gió bứt rơi lá rụng bên hè
Vì thế em buồn trước mùa thu rộng rãi
Ai bảo cúc vàng là loài hoa dại
Cho lòng em xót xa.

Dù năm tháng qua
Cuộc đời bão tố
Sao cúc vàng vẫn nở
Sao cúc vàng vẫn đợi mùa thu?
Em – hoa cúc vàng giữa cỏ dại hoang sơ
Em- hạt cát trong muôn vàng hạt cát
Có còn in đáy mắt
Mùa thu vàng hoa cúc của riêng anh

LÁ MUỘN




Happy birthday to Gatgu

Không thể vỗ tay
Không thể cầm hai ngọn nến như mọi người
và hát
Nụ cuời hình như cũng nhạt
Lá muộn trong vòm.

Mình đi sinh nhật mình
có kẻ quên người nhớ
Nụ cười bỡ ngỡ
hình như chưa bao giờ thân.
Chiếc lá thẫm xanh lạc giữa vòm xanh
Chút diệp lục còn trong cuống lá
rơi chưa đành dạ
còn duyên trăn trở với đời

Lạc giữa vòm cười
một nốt trầm ngâm tư lự
Chịu! không thể vỗ về quá khứ
Bằng câu thơ tuổi quá đôi mươi
....

Hoa Chiều Vẫn Nở




Nếu cuộc đời này em còn có anh

Sống bên nhau những tháng ngày giông bão

Thì dù cho trăm nghìn khổ đau

Em chẳng hề run sợ



Để hoa chiều vẫn nở

Bốn mùa trong trái tim em



Nếu cuộc đời này em còn có anh

Sống bên nhau những tháng ngày hạnh phúc

Thì cho dù trăm nghìn mất mát

Em chẳng hề phân vân



Em chẳng hề cân nhắc

Vì đã yêu anh



Bằng tất cả niềm tin- em đã có anh

Bằng tấm lòng của anh – em đã có

Thì dù cho trăm nghìn trái ngang – trắc trở

Em chẳng hề run sợ


Để hoa chiều vẫn nở

Bốn mùa trong trái tim em

Khi em ngồi bên hồ



Khi em ngồi bên hồ
Hàng liễu đổ dịu dàng xuống vai
Em thấy phố phường rất chật
Và lòng mình rất rộng

Khi em ngồi bên hồ
Khoả bàn tay lạnh giá
Nghe nhịp nhịp mùa đi
Và đâu đây có tiếng thì thầm
Cây cỏ gọi tình yêu
Mà sương chiều đẫm thế
Khi em ngồi bên hồ gọi tên anh rất khẽ
Bỗng đâu kỉ niệm ùa về
Có ai đó hát ở đầu con phố
Rằng thời gian chìm ở đáy hồ
Rằng mùa xuân còn đọng một chút thu
Hoa cúc tím đã vàng trong nỗi nhớ
Thôi đừng tiếc thương những chiều muôn năm cũ
Bụi trường chinh đã phủ gương mờ

Khi em ngồi bên hồ
Niềm vui không ra đi
Nỗi buồn không ở lại
Và anh ngưng đọng
Một giọt chiều vương xuống, trôi qua ...

Gió


Bạn không thể hình dung nổi
Đêm qua gió thổi thế nào
Người ta nhìn thấy gió
Đuôi cứng dài và mắt như sao.

Không có gì làm gió lạc đường đâu
(Kể cả nguyện cầu và bỏ phiếu)
Gió ào đến túp lều
đến con thuyền đơn chiếc
Đến vườn cây, đến những gì cần thiết
Gió phá đi, mà gió chẳng biết gì

Cho đến sáng nay họ trói gió đem về
Họ bất ngờ bắt được
Gió đang lang thang trên đồng lầy thược dược
Gió đang mơ màng
như những kẻ đang yêu.

