Thơ nhặt
Bình thản đi trên con đường xanh ngát
Soi mình vào tiếng chim trong vắt
Sẽ gặp ngày làm việc say mê
Hãy trò chuyện với những nụ cười chưa từng biết hoài nghi
Trên cánh đồng lam lũ
Giọt mồ hôi trĩu vàng bông lúa
Sẽ hiểu giấc ngủ tròn
Hãy giúp những người chung đường
Khi họ ngã
Gánh giùm nhau chút buồn vui dẫu còn xa lạ
Để thấy yêu thương con người
MỘT HẠNH PHÚC IM LẶNG
Buổi sáng tôi đi qua những con đường ướt sương mù
dù mặt trời đã nóng
bầy chim trên ngọn cây vẫn ríu rít hót giữa âm thanh
ồn ào của tiếng xe
những chiếc rèm che cửa sổ nhiều ngôi nhà chọc trời
vẫn còn khép kín
Tôi đi qua nỗi u uẩn của đêm tối để chạm vào bình minh sáng trong
đặt cây nỗi buồn trước gió
và lắng nghe hơi thở của sự vỗ về lan tỏa vào tim
..................
Trong mọi ồn ã náo động của những hạnh phúc phô trương
hạnh phúc giả dối và nghi hoặc
hạnh phúc tôi im lặng che rèm
làm một giọt sương buổi sáng
êm đềm đi qua tất cả tháng năm...
<Trích "Một hạnh phúc im lặng">
Ấm nồng
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông
Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói lòa đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường
NHẮN NHỦ
Anh đừng nói gì thêm nhé
Để em tự biết thì hơn
Em sợ những lời hoa mỹ
Mà đời thì lại giản đơn
Mùa xuân có nói gì đâu
Mà lá, mà chồi cứ biếc
Mà hoa cứ tươi thắm thiết
Mà trời cứ thăm thẳm xanh
Đừng nói gì thêm nhé anh
Chúng mình bên nhau tin cậy
Tình yêu như mùa xuân ấy
Lặng thầm tươi tốt cho nhau.
Yêu lại từ đầu
Rừng đang mùa thay lá
Loài người đang yêu nhau
Tôi đang mùa chay tịnh
Sống bằng hơi thở đầu
Đã qua đi ngày cũ
Đã xa xăm bóng người
Đã thanh tân trở lại
Lòng bình yên lên ngôi
Xin tình yêu đừng đến
Như nước lũ về sông
Hãy là giọt sương trắng
Đọng trên cánh hoa hồng
Xin người yêu đừng thấy
Một phần xưa trong tôi
Hãy nhìn vào đôi mắt
Hãy hôn lên đôi môi
Hãy yêu tôi trẻ nhỏ
Hồn nhiên và trong lành
Chuyện cũ tôi buồn lắm
Kể ra đây không đành
Rừng qua mùa thay lá
Loài người vẫn yêu nhau
Đã hết mùa chay tịnh
Tôi yêu lại từ đầu!
KHI ANH Ở XA
Trong giấc ngủ không anh mà vẫn có anh
những sợi tóc của em êm và mềm
trên bờ vai chờ đợi
Giấc ngủ đu đưa như ru
Nơi em đi theo anh qua những con đường
những ngõ hẻm
nơi đồi núi nơi biển xanh
nơi con đường rừng già đầm bụi
nơi em vừa là đứa trẻ vừa là đàn bà
trong nũng nịu và âu yếm
Anh vừa là đứa trẻ vừa là đàn ông
trong ngọt ngào và ích kỷ
anh đem cho em đoá hồng này
chiếc gai này
hồn nhiên như tình yêu
Những lúc anh ở xa và em không anh
gió như lẫn mùi mồ hôi của anh bên cạnh
nắng như lẫn hơi ấm da thịt anh bên cạnh
đưa em qua bớt một ngày
Giấc ngủ với tiếng hát âm vang từ phương trời nào
những lá thư kể đủ chuyện trên trời dưới đất
nào ai biết giữa anh và em
có điều gì sâu thẳm ?
