Không phải ai cũng gỡ được những thắt buộc

Còn gì hay không còn gì
Hay tất thảy giống nhau trong thế giới câm lặng
Nơi con người lang thang cùng mây xám quấn ngang thân

Chỉ những dằn vặt mỗi đêm
Càng tỏ bày càng bế tắc
Như thể đã bơi trong những biển khác nhau

Chết từng ngón tay từng sợi tóc từng tế bào
Loay hoay mãi trong nhỏ hẹp mình
Như thể không còn đôi mắt sáng

Chưa bao giờ khao khát thế những cánh đồng
Con đường chảy trôi ngọn gió
Tiếng reo của người không quen

Zen Death Poems


Ryonen:
When Ryonen was about to pass from this 
world, she wrote another poem:

Sixty-six times have these eyes beheld the
   changing scene of autumn.
I have said enough about moonlight,
Ask no more.
Only listen to the voice of pines and cedars
   when no wind stirs.

Senseki:
At last I am leaving:                          
in rainless skies, a cool moon...        
pure is my heart                                  

Banzan:
Farewell...                                           
I pass as all things do                        
dew on the grass.                                

Basho:
On a journey, ill:                                 
my dream goes wandering                  
over withered fields.                           

Nandai:
Since time began                                
the dead alone know peace.                
Life is but melting snow.    

Đơn giản chỉ là sự vắng mặt




Đã buồn trước cho những ngày chưa đến
Những chia xa đang sum họp
Những mỏi mệt đang hân hoan
Những bóng tối khuất lấp đang rực sáng

Đã nhìn thấy vết chém
Ròng ròng máu đỏ tươi trên da thịt
Như nhìn thấy bước chân người hành khất
Chậm rãi lê trên đường

*

Nắng đã ấm như ngàn hơi thở
Cây lá trong vườn mềm mại xanh

(Vườn là một phần của câu chuyện
Những vòm cây là một phần quan trọng
Những bông hoa là một phần quan trọng
Và ánh trăng
Và gió lạnh
Và sương sớm
Là những phần quan trọng khác
Run rẩy sống động làm nên)

Và tiếng hát đã cất lên
Những hoà âm vang dội suốt mùa dài
Những ngọn lửa u mê
Tung từng chùm ánh sáng
Những bướm đêm lượn vòng theo ngọn khói
Lượn vòng theo mùi hoa
Mùi lá cây
Mùi bụi đất
Lượn vòng theo một nghi lễ bí ẩn
Chưa kịp đặt tên

*

Đằng sau nhịp thở êm
Đằng sau làn da ẩm
Đằng sau mịn màng mạch máu chảy sôi
Đang âm ỉ những gì không thể thấy

Những cơn đau không còn mơ hồ
Những cơn đau cứ nhói lên nặng nề
Như một nhắc nhớ

Còn bao nhiêu việc phải làm
Còn bao nhiêu điều phải trải nghiệm
Những hoa dại mới nẩy mầm
Bài văn của con sai chính tả
Một chiếc khăn quàng cổ đan dở dang

Còn bao tâm hồn muốn sẻ chia
Còn bao cơn mưa muốn tràn ngập

Dự tính gì cho ngày mai
Trong ngôi nhà nhiều im lặng
Những đồ vật cũ ngân nga như chuông
Kể về một đời sống cũ

*

Rồi sẽ là hiện thực (không xa lắm)
Nơi kết thúc của mọi câu chuyện
(Nơi những phần quan trọng [và không quan trọng]
Rủ nhau về ngủ say trong cái chết)
Chỉ sau bức tường ảo ảnh kia

Đơn giản như là sự vắng mặt

Có một người đi xa đã quên mất khu vườn
Quên mất chiếc xích đu đang đong đưa nhịp chậm
Dưới tàn vú sữa xanh nâu

14.1.2008

Ngọn lửa

Ta sẽ uống với bạn một ly rượu

nhiều ly rượu

cụng ly chúc mừng sinh nhật trên cõi đời

Chúc niềm vui

Chúc cả nước mắt…

Lẽ nào trên thế giới này không có sự công bình

người và người không có điều bình đẳng

ta có lúc quờ quạng đi như một người không hồn

cảm ơn bạn đã đưa tay níu giữ.



Bạn là đàn ông ta là đàn bà

điều hạn chế của một tình bạn

là cái nhìn khe khắt của nhân gian

khiến cho những lúc buồn ta chẳng thể lao đi tìm bạn

để được khóc một trận

được nói một trận

rồi nguôi ngoai.



Trong tâm hồn ta vẫn coi ta là con nợ

nợ một mối thâm ân khủng khiếp

tiếc thay ta là đàn bà bạn là đàn ông

không thể khoác tay nhau nhậu một trận là xong.



Thôi thì mượn một sinh nhật

để được cười

cụng ly cụng ly cụng ly

ta xin lỗi nếu ta có khóc

trái tim ta vốn dĩ yếu mềm

mỗi ngày phải sống nhờ hi vọng.



Bạn hãy cứ vui vì được làm đàn ông

được làm bất cứ điều gì mình muốn

ta cũng sẽ vui vì ta là đàn bà

mà vẫn đứng vững trong cuộc sống.



Nào chúng ta cụng ly cùng nhau

một ly rồi tiếp thêm ly nữa

ta sẽ uống cả phần người yêu

uống xong rồi ta sẽ phiêu diêu…



Ngày mai lại mỗi người một hướng

thế giới mênh mông một cuộc hẹn hò

sinh nhật lần này rồi sinh nhật lần nữa

rượu tràn trề trong nhạc và thơ

rượu tràn trề niềm tin



ta chân thành chúc bạn

lao như tên đến đích của mình!

Mơ thực

Nhiều khi ở giữa ngày thường
Tôi còn lại những nỗi khổ đau của chính mình
Từ bi kịch của người khác
Cánh cửa không mở ra cánh rừng
Tôi hốt hoảng trước bức tường trắng

Nhưng có những âm vang
Vẳng lên từ đâu đó
Một khu vườn, bến đò
Bốn mùa, cơn mưa
Một miền sông
Những âm vang mạnh mẽ hay mong manh
Khiến tôi ngẩng nhìn lên

Đám mây lang thang mang theo tôi
Ruổi rong trên đỉnh dịu dàng
Chạm từng bờ sâu, khoảng sáng
Khuôn mặt kỷ niệm
Cuộn xoáy...

Khi mây không còn là mây
Âm vang rời những âm vang
Tôi lại là tôi
Một phụ nữ nhỏ nhoi
Với những đoá hồng chưa kịp tươi lại
Sau buổi chợ mai

Ngủ mơ

Thỉnh thoảng lại nằm mơ thấy trăng
như nằm mơ thấy ai đó nắm tay mình trên cánh đồng đầy cỏ
nơi cánh tay của gió
vẫy vùng điệu nhạc hợp hôn

Thỉnh thoảng lại nằm mơ thấy mình lội nước
như nằm mơ thấy anh đứng cười bên kia hàng hiên
hơi thở ấm áp vẽ trong không trung
những lời yêu ngọt lịm

Thỉnh thoảng lại tỉnh giấc
mà nghe tim đập liên hồi
từng nhịp đập tìm kiếm hốt hoảng
không ai nắm tay mình không ai cười với mình
đêm không trăng
đêm buồn lắm

Thỉnh thoảng lại muốn gọi điện trong đêm
một con số hú doạ
một con số ám ảnh
để nghe tiếng gắt gỏng bên kia đầu dây
ai gọi đó?

Thỉnh thoảng lại vùi mặt vào gối
thức đến sáng
và mơ...