Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm…

Đau lòng mà nói đó là niềm vui

đó là vì sao duy nhất ta muốn giành lấy khỏi bầu trời…

Một chút niềm tin trong chúng ta giờ cũng đã được giữ bởi cuộc đời

khi không có tình yêu nào ta chạm vào trọn vẹn

những ngón tay dẫu dài thêm ra cũng không chắp nối được vào số phận

vì có những người gặp nhau để lạc mất nhau!

Là con đường đó không đủ rộng để hai đôi bàn chân bước lại từ đầu

là những mùa đông đó giờ đã lạnh hơn trong mất mát

là chổ ngồi quen đó giờ được ngồi bởi những người khác

là kí ức đó đã buộc chúng ta phải gượng cười chấp nhận

dù có ra sao…

Chỉ duy nhất một bầu trời nhưng có đến hàng triệu đêm thâu

chúng ta đã hứa mà nào đâu biết trước

đừng quên niềm vui của giây phút không cần gì đến cuộc sống

hạnh phúc của những cái ôm vừa tròn một vòng tay ấm

làm đau những khoảng trống lẻ loi

Chúng ta là vì sao nhưng chúng ta không phải là bầu trời

những ngày mưa sẽ mang muộn phiền đến sớm

ngăn lòng mình bằng một niềm tin vẫn còn chút nắng

vẫn còn chút ơn lành cân bằng với mất mát

vẫn còn chút thương yêu nghĩ rằng bền chặt

rồi buốt người lặng im…

Làm một vì sao đâu phải lúc nào cũng sáng lên

khi người buông tay và nhìn xuống

một nửa thế gian này biết vỡ òa lúc tình yêu không còn trong mắt

một nửa còn lại biết rõ trái tim mình đã từ chối lên tiếng

bất chấp những quãng đời buồn…

Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời cô đơn

bởi bầu trời nào cũng cần những đêm thắp sáng!

Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời lỗi hẹn

bởi bầu trời nào cũng cần những bao dung!

Chúng ta gặp nhau nhưng đó chưa bao giờ là điểm dừng

mỗi duyên số tạo ra để nhận về những oán trách

người ta chết đi một lần chỉ mong tìm thấy một cuộc đời khác

yêu một người mà trái tim luôn tham lam ray rứt

sao không tựa vào đời nhau sớm hơn?

Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm

chúng ta có đủ giấc mơ cho vũ trụ đó yên bình?

11g20 AM 14/12/2009

Đêm về khuya tối (version 2)

Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắt

đếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngác

mà nào đâu hay…

Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời

những dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cách

giữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khác

đi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắt

cười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…

Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghi

nơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ở

chúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chổ dựa

không cô đơn và không buồn bã

không cần nhiều ước mơ…

Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng ta

sống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹn

tim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớn

vai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trước

như sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thức

ngủ cho mình bình yên!

Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơn

quì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốt

chắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốm

nằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốn

chỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…

Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầy

chỉ có tình tình yêu là được rồi mất mát

chỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạn

chỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhất

sao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?

Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầu

những buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửa

yêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựa

như chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏ

ngoài kia chẳng có gì là ấm êm…

Những đêm về khuya tối

chúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…

Là lựa chọn đó sẽ khổ đau.

Chúng ta sinh ra với mong muốn làm người bình thường

nhưng tình yêu bắt ai đó trở thành kẻ vô ơn!

Bắt đầu của nỗi đau bao giờ cũng là những yêu thương…

những dịu dàng không bao giờ đếm được

những ân cần được thắp lên ngay cả trong những mùa gió ngược

những thứ tha chưa một lần chợp mắt

những ngày không bao giờ muốn đi qua…

Là lựa chọn đó dẫn đắt chúng ta đi khỏi những xót xa

nhưng một ngày dài, một tháng dài… cũng đến lúc dừng lại

không mất ngủ đêm này thì cũng là một đêm nào đấy

để ngồi nói chuyện với chính trái tim mình

Để ngồi lại và hỏi- còn gì là niềm tin?

còn gì là gió mưa nếu chiếc dù kia phải tự mình giương lên mà đi ra phố?

còn gì là sáng mai khi trong đêm mình đau vật vã?

còn gì là tiếng cười khi son môi khô như một vệt nước trong tủ đá?

còn gì là thương nhớ nhau?