Em một mình rúc sâu trong hạnh phúc
không anh mà vẫn có anh ...
Mãi mãi ngày đầu tiên
Cần những nhành hoa mới
Nở cho anh và em
Cần những tuần trăng mới
Đưa ta vào trời đêm...
Tình yêu không dừng lại
Không sa vào thói quen
Tình yêu luôn luôn mới
Như những ngày đầu tiên
Cần có những hờn dỗi
Để nhớ và để quên
Cần có những gặng hỏi
Để nghi ngờ hờn ghen!
Cần những bài ca mới
Để hát về niềm tin,
Cần những chiều ngóng đợi
Cả con đường chờ em...
Tình yêu không dừng lại
Không sa vào thói quen
Ngày qua rồi ngày tới
Tốt thêm và đẹp thêm
Tình yêu luôn luôn mới
Mãi mãi ngày đầu tiên...
Cỏ Hoa Cần Gặp
Rằng những ai nói về cỏ hoa là những kẻ
không chạm hai chân trên mặt đất này
Anh vẫn đến thăm em bằng bước chân có thật
Vẫn không quên chùm hoa cúc cầm tay
Anh không dửng dưng trước hạt gạo khó khăn ngày hai bữa
Anh không quên những vất vả đời thường
Anh biết rõ những giọt nước mắt em đôi khi thành chất độc
Nhỏ xuống lòng mình loang lổ vết thương
Nhưng anh vẫn cần nói cùng em về hoa cỏ
Về những vòm me không ai có thể đốn mất của mình
Về những chiếc chuồng bồ câu màu hồng trên mái ngói
Về tím đỏ ráng chiều,
Về vạt nắng bình minh...
Dẫu hoa đã từ lâu không có mặt trên những bàn ăn đạm bạc.
Dẫu bóng mát vòm me chưa che tròn lưng
những đứa trẻ con lượm rác ven đường.
Dẫu đã xuất hiện quá nhiều kẻ vác súng săn
tìm bầy chim thành phố.
Và có người lạnh nhạt nhìn nhau nhân danh áo cơm
Thì những kẻ mơ mộng còn rất cần đấy chứ
Anh sợ vật giá leo thang nhưng cũng lo vầng trăng
không mọc nữa đêm rằm
Hay sợ trăng đã mọc rồi mà đầu anh vẫn cúi
Bởi trái tim mình đã thành đá tảng rêu phong
Nên anh vẫn muốn nói cùng em về hoa cỏ
Ta xanh xao - nhưng hãy rất con người
Ta phẫn nộ - nhưng chớ thành trái độc
Ai vấp ngã ven đường, không một giọt lệ rơi
Không một giọt lệ rơi vì mắt nhìn ráo hoảnh
Vì mắt đã lạnh tanh những dung tục đời thường
Nên anh cứ muốn nói hoài về hoa cỏ
Để còn biết giật mình khi chạm một làn hương
01/10/1986
Nụ cười
Qua sông bỗng gặp nụ cười
Vớt lên lại sợ thuyền tôi chòng chành
Thả trôi, thì lại không đành
Thôi thì như áo quên cành hoa sen
Hôm sau qua ngõ người quen
Trầu têm còn đó mà em đâu rồi
Tôi đem tình cũ ra phơi
Tình cờ bỗng gặp ai rơi nụ cười
Tự khúc
Mượn Xuân một chút mưa phùn
Trả Đông lại chút run run rét về
Mượn Hè chút nhớ xa quê
Trả cho Thu chút lỗi thề cố hương
Mượn Đêm lằng lặng chút buồn
Trả Ngày sốc nổi con đường... chút vui
Mượn trầu cay một chút vôi
Trả cho phụ bạc mấy lời dối ngoan
Mượn trời một chút đa đoan
Câu thơ mình trả cho ngàn nỗi đau
Mượn thăng trầm chút bể dâu
Trả cho mỗi bước cơ cầu - thiên di
Vui buồn mượn bốn mùa đi
Trắng tay ngày tháng trả gì, hỡi em?
