Phía ấy mặt trời lên!
Em đã đến với dấu chân chim sẻ
Và khi đặt vào lòng tay anh mười ngón tay nhỏ bé
Em hiểu rằng giông bão sẽ đi qua…
Nắng sẽ bình yên trải lụa trước hiên nhà
Em sẽ bình yên mỗi sớm mai thức giấc
Gọi thầm tên nhau…
Khoảng thời gian ta đánh mất từ lâu
Không còn là nuối tiếc
Hạnh phúc nở thành những bông hoa cánh biếc
Trong lòng bàn tay em…
Chỉ xin làm nốt nhạc êm,
Ngân trong lòng anh rất khẽ.
Chỉ xin làm loài chim sẻ,
Vùi mình trong lá thơm.
Nên cho dẫu trời lập đông,
Hàng cây khô chết lặng…
Cho dẫu gíó phải lang thang đi kiếm tìm giọt nắng
Em vẫn bảo lòng,
Phía ấy mặt trời lên!
Ngày Và Đêm
Không có đêm,
Những giấc mơ biết tìm đâu nơi trú ẩn
Lòng em biết về đâu gặp anh,
Ngày biết phải về đâu ngơi nghỉ.
Không có đêm,
Sao hôm lặn vào sao mai rồi biến mất
Để lại trên không một vệt tro tàn.
Mặt trời sẽ bóc trần những trái tim lầm lạc
Và câu thơ sa mạc,
Sẽ vĩnh viễn chôn vùi ngôn ngữ tình yêu.
Cảm ơn mặt trời,
Dẫu rạng rỡ bao nhiêu
Vẫn lặn xuống thản nhiên và bình yên đến lạ.
Mảnh mướt chấm sao hôm
Lại bắt đầu cuộc hành trình lặng lẽ
Trên nền trời lam tím hoàng hôn.
Ấy là lúc em về với lòng em.
Sợi tóc đậu xuống bờ môi mật ngọt
Nghe giọt sương rơi thấm vào lòng đất.
Đêm ủ kín những mầm cây bí ẩn hồi sinh.
Em lại nghĩ về anh,
Bằng niềm tin yêu rất thực
Mặt trời sẽ mọc lên rạng rỡ giữa tim mình.
Và khoảnh khắc bình minh…
Ngẫu nhiên
Tôi - áng mây trời lững thững
Tình cờ soi bóng trên sông
Bạn chớ ngạc nhiên
Cũng đừng say đắm
Chỉ một thoáng tôi biến mất
Ta sẽ gặp nhau trên biển đêm sâu
Rồi chúng ta mỗi kẻ một con đường
Nhớ nhau cũng tốt
Mà quên đi càng tốt
Chỉ cần giây phút này soi sáng cho nhau
(Nguyễn Quốc Đoan dịch)
HOA CẢI MÙA ĐÔNG
Lâu lắm rồi
Tôi mới có ngày đi bộ
Với mùa đông, miệt bãi sông Hồng
Hoa cải vàng
Rực rỡ
Hoa cải vàng
Nở bên nước sông trong
Và mùa đông lạnh giá
Những người trồng cây địa liền
ngưu tất và hoa
Những ngôi nhà cửa không bao giờ khoá
Tất bật quanh năm
Có một ngày thong thả
Mới biết đất phù sa cho cây thuốc bạc hà
Mới biết năm nào
Mùa đông hoa cải cũng nở hoa
Mà thương nhớ của con người
Không dễ dàng trở lại
Khi tóc bạc
Mới biết giữ tuổi xanh và thơ dại
Trên đường dài, ai ngoảnh lại nhìn nhau...
.
Subscribe to:
Posts (Atom)