Là lựa chọn đó xây nên trong chúng ta một chiếc cầu

nhưng đi từ hướng nào thì cũng không bao giờ đến đích

bước một bước chân là tự cho mình cái quyền liều lĩnh

chấp nhận một phút giây bình yên để chối bỏ những gì thuộc về định mệnh

chúng ta sống với những gì chúng ta muốn nghĩ ra

Chúng ta sống với những gì chúng ta không còn thiết tha…

mà chẳng hề đắn đo vì chỉ cần phút giây hiện tại

hạnh phúc trong buổi sáng rồi mặc kệ chiều hôm có mệt mỏi

tự nhủ với lòng bản thân cuộc đời đã là lầm lỗi

đã có yêu thương thì phải chấp nhận tiếc nuối

sao vẫn không dễ dàng…

Sao vẫn không ngủ được khi mí mắt cuối cùng cũng chịu lãng quên

nhưng trái tim lại mở ra thêm một ngày ngột ngạt

chắp hết mười đầu ngón tay vào nhau mà không thể nào chạm được

từng ngón tay giờ đã cô đơn theo một cách khác

biết làm sao?

Chúng ta có thể nào nói được hết về nỗi đau

nói được hết những muộn phiền đang có

nói được hết người này nghĩ về người kia để biết thế nào là mưa là gió

nói được hết như sợi tim đèn đã khô dầu mỉm cười và từ chối ánh lửa

nói được hết ước mơ…?

Là lựa chọn đó sẽ khổ đau

mà không ai trong chúng ta dám nghi ngờ!

4PM 7/4/2010.

Chỉ muốn sống với năm tháng bình thường

Là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau

là ngày những cái ôm từ phía sau cũng đủ vừa ấm áp

là ngày bàn tay này mở ra để đan xen một bàn tay kia lạ lẫm

là ngày ở lại vì một mùi hương!

.

ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường

đưa đón nhau về lòng vui như câu hát

chăm chút từng yêu thương

để không yêu thương nào là phai nhạt

và chỉ sợ nhất là khi cuộc đời bắt gặp

những vết dấu tổn thương…

Chúng ta có khi tìm thấy ước mơ trong cái nhìn giản đơn

một bữa cơm đong đầy những lần liếc mắt

bao lần đi qua là bao lần trái tim được thấu suốt

để những niềm vui phủ kín lên mặt ngườimà không hề báo trước

đến bao giờ mới cạn niềm tin?

.

Sẽ có xót xa đến vào những lúc yên bình

sẽ có những tội tình vì một đôi lần câm nín

sẽ có thêm những cơn đau trong một ngày ngã bệnh

sẽ có hoang mang chen vào cơn ác mộng

sẽ có những ngày chán ghét nhiêu khê!

nhưng cuộc đời nào rồi cũng như cơn mưa

thấy lạnh run trước khi lòng tạnh ráo

sống cả cuộc đời đâu thể chỉ đứng hoài trong tâm bão

đứng im lìm và nằm khô héo

chết thản nhiên

.

chông chênh để biết chúng ta còn cần

như nắm tay nhau đi trong lòng phố xá

như che lên chiếc dù cho ngày mưa bớt xa lạ

như ngồi lặng yên mỉm cười với vội vã như đầy bao dung…

Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không

rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé

co từng ngón chân vào yêu thương riêng lẻ

mà xâu chuỗi những quãng đường…

Chúng ta sẽ sống như ngày nào cũng là ngày vừa bỏ mặc cô đơn!


Một ngày không như mọi ngày

Thành phố buổi sáng chưa có nắng

Mù sương em nhớ anh

người người từng hàng đi như rước lễ

em trôi theo về phía mặt trời.


Thành phố buổi trưa sợi nắng buồn ngủ

rơi trên tóc em nhớ anh

ly thủy tinh nói lời vỗ về

màu si rô ngọt lịm

môi em thơm ấm dịu môi người.


Thành phố buổi chiều cơn mưa đuổi nắng

ướt đẫm bờ vai mềm em nhớ anh

những chiếc lá gọi nhau trên đường

bờ hè nhà ai từng đôi quấn quýt

vòng bánh xe quay miên man…


Thành phố buổi tối nắng im lìm trong cây

dịu dàng điệu nhạc buồn em nhớ anh

ngẩn ngơ đong đưa nhịp võng

anh ở đâu anh như giọt nắng

tháng chạp lười chưa về

em mãi ngóng nơi xa.


Thành phố một ngày không như mọi ngày

em nhớ anh hai mươi bốn tiếng

thời gian bĩu môi cười

trái tim giễu cợt

những hoa hồng uể oải tỏa hương

yêu…

Mộng du

Nửa đêm thức dậy thấy mình chống chếnh
Mây bay gót chân
Mặt đất đỉnh đầu
Em đã đi bao giờ không biết nữa
Để lại vườn cây hoa lá không màu

Ta đã ném đời mình vào bão tố
Trái tim ta không giương nổi cánh buồm
Níu vội tiếng dương cầm thoi thóp thở
Mặt đất mỏng manh
Không đứng vững nỗi buồn...

Trong đêm tối
Tiếng sấm rền run rẩy
Em đã rời xa như một con tàu
Ta nhặt hơi thở em còn sót lại
Tung xuống vườn
Ngồi đợi một mùa sau...