Vòng Tròn
Hình như có đám mây bay về trời
Hình như em đã yêu tôi
Hình như tôi lại...yêu rồi người ta
Và hình như
Hình như là...
Người tôi yêu yêu người ta mất rồi.
Hình như mây lại lìa trời
Thẫn thờ về chật ngõ tôi chiều này
Hình như là cây lung lay
Rủ rê chàng gió đặt bày chuyện rung
Hình như là một vô cùng
Vòng tròn xoay đến nghìn trùng
Xoay...
Xoay...
MỎI GÁNH MÙA THU
mỏi gánh mùa thu
Câu thơ lỡ vận,
câu ru lỡ tình
Cũ rồi câu hát trúc xinh
Mười hai bến nước thương mình , mình đau
Vườn xưa
khuyết một giàn trầu
Chiều xưa
úa một buồng cau qua đò
Dòng sông vắng nỗi hẹn hò
Mái chèo gác nhịp sóng lo sông dài
Thôi người
ai nhớ thương ai
Mùa thu
cũng đã rơi ngoài lá rơi
Ca Dao Mùa Thu
Ta chơi với cỏ chiều nay
Khóc đàn châu chấu vội bay về trời
Nhờ trăng tìm cỏ hoa tai
Duyên ta đeo cỏ đi hài lá sen
Xé mây một giải thắt lưng
Gió bay hoa lý rưng rưng nhớ người
Buồn đem ra ngõ ta phơi
Cho người nhìn thấy đôi lời người quên
Hiểu
Bây giờ tôi mới hiểu tôi
Hiểu trong đêm tối ra ngoài sớm mai
Hiểu một rồi lại hiểu hai
Hiểu cay đắng với ngọt bùi thời gian
Hiểu mình sao quá vội vàng
Đem lời yêu biến trăm ngàn nỗi đau
Hiểu lòng trong đục nông sâu
Lục bình trôi cứ qua cầu như không...
Giờ thôi ở phố mênh mông
Thấy trong xa lạ người đông vô thường
Tôi như cọng cỏ giọt sương
Hiểu thêm chút bụi ven đường người đi...
Quán Thời Gian
Mời em vào quán thời gian
Khuấy ly ký ức uống làn hương xưa
Mời em vào quán không mùa
Ta chia nhau ngọn gió lùa rét căm
Mời em vào quán không năm
Để nghe nhớ khóc ướt đầm ngón tay
Mời em vào quán không ngày
Để xem trời thả heo may, để buồn
Đắng lòng môi chạm yêu thương
Thời gian quên bỏ muỗng đường đó em !
Học quên để nhớ
Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi
Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu
Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ
Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thuở nào
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người
Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
Phiêu lưu ...
Để không còn thấy tháng ngày mênh mông
Tôi đi về phía hư không
Hóa thành hạt bụi dưới lòng đại dương ...
BÙA LÁ
I
Lá vàng tôi thả bùa mê
Cho ai nhặt về làm chút duyên chơi
Lỡ làng mười tám đôi mươi
Tôi đi chợ muộn kiếm cơi trầu già
Tơ vương tóc rối chân gà
Ai mua tôi bán để mà cầu duyên
II
Đợi Người như đợi trăng lên
Người như chàng cuội - Người quên lối về
Đêm dài đêm thả bùa mê
Cho con đom đóm bờ đê lạc đường
III
Buồn tình ngồi ngắm trăng suông
Chẳng ai thương đến thì thương lấy mình
Lá rơi lạc xuống sân đình
Bùa yêu tôi thả - cho mình tôi... yêu
HOA TÍM BỜ RÀO
Em sâu sắc thế chỉ cơi đựng trầu
Người xưa có lỗi gì đâu
Chỉ buông câu ví làm cầu thế thôi
Sợi dài em nối gầu đôi
Giếng sâu vục xuống thăm lời cổ nhân
Ai ngờ giếng cạn như sân
Tiếc dây tiếc ánh trăng ngần dưới ao
Thương hoa tím dại bờ ao
Tôi ra đưa cánh hoa vào lời ru.
