Showing posts with label nguyễnthịmai. Show all posts
Showing posts with label nguyễnthịmai. Show all posts

Ngã ba

(Leaf's request )

Cứ nghĩ còn đi tiếp với anh

Nhưng đến ngã ba rồi, em phải rẽ

Cái ngã ba bao đời vẫn thế

Chiều nay thành vô lý trong em


Không có vòm cây chót vót tiếng chim

Để dừng lại chia lời trong bóng lá

Nắng như thế con đường mù bụi đá

Em rẽ nhanh, lời tạm biệt rẽ cùng


Để lại sau lưng con đường đi chung

Phút đột ngột có em rồi không có

Bên tai em chỉ còn lời của gió

Đừng đi, đừng đi, đừng đi!


Một con đường cát bỏng phía xa kia

Lè tè đứng vài bụi gai hoa dại

Sông xa lắm đi bao giờ cho tới

Không biết chiều bến đợi có đò không?


Chỉ còn ngã ba ở lại sau lưng

Mênh mông nắng, không vòm cây bóng lá

Anh cũng đi rồi ngã ba thành xa lạ

Biết bao giờ về lại nữa mai sau?


Sẽ rất lâu, rất lâu, rất lâu

Còn trong em cái ngã ba chiều nắng

Lòng đi suốt cùng anh con đường vắng

Chân rẽ rồi, chẳng kịp, đã ngã ba

Thời hoa gạo cháy

Không có mây để nhớ
Không có mưa để buồn
Chiều chia tay rất nắng
Nón em chừng nghiêng nghiêng

Cái bóng cây chẳng tròn
Nắng về anh tất cả
Con đường thưa thớt lá
Chói chang chiều ta đi

Thôi anh đừng thầm thì
Em buồn cười lắm đấy
Cái thời hoa gạo cháy
Xa mãi rồi anh ơi

Dòng sông vẫn êm trôi
Bến bờ không theo được
Bàn chân rồi dừng bước
Nhưng mắt lòng em theo

Bàn chân rồi dừng bước
Thương nhớ lòng khôn nguôi