N.Ghiden - Cuba

Lưu Văn Kha dịch

Quà tặng


Có lần anh tặng em
Tia nắng rạng đông
Tia nắng rạng đông không của ai cả
Tia nắng rạng đông ai cũng nhận của mình
Nhưng đó là quà tặng của anh
Điều này chỉ mình em biết được

Có lần anh tặng em
Giọt mưa màu xanh
Trong cơn mưa lênh láng ngõ
Mưa thừa thãi với mọi người
Mưa nhàm chán với mọi người
Nhưng giọt mưa rơi theo chéo áo
Là quà tặng của anh
Điều này cũng mình em biết được

Chỉ mình em biết
Bí mật một thoáng tương tư
Bí mật một lần chớp mắt
Bí mật một nửa giường lạnh

Chỉ mình em biết
Tình yêu không thể giải thích được
Và đó là điều bí mật
Của tình yêu chúng mình


Bất chợt


Bất chợt bình minh, bất chợt rừng.
bất chợt chim kêu và lá rụng
bất chợt trời xanh và mắt biếc
bất chợt thời gian cuống quýt ngừng

Bất chợt sông im và cỏ mượt
lá lơ ngơ lá giữa từng không
ta lơ ngơ bước mà không bước
bất chợt rừng nghiêng ánh mắt trong

Bất chợt tình yêu từ ngọn cỏ
như bướm theo đàn bay nhấp nhô
lá đợi chờ ai mà lá đỏ
rừng đợi chờ ta, bát ngát mơ

Bất chợt con đường trơn trợt ướt
ngừng lại mà nghe tiếng thác reo
ước ta bất chợt là con bướm
đậu giữa rừng cây
bất chợt
yêu...

Ngày dịu dàng




@Bonbon: Avatar này cũng không buồn lắm đâu , vì tâm trạng của P đang như bài thơ này. Nhưng nghe BB nói thế thì P thay hình khác cho hợp tình hợp cảnh

-------------------------------------------------

Ngày dịu dàng
Em thôi xòe tay
Hứng những giọt nước nhỏ xuống từ mái hiên
Ngày không ưu phiền
Em hát trong veo bằng thanh âm của gió
Tôi thả vòng xe giữa con phố nhỏ
Tự dưng vui
Cất chiếc áo trắng sọc nghiêng
Thay bằng bộ váy hoa rực rỡ
Em cũng điệu đà
Cài lên tóc một nụ hoa
Những con chim tung cánh dưới bầu trời bao la
Không phải trốn mưa
Lấy mỏ hân hoan gắp từng hạt nắng
Trời rất xanh và bồng bềnh mây trắng
Ngày dịu dàng trôi


Hãy để mùa hè yên nghỉ


Đường phố hôm nay mùa đông
Sao áo em mùa hạ?

Những sọc áo xanh cuộn sóng
Em mang trên ngực biển đầy.

Biển những ngày hè đẹp lắm
Ngày nào tìm biển ta say.

Nhưng mùa hạ đã ra đi
Chân trời xa không ngấn nắng

Sao em còn mang áo mỏng
Có còn mùa hạ nữa đâu

Sao em làm lòng ta đau
Nhớ ngọn lửa đã tắt

Chắc biển ngoài kia cũng xám
Lạnh co những sóng rộng dài

Ngực em cao làm tức ngực
Hãy chôn dưới lớp áo dầy

Đường phố hôm nay mùa đông
Hãy để mùa hè yên nghỉ

Get this widget | Share | Track details

Nhạt nắng


Tháng Chín bao giờ không như mùa thu

Hàng me ấy lá đã vàng màu nhớ

Ngôi nhà ấy ngói đã vàng màu phố

Như lòng anh giờ đã cũ hơn xưa

Tháng Chín bao giờ không gặp trời mưa

Anh ướt áo một mình trong góc tối

Con sẻ gầy xù cánh ướt bên chân

Tháng Chín nào không mây bâng khuâng

Và hoa tím rụng xuống lòng bất chợt

Ai khăn áo trong một ngày chớm lạnh

Không là em mà vẫn cứ là em

Tháng Chín nào trời chẳng thấp hơn

Anh xuống phố gió mùa rơi trên áo

Gió có thổi qua nhà em không đấy

Sao mùi hương quen quá thoảng qua lòng

Tháng Chín nào không lá rụng đầy sân

Anh vẫn quét gom như ngày hò hẹn

Em đã vắng – khói lên trời hiu quạnh

Khói tan đi – như chuyện cũ tan đi

Và để lại một mình anh trên phố

buồn chẳng rõ và vui gì không rõ

lặng lẽ cầm chiếc lá nhặt bâng quơ

lặng lẽ cầm chút nắng giống ngày xưa

còn sót lại trong một chiều rất nhạt