Mùa xuân đánh rơi tình yêu
Mảnh tình như áo vắt vai
Chót rơi đâu mất tìm hoài chẳng ra.
Chắc là rơi chẳng đâu xa
Chắc ai đã nhặt đem về nhà phơi.
Áo kia giờ đã cũ rồi
Riêng ta thương mến, riêng người dửng dưng.
Chẳng cay sao gọi là gừng
Ta xin gió đấy, gió đừng rung cây.
Mùa xuân tiếng hú gọi bầy
Ta ngơ ngác giữa chốn này tìm ai.
Người đi khuất nẻo đường dài
Đầu không ngoảnh lại- tình phai lâu rồi.
Cũ ta nhưng lại mới người
Không mưa mà lạnh gấp mười lần mưa
Không đề
Đã thân quen ngôi nhà mái thấp
Nơi có đụn rạ xanh đổ lật
Dây điện chạy qua dưới cửa sổ nhà
Những năm bão dông, tinh thần suy sụp
Tôi nhớ về tuổi thơ nơi làng nhỏ
Tôi nhớ màu xanh ngút mắt đồng quê
Mọi dấu hiệu vinh quang đều vô nghĩa với ta
Nhưng bây giờ nếu như ta nhắm mắt
Chỉ hiện lên thân thuộc ngôi nhà
Tháng Tám bò trên dây leo chầm chậm
Cây đa ôm trong vòng tay xanh thẫm
Những đàn chim ríu rít ồn ào
Đau âm ỉ nếp nhăn trên thân gỗ
Những đêm mưa bập bùng bên bếp lửa
Bài hát của chúng tôi bao hoang dại lạ kỳ
Như về kẻ còn đây, như về người tử trận
Anh có thấy chú lạc đà bằng gạch
Trong miên man đồng vọng tiếng mưa buồn?
Giấc mơ khác và những mùa hoa khác
Ôi Apganitxtan vàng mênh mang dải cát
Và Bukhava lóng lánh thuỷ tinh cườm
Tôi đã đến trên con đường rộng lớn
Tôi chỉ muốn về làng quê trìu mến
Khi cảm thấy mùi quyến rũ của đồng quê
Tất cả đều tàn phai trong xanh mờ khói tỏa
Một thế giới cho em là cánh đồng ngả rạ
Một thế giới cho em ngôi nhà gỗ trong hồn
Có phải em mùa thu Hà Nội
Tháng Tám mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ.
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm.
Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm.
Có phải em mùa thu xưa.
Có bóng mùa thu thức ta lòng sang mùa.
Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn.
Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Ngày sang thu anh lót lá em nằm,
Bên trời xa sương gió bay.
Thôi thì có em đời ta hy vọng.
Thôi thì có em sương khói môi mềm.
Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh.
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông hát.
Có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng gọi.
Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm.
Có phải em là mùa thu Hà Nội.
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về.
Ôi mùa thu của ước mơ.
(1995) Thơ Tô Như Châu - nhạc Trần Quang Lộc
Dạ khúc
ngủ đi em
như con sơn ca trên cánh đồng hoang hóa
như con cá măng nghiêng giấc ngủ giữa khóm lau
Ánh mắt vẫn đầy trăng
ngủ đi em
như người dân chài Xômali trong giấc ngủ yên lành
vẫn gác một chân lên mặt trời
và giấc ngủ mạn thuyền bồng bềnh cơn gió thoảng
Hai ta
người này là giấc ngủ của người kia
là nước, là sông
là của nhau một mái chèo
chao đưa trong giấc mộng
ngủ đi em
V. BASƠ (Đức)