Phải mất bao triệu lần tìm nhau vòng quanh trái đất
Mặt Trời mới gặp Mặt Trăng cuộc tỏ tình
cả thế gian ngửng đầu lên trông
vũ trụ thì xao xuyến
phải chăng những giọt nước mắt tích tụ thành sông Ngân
đang một lần vần vũ
Mặt Trời ôm Mặt Trăng vào lòng
nhật thực hay nguyệt thực
một tình yêu hàng triệu triệu năm
chỉ thoáng chốc gặp nhau ngắn ngủi
Cả thế gian ùa nhau xôn xao
Dõi theo tình yêu nhiệm màu
chỉ một chút dịu dàng của mặt nước long lanh
loáng trên mảnh thuỷ tinh trong trẻo
là thấy Mặt Trăng lao vào lòng Mặt Trời
tiếng nức nở run tim trái đất
những tình yêu vĩnh cửu thường phải chia xa
thường chơi trò cút bắt
những số mệnh bụôt nhau bằng nước mắt
ko phải ko có nụ cười
hàng triệu triệu năm tìm nhau
để có một lần nhật thực
hàng triệu triệu năm chờ đợi
để có cơn run nguyệt thực diệu kì
lần hội ngộ cả thế gian rung mình
đau cơn đau hạnh phúc
lần hội ngộ vô cùng hiếm hoi
chỉ thoáng chốc gặp nhau rồi trùng trùng ly cách
Phải mất bao triệu lần tìm nhau vòng quanh trái đất
em mới gặp lại anh ?……..
Bài thơ ngắn
Anh làm một bài thơ ngắn
Riêng cho em
Để xóa một câu chuyện tầm thường:
Những đời người đã cũ!
Vì tất cả những gì nguyên lành
Đều xây trên một chút gì đổ vỡ
Nên anh chỉ bảo em
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được
Và những câu hỏi
Tất cả tại ai
Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!...
Nên anh chỉ làm bài thơ rất ngắn
Bài thơ rất nhỏ
Của đôi mắt khẩn cầu:
Em đừng rút bàn tay em
Ra khỏi bàn tay anh
Như người ta rót hết nước chè
Để lại chiếc ấm không trong một lần ấm rỏ!
Dù quanh chúng mình chỉ là những hàng rào đố kỵ
Giữa một đêm không trăng
Giữa một lòng chiều không đáy
Em đừng khóc làm gì
Cho nước mắt vu vơ
Dù đôi tay buông xuống
Chúng mình vẫn tin tưởng
Chúng mình vẫn say sưa
Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau
Để mở một chân trời rất rộng...
Riêng cho em
Để xóa một câu chuyện tầm thường:
Những đời người đã cũ!
Vì tất cả những gì nguyên lành
Đều xây trên một chút gì đổ vỡ
Nên anh chỉ bảo em
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được
Và những câu hỏi
Tất cả tại ai
Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!...
Nên anh chỉ làm bài thơ rất ngắn
Bài thơ rất nhỏ
Của đôi mắt khẩn cầu:
Em đừng rút bàn tay em
Ra khỏi bàn tay anh
Như người ta rót hết nước chè
Để lại chiếc ấm không trong một lần ấm rỏ!
Dù quanh chúng mình chỉ là những hàng rào đố kỵ
Giữa một đêm không trăng
Giữa một lòng chiều không đáy
Em đừng khóc làm gì
Cho nước mắt vu vơ
Dù đôi tay buông xuống
Chúng mình vẫn tin tưởng
Chúng mình vẫn say sưa
Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau
Để mở một chân trời rất rộng...
Subscribe to:
Comments (Atom)