đã quá lâu rồi
chúng ta không làm sao chạm được chân vào mặt đất
không làm sao thoát được cảm giác bị treo lơ lửng trong không trung
không làm sao có nổi nụ cười
không làm sao tránh được ý nghĩ ta chẳng thể mang đến dù bất cứ điều gì cho những người thân quanh ta
đã quá lâu rồi
chúng ta không làm sao chạm được tay mình vào tay những người mình yêu dấu
đã có sai lầm ở đâu đó trong chuỗi thời gian chúng ta sống
đã có điều gì đó không kịp thời
đã có cái gì đó chắn ngang đường
giá như chúng ta được lùi lại
giá như chúng ta được bắt đầu
giá như chúng ta biết mình phải làm gì
ký ức là thùng rác nhưng không phải chỉ là thùng rác
chúng ta phải bới tung lên
đã quá lâu rồi
thói bè phái kéo chúng ta đi
lòng ích kỷ kéo chúng ta đi
nỗi ươn hèn khiếp nhược kéo chúng ta đi
như cơn cuồng phong đi qua cánh đồng
kéo theo đi những bông bồ công anh khô nỏ.
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
Thiện tâm
Người ta thường nói Phật tại tâm
con không ăn chay cũng ít lên chùa ngày rằm mùng một
không xuống tóc quy y
chẳng giữ điều răn mệnh
lại dỗ dành mình rằng Phật tại tâm.
Con là một tín đồ vô tư
khi vui thì quên
khi buồn lại nhớ
chỉ thành tâm nguyện cầu khi tâm hồn đau khổ
chỉ quỳ trước Phật đường khi cái chết quẩn quanh
như đứa con đi hoang không nhớ nẻo về
vẫn giữ trong tim những điều phước thiện
chờ nghe một tiếng chuông ngân vang
là quay trở lại
con quỳ trước mặt Người
sám hối
ăn năn…
Subscribe to:
Comments (Atom)